a nhìn nhìn, bình tĩnh lên tiếng hỏi, ánh mắt cũng không hề chớp mà khoá chặt vào
đôi mắt xinh đẹp của nàng.
“Nếu như hắn để cho ta biết mà không
có chút kiêng kị, thì ta đâu cần phải hao hết tâm tư, tìm cách vòng vo
để có thể gặp được tỷ, phải không?” Diễm nhi cười cười, “Có một lần, hắn ngủ lại Thuỵ Hoàng Lâu, đúng lúc đó có một phong thư khẩn cấp được đưa
đến, trong tình trạng kích tình mà hắn có thể kiềm chế thoát thân rời
đi, ta liền hiểu rõ trong chuyện này nhất định có điều không bình
thường.”
Lời nói của nàng tuy rằng khó hiểu, nhưng ta cũng không
ngây thơ, tất nhiên có thể hiểu được nàng đang ám chỉ điều gì. Chỉ im
lặng không lên tiếng, mặc cho lời nói của nàng tiếp tục truyền đến.
“Về sau ta bắt đầu lưu tâm, để ý khắp nơi, tuy rằng hắn bí mật cất giấu
những mảnh giấy này, nhưng cuối cùng lại để cho ta tìm được. Vì thế ta
lợi dụng những lúc hắn vào cung lo chuyện chính sự, hoặc là thời điểm
hắn mệt mỏi ngủ say mà lén sao chép lại những trang giấy kia. Cho nên
những gì tỷ tỷ vừa mới thấy không phải là bản gốc, tuy nhiên nội dung
thì không sai biệt chút nào.”
Trong lòng của ta bị chấn động,
nhưng nét mặt lại vô cùng bình tĩnh, nhìn thật sâu vào đôi mắt của nàng, từng chữ từng chữ hỏi nàng, “Diễm nhi, muội đã xuất giá vào Đông cung,
hiện tại lại nói cho ta biết việc này, vì sao?”
Ánh mắt của nàng
rũ xuống, sau một lúc lâu nở nụ cười như có như không, nhưng lại không
trả lời đúng vào câu hỏi của ta, mà cứ nói tiếp: “Thái tử có thể có được những tin tức này, hẳn đã đưa tai mắt vào trong quân, sợ rằng chức vị
của kẻ đó cũng không thấp. Nếu những tin tức ta trộm được là thật, thì
việc bình loạn lần này có khi chỉ là nguỵ trang, chuyến đi lần này của
Tam điện hạ sợ rằng lành ít dữ nhiều, rơi vào cái bẫy nội ứng ngoại hợp, mượn đao giết người.”
Ta im lặng không nói, nhưng vẫn chăm chú
nhìn nàng, mà nàng cũng đối mặt nhìn ta thật sau, cuối cùng mỉm cười tự
giễu, “Thôi thôi, xem ra hôm nay nếu ta không đem mọi chuyện nói rõ ràng với tỷ, chắc chắn tỷ sẽ không tin ta. Nhị tỷ, tỷ có còn nhớ mối nhân
duyên giữa ta và Thái tử điện hạ là vì đâu mà có không?”
Ta không ngờ đột nhiên nàng lại hỏi chuyện này, vừa nhớ lại vừa đáp, “Nghe mẫu
thân nói, năm trước vào đêm hội ngắm đèn Thượng Nguyên, muội và Thái tử
điện hạ bắt ngờ gặp gỡ, hai người vừa gặp đã ái mộ lẫn nhau.”
Nàng nở nụ cười mang theo hồi ức, rõ ràng là nét đẹp có một không hai nhưng lại làm cho người khác cảm thấy có gì đấy bi thương.
Nàng nhìn vào ta, giọng nói ẩn chứa nụ cười lạnh lẽo: “Đúng là lệ hội ngắm
đèn Thượng Nguyên, nhưng người mà ta gặp gỡ không phải Nam Thừa Miện, mà là, Tam điện hạ.”
Trong lòng của ta khẽ chấn động, kinh ngạc
cùng đau xót nhìn về phía nàng, Diễm nhi lại không hề nhận ra thần sắc
bất thường của ta, tiếp tục mỉm cười lên tiếng, “Ta nhìn trúng một chiếc đèn lồng, nhưng lại đoán không ra câu đố dán trên đó, vừa đúng lúc hắn
đi qua, ngay cả suy nghĩ cũng không liền dễ dàng thay ta giành được
chiếc đèn lồng mà biết bao người ao ước…”
Giọng nói của nàng từ
trong hồi ức liền bất chợt bừng tỉnh, khung cảnh như mộng cũng vì thế mà không chân thật,”Ta biết hắn là Tam điện hạ đương triều vì có một lần
ta đã nhìn thấy hắn từ xa khi cùng mẫu thân vào cung, nhưng hắn lại
không biết ta là ai, mỉm cười đem chiếc đèn lồng trao cho ta rồi xoay
người rời đi, khi đó không biết ta bị ma xui quỷ khiến thế nào mà bất
chấp mọi lễ nghi ngượng ngùng, liền đuổi theo hắn, nói ‘Đợi đến ngày
Điện hạ đến Mộ Dung Tướng phủ của ta, nhất định Diễm nhi sẽ tự mình tạ
ơn Điện hạ bằng một chiếc Đăng chi tình’.” *đèn thể hiện tình cảm ấy,
tìm trên mạng ko thấy tấm hình nào cả, ta chịu*
Trong lòng của ta đau đớn khôn cùng, gắt gao nhắm chặt hai mắt, một câu nói kia của nàng
chứa đựng bao nhiều là tình cảm tha thiết, vì muốn nói rõ thân phận của
mình mà bỏ qua mọi lễ nghi e thẹn, cũng là vì không muốn vuột mất hắn.
“Sau này vào ngày đại thọ của phụ thân, chiếu chỉ ban hôn được truyền tới,
tỷ không biết là khi đó ta vui mừng như thế nào đâu, tựa như có thể
khiến cho tất cả những đoá hoa mùa xuân nở rộ….Ta trang điểm tỉ mỉ, thay xiêm y đẹp nhất, trong lễ đại thọ, thổi sáo nhảy múa, người ngoài đều
nói Mộ Dung tiểu thư tài hoa hơn người, lòng hiếu thảo có thể cảm động
cả trời xanh, nhưng họ không biết, ta làm như vậy chẳng qua là vì có hắn tham dự, chỉ vì như thế mà thôi.”
Theo lời kể của nàng, ta có
thể lờ mờ đoán ra được điều gì đã làm hoán đổi tất cả, nhưng trong tiềm
thức của ta vẫn cố gắng kháng cự, không muốn tin tưởng, ta nhìn vào dung nhan của muội muội ta, sáng tỏ như nguyệt nhưng cũng lạnh lùng, run rẩy lên tiếng hỏi, “Vậy tại sao còn làm ra chuyện đào hôn?”
Diễm nhi nở nụ cười, khiến người khác cảm thấy được thế nào là thê lương, thương tâm vô tận, “Nhị tỷ, thật ra tỷ đã đoán được nhưng chỉ là không muốn
tin tưởng mà thôi, cũng giống như ta khi đó. Mẫu thân thường nói, ta là
người tâm cao khí ngạo, tính khí đều thể hiện ra bên ngoài, một ngày nào đó sẽ gây ra chuyện, lúc trước ta luôn không cho đi
