nảy, nhìn thái độ Đường Tư
thế này, hôm nay nếu tìm không thấy Kỷ Dịch Hạo, hắn sẽ không bỏ qua .
Hạ Cảnh Điềm tránh né ánh mắt vội vàng của Đường Tư, trong lòng giằng co,
cuối cùng quyết định gọi điện thoại đến văn phòng Kỷ Vĩ Thần, chuông
vang lên thật lâu lại không ai tiếp, Hạ Cảnh Điềm thở ra một hơi, cuối
cùng, cố lấy dũng khí gọi đến số cá nhân của hắn, rốt cục, điện thoại đã thông, nhưng đối diện truyền đến tiếng của một người trung niên, “Xin
chào.”
Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một chút, lập tức cười nói!”Xin hỏi Kỷ tổng có ở đó không?”
“Kỷ tổng đang họp, cô là ai?” Người đối diện ôn tồn hỏi.
“Tôi là Hạ Cảnh Điềm là trợ lý tổng giám, xin hỏi tôi có thể cùng Kỷ tổng nói chuyện không?” Hạ Cảnh Điềm thận trọng ngôn ngữ.
“Hiện tại chỉ sợ không thể, Hạ tiểu thư sau nửa giờ lại gọi tới!” Nói xong, đối phương liền cúp điện thoại.
Hạ Cảnh Điềm cầm điện thoại một chút, ngẩng đầu liền chống lại ánh mắt
Đường Tư, nàng xin lỗi cười, “Đường tiên sinh, thật không cố ý, phiền
ngài lưu số điện thoại, chờ liên lạc được với Kỷ tổng giám, tôi nhất
định sẽ báo ngài biết.”
Đường Tư có chút tức giận hếch lên môi,
tiện tay vứt xuống danh thiếp cho Hạ Cảnh Điềm, giọng điệu như ra lệnh,
“Liên lạc được với anh ấy, nhất định phải cho tôi biết.”
“Nhất định.” Hạ Cảnh Điềm nhận lấy danh thiếp, cười nói.
Đường Tư uốn người đi, Hạ Cảnh Điềm thở dài một hơi, cảm giác thực mệt mỏi,
Đường Tư vội vã như vậy tìm Kỷ Dịch Hạo là chuyện có gì xảy ra? Nói đến
Kỷ Dịch Hạo thì hoàn toàn là không ở công ty, hơn nữa cũng làm cho nàng
làm một trợ lý nhàn rỗi, hiện tại tất cả quản lí đều đem tư liệu trực
tiếp trình lên văn phòng Kỷ Vĩ Thần.
Đang muốn thả lỏng một hơi thì trên bàn điện thoại vang lên, Hạ Cảnh Điềm chậm rãi cầm lên, hữu khí vô lực nói!”Alo.”
Khi nghe đến đối diện truyền đến thanh âm trầm thấp, từ tính mà khàn khàn, “Cô tìm tôi?”
Cái thanh âm này xém chút nữa làm cho Hạ Cảnh Điềm bị sặc nước miếng, lập
tức đả khởi tinh thần, giọng điệu trấn định nói!”Kỷ tổng, xin hỏi ngài
có biết Kỷ tổng giám bây giờ đang ở đâu không?”
Đối diện truyền đến vài giây trầm mặc sau mở miệng, “Tìm nó có việc gì?”
“Là có vị tiên sinh họ Đường tìm anh ta.” Hạ Cảnh Điềm nói rõ tình huống.
“Việc này tôi sẽ xử lý.” Lời này vừa xong, Kỷ Vĩ Thần gọn gàng dứt khoát cúp điện thoại.
Hạ Cảnh Điềm cũng đem điện thoại rơi rụng, trong lòng không khỏi buồn bực
không thôi, nàng tại sao phải như vậy máu chó? Ngẫm lại cái này Kỷ Vĩ
Thần hại nàng làm hại còn chưa đủ sao? Vì cái gì nàng ở trước mặt hắn
tổng yếu ăn nói khép nép ? Thật sự là buồn bực.
Còn chưa buồn bực xong, điện thoại lại vang lên, lần này, Hạ Cảnh Điềm cũng không cần
nhanh tay lấy điện thoại ra, nhìn trên màn hình ba chữ Đỗ Thiên Trạch ,
Hạ Cảnh Điềm ngẩn người, vốn không muốn nghe nhưng vẫn nên nhấn nút trả lời, “Alo.”
“Đêm nay có rảnh không?”
Giọng điệu nhẹ nhàng, nói rõ tên kia tâm tình đang tốt. Hạ Cảnh Điềm giương lên môi, “Làm gì? Muốn mời tôi ăn cơm thì đừng nói.”
“Đêm nay có một buổi dạ hội, muốn mời cô đi.” Đối diện hắn cũng không vòng vo liền nói thẳng.
Hạ Cảnh Điềm hếch lên môi, rõ ràng biểu hiện không them chú ý, “Loại tiệc tùng thượng lưu không thích hợp với tôi, anh hay là tìm người khác a. . .”
Không đợi Hạ Cảnh Điềm nói dứt lời, đối diện hắn đã ngắn
gọn lên tiếng nói!”Tan việc tôi tới đón cô, cứ như vậy đi.” Sau đó,
tiếng tút dài vang lên.
Hạ Cảnh Điềm từ chối còn chưa xong đã bị
ngắt máy, lập tức đầu đầy sương mù, nàng còn chưa nói đêm nay nàng phải
về nhà cùng ba mẹ mà! Bởi vì công việc nàng đã có vài ngày chưa có trở
về thăm hỏi họ, thật vất vả tâm tình bình phục nàng mới nghĩ đến điểm
thiếu xót này.
Nặng thở dài, Hạ Cảnh Điềm đột nhiên sinh ra giác
ngộ, công việc này ngoại trừ cho nàng phiền toái cũng không có gì tốt,
hơn nữa, nàng sở trường đặc biệt đã bị mai một, làm cho nàng cả người
đều lười biếng.
Giờ tan sở trôi qua đặc biệt nhanh, trong lúc
này, ngoại trừ xem một ít tư liệu, nàng còn lo lắng một việc, muốn hay
không đổi việc khác? Như vậy cuộc sống có thể có chút ít ý nghĩa? Khi
nghĩ đến phương diện tiền lương liền ỉu xìu, Kỷ thị trả lương gấp đôi
những công ty khác, đây là vị trí mà người khác muốn vào cũng không
được!
Tới gần tan tầm, Hạ Cảnh Điềm đang suy nghĩ có nên đi cửa
sau đào tẩu không thì điện thoại đúng giờ vang lên, cầm lấy điện thoại
nhìn, không phải là Đỗ Thiên Trạch thì là ai? Hạ Cảnh Điềm nghĩ mãi mà
không rõ, dùng điều kiện ưu việt của Đỗ Thiên Trạch, tìm một vị thiên
kim tiểu thư không được sao? Vì cái gì cứ tìm nàng? Tuy nhiên, Hạ Cảnh
Điềm tự nhận là mình cũng có chút tư sắc, nhưng trong lòng vẫn cảm giác
là lạ .
Nàng có chút không tình nguyện nhận điện thoại, “Này.”
“Tôi đang ở dưới lầu, nhanh lên xuống.” Cơ hồ là ra lệnh, Đỗ Thiên Trạch bá đạo lên tiếng.
“Xin hỏi, tôi và anh đi dạ hội thì được cái gì?” Hạ Cảnh Điềm bắt đầu cò kè mặc cả, cũng muốn đùa bỡn hắn a!
“Cùng tôi đi không phải là tốt cho cô rồi sao?” Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười tà ác của Đỗ Thiên Trạch.
Hạ Cảnh Điềm