i trước
nàng, ý muốn cáo từ.
“Như vậy, Mộc mỗ xin được
cáo từ trước.”
“Sau này, ta sẽ lên Đào
hoa sơn thăm nó.” Sau khi anh đã xuống xe đi về phía trước, Tô nhị nương còn
nói với theo.
Anh nghiêng đầu, chân
thành đáp nhẹ, “Đến lúc đó, tại hạ nhất định ra đường đón chào.”
“Phải đối tốt với nó
đó.” Giọng điệu lưu luyến, giống như nàng đang phải dứt bỏ cái gì quý báu
lắm vậy.
“Được.”
“Phải thương nó.” Nàng
vẫn còn hơi lo lắng.
“Nhất định.”
“Phải yêu chiều nó.”
Vẻ tươi cười trên khuôn
mặt Mộc Sách vô cùng sáng lạn như ánh ngọc, “Đương nhiên rồi.”
Tiếng bánh xe lăn tròn
vang lên. Mộc Sách vẫn đứng yên tại chỗ nhìn theo chiếc xe đi xa dần một lúc
lâu. Khi anh xoay người, tính rời khỏi Tô phủ để đến chỗ Hạng Nam xem hắn đã
chuẩn bị đến đâu rồi. Nhưng anh lại nghe thấy tiếng kêu nóng vội của Hoa thẩm.
“Mộc Mộc!”
“Có chuyện gì mà chạy gấp
như vậy?” Anh vội vàng đón bà mới từ cửa nhỏ sau viện chạy đến.
Hoa thẩm liều chết lôi
kéo ống tay áo của anh, “Cậu mau đến đi, Tam cô nương bị hầu cận của đại phu
nhân nhốt vào kho chứa củi rồi!”
Anh ngẩn người, kho chứa
củi?
Đó không phải là nơi từng
gây ra khúc mắc cho cô đó sao?
Đang lúc Mộc Sách còn
hoài nghi thì Tô Mặc ở trong phủ cũng cho cho rằng như vậy.
Thật ra, hiện tại đối với
Tô Mặc mà nói, kho chứa củi thật sự đã không còn là khúc mắc trong lòng cô nữa.
Tô Mặc đứng ở cửa sổ, xoa
xoa gương mặt vừa bị đánh. Đây cũng thật giống cha cô, bình thường chỉ biết
dùng chiêu đối với hạ nhân cũ rich này.
Người này nhốt cô ở đây
là muốn cô chịu chút giáo huấn… Bọn họ có phải là đã quá coi thường cô rồi
không? Bọn họ nghĩ rằng cô vẫn là đứa nhỏ trói gà không chặt năm đó hay sao,
không có cách nào khác có thể rời khỏi kho chứa củi nho nhỏ này hay sao?
“Hung khí đầy phòng a…”
Cô quay qua quay lại, bắt đầu ở trong kho chứa đầy củi đốt tìm kiếm thanh củi
nào thích hợp làm dụng cụ giúp cô phá cửa sổ.
Khi Mộc Sách dùng thân
phận người ngoại vọt vào bên trong hậu viện của phủ, Tô Mặc đã phá hỏng được
song sắt cửa sổ rồi, đang ngồi trên thành cửa sổ cao cao muốn nhảy xuống.
Mộc Sách bị cô dọa không
nhẹ, vội vàng phóng lên trước, đạp chân một chút lập tức nhảy lên khỏi bức
tường, vươn một tay nắm lấy thắt lưng cô, ổn thỏa ôm cô vào trong ngực rồi đưa
cô bình yên đáp xuống đất.
“Cô nương?” Anh mới buông
cô ra, lại phát hiện ánh mắt cô căn bản là không hề nhìn về phía anh.
“Chờ ta một lát.”
Sau khi đẩy Mộc Sách ra,
Tô Mặc tự tin đi đến trước mặt đám hạ nhân đang vây xem kín viện. Cô giương đôi
mắt lên trừng nhìn vào những ánh mắt xấu xa đang nhìn cô. Trong lòng niệm chú
hồi lâu, trước mắt đều là một ruộng đất trồng toàn củ cải. Tiếp theo, cô hít sâu
một hơi, chậm rãi đem ánh mắt trong veo như hồ nước dừng lại trên người Phương
cô.
“Mới vừa rồi, ngươi đánh
ta hai bạt tai, còn muốn nhốt ta vào kho chứa củi.” Cô một tay vỗ về hai gò má,
cảm thấy bên trên vẫn còn hơi nong nóng.
“Ta đây là thay mặt phu
nhân giáo huấn ngươi!” Phương cô dùng sức hừ hừ, tự cho thân phận mình cao quý
hơn, hất hàm nhìn cô.
Cô gật gật đầu, “Ha.”
“Nếu không có kẻ thọt
chân như ngươi âm thầm cấu kết với người ngoài thì hôm nay làm sao mà Uy Vũ
tướng quân lại đến phủ…”
“Hoa thúc, bắt bà ta
lại.” Tô Mặc không để bà nói xong, vươn tay chỉ về phía sau trong nháy mắt,
không chút do dự mà ra chỉ thị, “Hoa thẩm, lập tức sai người đi tìm mẹ mìn, đem
kẻ hạ nhân dám can đảm vi phạm luật lệ khi dễ chủ nhân, bán đi!”
Chưa từng nghĩ tới cô sẽ
nói ra những lời nói thế này, Hoa thẩm giật mình thoáng phút sửng sốt, sau đó
vui vẻ lớn tiếng đáp lời cô.
“Ta đi ngay!” Cô cuối
cùng đã không còn ngơ ngác bị người ta khi dễ nữa rồi.
“Ngươi dám? Ta chính là
hầu cận của phu nhân đó!” Bị Hoa thúc dùng sức bắt giữ, Phương cô vừa sợ vừa
giận quay đầu về phía cô hét toáng lên.
Tô Mặc thản nhiên hỏi:
“Có liên quan gì đến ta?”
A?
“Nếu ngươi có gì muốn
nói, thì cùng bọn họ đi méc đi.” Dù sao cô cũng không phải là người ở đây, quản
sao được?
Không để ý đến Phương cô
đang cố sức giãy dụa, đang lúc những người khác đang muốn tiến lên giúp Phương
cô một tay, Tô Mặc nâng lên tư thế chủ tử, lạnh lùng trừng mắt khiến bọn họ đều
lần lượt lui trở về.
Sau khi Hoa thúc đã lôi
được người đi rồi, cô chợt xoay người bước đến chỗ Mộc Sách kéo tay anh ra sân.
Khi đã đi vào một góc yên tịnh, cô lập tức nhào ngay vào lòng anh, hai tay gắt
gao ôm xiết lấy thắt lưng anh không buông.
Mộc Sách am hiểu cúi đầu,
nhẹ giọng thì thào bên tai cô.
“Không sao rồi, có ta ở
đây rồi, nàng làm được tốt lắm.” Cũng may, lúc này cô cũng không hề phát run gì
cả.
Đôi mắt trong sáng của cô
lại chứa đựng nỗi bất an, “Nô nhân ơi nô nhân, ta như vậy có bị tính là người
xấu hay không?”
“Còn chưa đủ xấu đâu, sau
này chúng ta phải luyện tập nhiều hơn.” Mộc Sách nâng khuôn mặt cô lên, đau
lòng mơn trớn vết bạt tai trên mặt cô.
“Luyện thế nào?” Cô ngẩn
ngơ.
Anh mỉm cười đề nghị:
“Hay là như vậy đi. Ta sẽ dạy nàng làm ngược đồ nhập môn như thế nào trước
nha.”
Ở một chỗ khác trong
thành,