tổng giám đốc Kỳ.”
Liên Sơ mỉm cười đáp lại: “Chào cô.”
Sau đó quay mặt về phía Tống Từ Băng nói: “Tiểu Băng, chị em đã tới, em theo cô ấy về trước, tôi còn có chút việc.”
Tống Từ Băng gật đầu, nói: “Được ạ.”
Liên Sơ nhìn Tống Ca khẽ gật đầu tạm biệt, sau đó quay mặt rời đi.
“Tổng giám đốc Kỳ.” Tống Ca đột nhiên gọi cô từ phía sau.
Liên Sơ quay đầu lại, “Có chuyện gì sao?”
Tống Ca nhìn cô nói: “Giúp tôi chuyển lời thăm hỏi đến chủ tịch. Có lẽ chị
không biết, tôi vốn làm việc ở chi nhánh công ty Sở Thịnh tại thành phố
Đồng.”
Liên Sơ đang định nói chuyện, lại thấy Tống Từ Băng
đứng ở đối diện há to miệng ngây ngốc nhìn mình, lại quay đầu nhìn hướng Tống Ca, vẻ mặt như muốn khóc.
Liên Sơ thiếu chút nữa không nhịn được bật cười, mặc cho tình cảnh lúc này quả không thích hợp để cười.
Trong lòng cô tự nhiên nhắc nhở chính mình một chút: khí thế bà chủ, nhất
định phải có khí thế của bà chủ lớn. Sau đó nét mặt đoan trang chậm rãi
nói: “Được, tôi nhất định sẽ chuyển lời thăm hỏi của quản lý Tống, hẹn
gặp lại.”
____________
(14) Tiên sinh: một cách xưng hô lịch sự với nam giới.
(15) Lão tử: giống như ‘bố mày’, cách tự xưng khi tức giận hoặc vui đùa.
(16) Hít gió tây bắc: một câu nói lóng, ý bảo nhịn đói, ăn không khí.
(17) Cải trang vi hành: cải trang trà trộn vào thực tế để xem xét mọi việc.
(18) Cận thủy lâu đài: Ý của câu thành ngữ này là ‘lâu đài gần bờ nước sẽ
được ánh trăng chiếu sáng trước tiên’, thường dùng để ví với việc ở gần
thì có lợi thế. Liên Sơ thầm nghĩ: Việc này để cô ra mặt, nếu để cho Thù Thành chẳng phải trở thành anh hùng cứu đại mỹ nhân.
Khi cô vào tới, trong phòng làm việc có bảy tám người vây thành một vòng, ở giữa còn có một nam một nữ đang đứng giằng co đến mức đỏ mặt tía tai,
những người khác chỉ nhìn bọn họ tựa như chế giễu. Cái người gọi là Lưu
Tân Dã càng mắng càng tùy tiện: “Cô còn không phải là kỹ nữ đê tiện bán
dâm, đắc chí làm cái gì? Coi cô là người cô còn thật sự tự coi mình là
bà chủ!”
Tống Ca dù có giỏi giang thế nào cũng chỉ là một cô gái trẻ chưa kết hôn, bị người ta nhục mạ như vậy cũng chỉ có thể tức
giận đến nỗi cơ thể phát run, nước mắt đảo quanh mà không thốt được nên
lời.
Đúng lúc này, Liên Sơ chợt cao giọng nói: “Quản lý Tống, đã xảy ra chuyện gì?”
Giọng nói không lớn nhưng lại ép được cả phòng yên tĩnh. Mọi người quay lại
nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ bỗng nhiên xuất hiện cũng ngẩn cả ra.
Tống Ca càng giật mình, cô dù thế nào cũng không nghĩ đến người xuất
hiện không phải Bùi Thù Thành mà là Kỳ Liên Sơ.d∞đ∞l∞q∞đ
Cô tự ép mình lấy lại bình tĩnh, giọng nói thật tự nhiên: “Chào cô, tổng giám đốc Kỳ.”
Lưu Tân Dã quan sát Liên Sơ với vẻ nghi hoặc, lấy giọng điệu kiêu ngạo hỏi: “Cô là ai?”
Tống Ca trả lời: “Chị ấy chính là vợ của tổng giám đốc Bùi, Kỳ Liên Sơ.”
Mọi người lúc này mới chính thức cả kinh, nhất thời luống cuống nhìn lẫn nhau.
Liên Sơ nhìn về phía Lưu Tân Dã cười nhạt: “Là quản đốc Lưu đúng không? Ông
có thể gọi tôi Tiểu Kỳ, Thù Thành có chút việc bận nên bảo tôi tới trước một chút.”
Lưu Tân Dã lúc này mới kịp phản ứng, vội vã cười nói: “Đâu có đâu có, lần đầu tiên gặp mặt mong tổng giám đốc Kỳ thông
cảm bỏ qua.”
Liên Sơ cười cười, mặt không biến sắc, “Phải
rồi, mới vừa rồi quản đốc Lưu và quản lý Tống lớn tiếng như vậy là có
chuyện gì xảy ra à?”
Lưu Tân Dã không khỏi lúng túng, nghĩ
lại đúng lúc gặp được phu nhân chủ tịch quả là cơ hội tốt, vội cười nói: “Thật sự khiến cô phải chê cười, thật ra thì…Ai, chủ yếu là quản lý
Tống ỷ vào tổng giám đốc Bùi…tin tưởng, làm xằng làm bậy một chút. Tôi
nhất thời kích động nói hơi quá lời, khiến tổng giám đốc Kỳ hoảng sợ,
tôi thật sự xin lỗi.”
Tống Ca tức giận đến đỏ mặt, “Rốt cuộc ai mới làm xằng làm bậy…”
Liên Sơ cắt đứt: “Quản đốc Lưu, vừa rồi tôi với Thù Thành mới đi dạo quanh
dãy phía Tây một lát, khu vực khai thác mỏ thứ nhất đúng là làm việc khí thế ngất trời.”
Sắc mặt của Lưu Tân Dã khẽ biến, “Tổng
giám đốc Kỳ, tôi đang muốn bàn luận chuyện này với chủ tịch, đình chỉ
khai thác một ngày là công ty phải chịu tổn thất một ngày, tôi cũng chỉ
vì lợi ích của công ty…”
“Tôi không nói với ông chuyện này”, Liên Sơ lạnh lùng nói, “quản đốc Lưu, cái khu vực khai thác mỏ kia từ
ngày nhận được thông báo ngừng việc khai thác trở đi vẫn chưa nghỉ một
ngày. Nhưng mà, số liệu báo cáo của ông gửi về tổng công ty cũng không
thực tế, sản lượng khai thác chỉ có 60%, phần khoáng sản dư lại đã chạy
đi đâu rồi hả?”
Lưu Tân Dã biện bạch nói: “Tổng giám đốc Kỳ, cô nhất định có chỗ hiểu lầm...”
Ánh mắt Liên Sơ bỗng rét lạnh, “Lưu Tân Dã, tôi dám nói vậy đương nhiên là
nắm đủ chứng cứ. Ngày 23 tháng 2 ông bán cho công ty Thành Đạt 30 tấn
quặng chì, ngày 17 tháng 4 bán cho công ty Vĩ Lâm 2 tấn quặng thiếc,
ngày 30 tháng 4, cũng là công ty Vĩ Lâm, lần nữa lấy từ tay ông 1,5 tấn
quặng thiếc…Có cần tôi phải kể tiếp không?”
Cả phòng làm
việc nhất thời yên tĩnh, giọng nói của Liên Sơ lạnh lùng, quyết liệt
chẳng khác nào sét đánh ở bên tai. Trước cái nhìn áp bách của cô,
