Pair of Vintage Old School Fru
Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323155

Bình chọn: 9.00/10/315 lượt.

Sở

Thịnh, Liên Sơ chắc chắn là nữ nhân vật chính nổi bật nhất của đêm đó.

Cô đứng ở bên cạnh Thù Thành đón nhận những ánh mắt hâm mộ của người xung

quanh, thầm thở dài trong lòng: trang sức đẹp nhất của phụ nữ thì ra

không phải là trang phục xa xỉ, rực rỡ, cũng không phải kim cương mà

chính là người đàn ông họ mang theo. Cô luôn có thói quen sống thoải

mái, trường hợp thế này mặc dù có thể ứng phó nhưng cũng không quá quen.

Thù Thành cũng nhận ra được, vỗ nhẹ bàn tay của cô nói: “Mọi việc đều ổn,

em qua đó nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa đến lúc cần thiết anh sẽ gọi

em.”

Liên Sơ suy xét một lát nói: “Được, em qua đó nghỉ chân, không đứng nổi nữa, hôm nay gót giày thật sự quá cao.”

Thù Thành cười nhẹ một tiếng, Liên Sơ xoay người chuẩn bị đi đột nhiên bàn tay bị anh nắm lại.

Liên Sơ quay đầu lại, chỉ thấy nụ cười trên mặt anh khẽ cứng lại, ánh mắt tĩnh lặng nhìn chăm chú ra cửa, “Sao vậy?”

Một lát sau, anh chậm rãi nói: “Liên Sơ, theo anh đi gặp một người.”

***

Nhiếp Bá Khôn mang theo mấy tên tùy tùng từ từ tiến vào đại sảnh phòng tiệc,

Lý Dũng ở bên cạnh ông ta liếc mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh, cảm thán:

“Thật con mẹ nó quá khí thế, chú Nhiếp, công ty Sở Thịnh này có lai lịch gì, trước kia cũng chưa từng nghe nhắc tới?”

Quý Tường một

bên giải thích: “Công ty này mới đem trụ sở dời đến thành phố A vào năm

nay, là công ty chuyên khai thác mỏ quặng, nhưng về thực lực tuyệt đối

không thể coi thường.” Hắn cười ha ha một tiếng lại tiếp tục: “Thời nay

kiếm tiền nhiều nhất không phải là buôn bán thuốc phiện mà là đào than

đá, hơn nữa thứ công ty Sở Thịnh này đào còn quý hơn cả than đá, đó

chính là mỏ thiếc! Chỉ là, bọn họ với công ty Đỉnh Việt chúng ta hình

như không có quan hệ qua lại, sao lại gửi thiệp mời tới chỗ chúng ta?”

Nhiếp Bá Khôn nói: “Nếu bọn họ đã đến thành phố A này, không chắc sau này sẽ

không có quan hệ giao tiếp, kết giao trước vẫn tốt hơn.”

Đang nói, chợt thấy một đôi nam nữ sóng vai bước tới, nhìn thấy bọn họ, mọi

người không khỏi đều yên tĩnh lại. Chỉ thấy cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp, cử chỉ tao nhã, trong lúc di chuyển mơ hồ có cảm giác tao nhã giống như mây trôi, khí chất tự nhiên không câu nệ. Người đàn ông vóc dáng thon

dài, vẻ ngoài anh tuấn, phong thái trầm tĩnh sâu xa chẳng ai sánh bằng

kia khiến cho người ta dù mới gặp qua một lần cũng không thể nào quên

được.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Người đàn ông lặng lẽ quan sát Nhiếp Bá Khôn ở đối diện, chậm rãi giơ tay, “Tổng giám đốc Nhiếp, chào mừng ông đã đến.”

Nhiếp Bá Khôn bắt tay lại với anh, cười nói: “Tổng giám đốc Bùi đúng không?

Ngưỡng mộ đã lâu! Quả nhiên là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, phong độ không tầm

thường.”

Thù Thành khẽ mỉm cười, nhẹ buông tay.

Sau khi trò chuyện vài câu, Thù Thành đích thân dẫn bọn họ đi tới chỗ ngồi

của mình, giới thiệu với mọi người xong lại xin phép rời đi trước.

Hai người vẫn sóng vai đi, Liên Sơ có cảm giác giờ phút này Thù Thành có

chút hơi trầm mặc, nhưng vừa rồi rõ ràng không có chuyện gì đặc biệt mà?

“Thù Thành, anh làm sao vậy?”

Thù Thành lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng cười đáp: “Không có gì.”

***

Không khí long trọng và nhiệt liệt của bữa tiệc đi qua, sau đó là tiệc rượu và khiêu vũ.

Âm nhạc uyển chuyển và hương thơm của rượu ngon luôn khiến cho người ta

vui vẻ và buông lỏng mình, huống chi còn có vô số giai nhân trang điểm

lộng lẫy. Tống Ca dĩ nhiên cũng ở trong này, cô mặc một chiếc váy dài

màu trắng trông rất phóng khoáng, tự nhiên, trang điểm nhẹ nhàng thanh

nhã, vẫn khiến cho người ta cảm thấy thoải mái giống như trước nay.

Dĩ nhiên, việc giới thiệu cô ấy cho Lâm Trí Liên Sơ cũng chỉ nói thôi,

giới thiệu thì vẫn giới thiệu nhưng không phải tự cô làm, thắng lợi như

vậy đối với đối thủ không khỏi có chút tàn nhẫn. Bản tính ghen tuông của Liên Sơ mặc dù mạnh nhưng đối với một cô gái nhỏ tự nhiên vẫn có sự

thương tiếc. Cô rất may mắn vì Thù Thành có lập trường kiên định, để cô

có thể thản nhiên giữ lại sự thương tiếc này. Tình địch tuy nhiều nhưng

cô lại không cần đấu với bọn họ đến nỗi mưa máu gió tanh.

Nét mặt của Tống Ca có vẻ cô đơn, em gái Tống Từ Băng vẫn ở bên cạnh cố gắng nói chuyện để chọc cười cô ấy.

Có đôi khi bạn sẽ may mắn gặp được một số người như vậy, không thực sự

theo ý bạn, cũng không phải rất hiểu bạn, chỉ là luôn nghĩ cách trêu

chọc để bạn vui vẻ, lại không biết rằng trong lúc vô tình đã giúp bạn

không phải cô đơn tịch mịch.

Trên quầy bar, người pha chế rượu đang thực hiện nhiều động tác đa dạng, động tác tự nhiên, Liên Sơ dừng lại quan sát.

Lúc này, bên cạnh đưa tới một ly cocktail nhiều màu sắc, Liên Sơ quay đầu

nhìn lại, là Thù Thành. Liên Sơ nhíu mày nói: “Anh biết là tửu lượng của em không được mà.”

“Uống một ít cũng không sao, không có chuyện gì.” Anh nói.

Liên Sơ mỉm cười nhận lấy, nếm thử một ngụm, mùi rượu từ trong miệng tản ra

mang theo mùi vị thanh khiết của trái cây, cô dừng lại một chút, lại

nhấp thêm một ngụm.

Thù Thành lại nói: “Uống chậm một chút…Đừng thấy vị của nó dịu nhẹ, về sau sẽ ngấm.”

Liên Sơ liếc