Hi.
Hai người vừa bước vào phòng khách đã thấy Bùi Thù Thành chờ sẵn ở đó.
Nhìn thấy người đàn ông anh tuấn cao nhã, phong độ bất phàm Bùi Thù Thành, ánh mắt Phương Vân Hi chợt sáng lên.
Lâm Trí đĩnh đạc cười nói: “Thù Thành, quả nhiên cậu ở chỗ này, gọi điện
thoại cho cậu nửa ngày cũng không được, tôi đành chạy thẳng tới đây
vậy.”
Thù Thành lớn tiếng bật cười: “Ngồi đi, có chuyện gì?”
“Cũng chẳng có chuyện gì, cô Phương lo lắng cho cậu, tôi đưa cô ấy đến đây gặp cậu một lát thôi.” Lâm Trí trả lời.
Gương mặt Phương Vân Hi lộ ra vài nét ửng hồng, đôi mắt sáng như nước nhìn Thù Thành mỉm cười chào hỏi: “Tổng giám đốc Bùi.”
Bùi Thù Thành khẽ chau mày, không đáp lại cô, ánh mắt lạnh nhạt nhìn sang chỗ khác.
Vẻ mặt của Phương Vân Hi hiện lên sự lúng túng.
Lâm Trí thu cả vào trong mắt, cũng nắm rõ, âm thầm cười lạnh một tiếng,
tiếp tục hỏi: “Đúng rồi, còn có một chuyện, hôm nay chẳng phải có tiệc
mừng thọ của ông cụ nhà họ Tần sao? Hay là chúng ta cùng đến đó.”
Thù Thành nhíu nhíu mày, nói: “Thôi, các cậu đi đi, tôi không muốn đi.”
Lâm Trí đang muốn mở miệng thuyết phục thì cửa căn phòng ở tầng hai mở ra, có người bước ra từ trong phòng.
***
Liên Sơ chậm rãi bước xuống cầu thang, ánh mắt thản nhiên của Thù Thành, nụ
cười giễu cợt của Lâm Trí, còn vẻ kinh ngạc của người phụ nữ xinh đẹp
kia, tất cả đều được thu vào trong mắt.
Thù Thành lên tiếng trước: “Liên Sơ, tới đây chào hỏi Lâm Trí một chút.”
Lâm Trí cười rộ lên, “Chị Sáu, đã lâu không gặp. À, đúng rồi, chúng ta vừa
mới gặp mặt ngày hôm qua, nhưng mà chị chạy nhanh quá nên tôi còn chưa
kịp chào hỏi.”
Liên Sơ cười nhạt, “Chào anh, Lâm Trí.”
Mặc dù cô không thích anh chàng Lâm Trí này, nhưng khách quan mà nói thì
anh ta đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều, với lại, cô cũng quen dần với kiểu
khiêu khích nho nhỏ này rồi, chẳng thèm so đo với anh ta nữa.
Lâm Trí nhìn nụ cười nhạt trước sau như một của cô, âm thầm nghiến răng, da mặt của người phụ nữ dối trá này cũng đủ dày thật!
Anh ta cười nói: “Có cô ở đây thật đúng lúc, Thù Thành cũng không thiếu bạn gái rồi, chúng ta cùng tham dự tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Tần.”
Thù Thành lên tiếng trước: “Thôi, tôi cùng Liên Sơ còn…”
“Cũng được, phải đến xem một chút chứ.” Liên Sơ mở miệng cắt ngang.
Thù Thành hơi ngẩn ra, “Em muốn đi?”
Liên Sơ gật đầu một cái: “Khó có dịp được ra ngoài hóng gió, sao lại không đi.”
Thù Thành nhìn cô trầm mặc không nói.
Cô cúi đầu liếc xuống nhìn mình một cái, nhếch mày: “Sao vậy, bề ngoài của em không xứng để người ta nhìn.”
Vốn dĩ trong biệt thự có rất nhiều quần áo đã được mua sẵn vì cô, xuân hạ
thu đông đều có, nhưng chỉ là trang phục đơn giản được mua theo thói
quen ăn mặc hàng ngày của cô.
Ví dụ như chiếc áo sơ mi trắng kết
hợp với quần âu này, chất liệu rất tốt, mặc vào cũng rất thoải mái nhưng không phải là bộ quần áo thích hợp để tham dự bữa tiệc cao cấp.
Thù Thành cười khẽ một tiếng, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng cô, “Sao lại không xứng để người ta nhìn? Em muốn đi thì chúng ta cứ đi thôi.”
Phương Vân Hi vốn đang đứng một bên không khỏi sững sờ, cô chưa bao giờ nghĩ
tới lại có thể nhìn thấy nụ cười như vậy trên mặt Bùi Thù Thành, giống
như làn gió nhẹ thổi tới làm tan chảy cả khối băng, lại giống như một
bóng cây sừng sững đột nhiên biến thành một đóa sen trắng dịu dàng.
--- ------ ------ ---
(4) Đào nguyên tiên cảnh: hay còn gọi “đào nguyên”, là một điển tích văn
học được sử dụng nhiều trong thơ ca xưa có ý nghĩa để chỉ nơi tiên cảnh – cảnh đẹp như tiên, không có ở trần gian Tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Tần được tổ chức tại hội quán Tinh Bắc nổi tiếng, cao cấp bậc nhất ở thành phố A.
Nhóm Thù Thành vừa tới thì bên trong đại sảnh của phòng tiệc cao cấp, trang
nhã này đã tập trung rất nhiều bạn bè, thân hữu với đủ loại trang phục
bắt mắt.
Con trai thứ tư của ông cụ, chủ tịch tập đoàn Trung Liên tên Tần Mộ Xuyên niềm nở tiến lên tiếp đón: “Tổng giám đốc Bùi,
tổng giám đốc Lâm, hoan nghênh các vị đã đến.”
Khách và chủ
chào hỏi một lát, Tần Mộ Xuyên nhìn sang Phương Vân Hi cười nói: “Cô
Phương, đã lâu không gặp, đúng là ngày càng xinh đẹp.”
Phương Vân Hi xinh đẹp cười nói: “Tổng giám đốc Tần lại trêu chọc tôi rồi.”
Tần Mộ Xuyên ha ha chọc ghẹo vài câu, quay mặt nhìn Liên Sơ vẫn đứng ở bên
cạnh: “Vị xinh đẹp này có vẻ lạ mặt, xin hỏi phải xưng hô thế nào?”
Bùi Thù Thành mỉm cười giới thiệu: “Đây là bà xã của tôi, Kỳ Liên Sơ.”
Tần Mộ Xuyên bất giác sững sờ, sau một lúc vội cười nói: “A, hóa ra là em
dâu. Tổng giám đốc Bùi quả thật không đúng rồi, có bà xã xinh đẹp như
vậy cũng không giới thiệu với mọi người sớm một chút, thất lễ, thất lễ
rồi, xin mời vào.”
Bước vào đại sảnh, Tần Mộ Xuyên dẫn đầu
chủ động giới thiệu Tần Liên Sơ với vợ của mình. Vừa nhìn thấy Liên Sơ,
trong mắt bà Tần không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã
khôi phục lại thái độ bình thường, tươi cười rạng rỡ lôi kéo Liên Sơ nói chuyện phiếm.
Liên Sơ chỉ tán gẫu mấy câu rồi tìm lý do lẩn tránh sang chỗ khác.
Thật ra mà nói, những buổi tiệc thế