không, vì ngài đã bận rộn suốt cả ngày, chắc tinh thần của ngài…”
Để mặc
cho cô thao thao bất tuyệt, Mộc Duệ Thần không nói câu nào chỉ nằm đè lên người
cô, mắt híp lại, nhìn cô không chớp mắt.
Hai hăm
không gặp, trông cô thông minh hơn, vẫn xinh đẹp mê người như trước, tỏa ra mùi
hương quen thuộc, ngay cả cái cách kiếm cớ bỏ trốn, nói lý lẽ đều không thay
đổi.
Nếu cô
vẫn như trước đây ôm choàng lấy anh, cuộn tròn trong lòng anh, làm nũng và nói
với anh rằng em yêu anh, em thật sự rất yêu anh thì anh vẫn sẽ như trước… cưng
chiều cô như trước đây.
Nếu… cô
không phản bội anh… Nếu cô không lợi dụng việc được anh yêu chiều mà lừa anh,
ngủ với những tên đàn ông khác…
Nghĩ
đến đây, ánh mắt anh trầm xuống, nắm chặt eo cô, lẳng lặng ra lệnh:
“Từ nay
trở đi, tôi là người đàn ông duy nhất của cô. Nghe rõ chưa?”
“Hả?”.
Miệng lưỡi Ngải Ái khô khốc, sững sờ nhìn Mộc Duệ Thần, lòng bực bội, tiếc thay
cho việc nãy giờ cô thao thao bất tuyệt cảm thông với hắn vậy mà hắn chỉ nói
một câu đơn giản như vậy…
Cô thầm
phân tích câu nói này, điều đó có nghĩa là Bé con của hắn là người đã chụp cái
mũ xanh lên đầu tên đại biến thái họ Mộc này. [Ngoại tình'>
Nghĩ
như vậy, ánh mắt cô không giấu được sự thương cảm, tặc lưỡi, anh này vừa đẹp
trai vừa giàu có lại có một cô vợ ngoại tình, thảo nào trái đất này đang “xanh
hóa”.
“Anh
thành ra thế này là do trước kia anh bị thất tình, người con gái đã phản bội
anh không còn ở bên cạnh anh nữa thì việc gì anh phải đau khog? Chắc hiện giờ
cô ấy đang rất hạnh phúc, chỉ có mình anh vẫn không quên được tình cũ và ngày
đêm đau khổ”. Ngải Ái cố nhớ lại mấy câu đọc trong cuốn sách tâm lý, có chương
đại khái thế này, người thất tình có thể sẽ tìm cách chữa bệnh thất tình bằng
những hành vi biến thái? À, đúng rồi, cần phải đồng cảm với sự đau khổ của anh
ta để anh ta thấy bản thân được an ủi rồi sau đó từ từ khuyên nhủ…
“Ừ… Ặc
ặc… Tổng giám đốc có một ngoại hình siêu sao, một thân phận cao quý mà khối đàn
ông ước ao nhưng không được, tôi nghĩ cái cô gái mà rời xa anh rồi đấy chắc bây
giờ hối hận lắm. Ngài đừng sống vì quá khứ, nên tìm một cô bạn gái thích hợp
hơn với ngài rồi cô ấy sẽ làm cho ngài được hạnh phúc, tốt nhất ngài nên quên
mối tình đã qua thì hơn”.
Ngải Ái
giương mắt chờ đợi, trong lòng hò hét, thả tôi ra đi, bà đây sắp chết đói rồi
đây.
“Nói
hay lắm!”. Mộc Duệ Thần giật mình rồi gật đầu, thả Ngải Ái ra ngồi dậy chống
cằm đăm chiêu.
Có tác
dụng.
Ngải Ái
mừng rỡ ngồi dậy nhanh chóng mặc lại áo, trịnh trọng nói:
“Hãy cứ
để quá khứ u ám đó qua đi, anh hãy nhìn về tương lai, rồi anh cũng sẽ tìm được
hạnh phúc đích thực của mình. Cho nên, Tổng giám đốc, cố lên nhé”.
Dứt
lời, cô chạy như bay tới cửa, và rồi hoàn toàn bị chấn động khi thấy cửa phòng
khóa chặt, mặt hoảng hốt như đang đứng ngay ranh giới giữa sống và chết.
Mộc Duệ
Thần nhìn lưng cô cười thầm.
Đồ
ngốc, định dùng mấy quyển sách nhập môn tâm lý để đối phó với anh ư?
Đúng
là… tác phong của bé con.
Anh tựa
người vào đầu giường, cầm ly nước liếc nhìn tập tài liệu chưa xem trong tay, im
lặng không nói gì.
Sau khi
ra sức vặn chốt cửa 10 phút liền, Ngải Ái thả bàn tay đau nhức ra, chán nản
quay lại nhìn Mộc Duệ Thần lạnh nhạt nhàn nhã, chỉ vào cửa, sợ hãi nói:
“Tổng…
tổng giám đốc, mở giùm tôi cái của”.
Mộc Duệ
Thần từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt như đang thẩm tra cô, gằng từng tiếng một:
“Tại-sao-phải-mở-cửa?”
Ngải Ái
cố kìm lửa giận, cười nói:
“Khuya
rồi,tôi muốn về nhà”.
Anh
nhìn đồng hồ đeo tay:
“Tôi sẽ
trả tiền làm thêm cho cô”.
Tuy
người trước mặt không còn đáng sợ như trước và hiển nhiên cũng không còn dáng
vẻ của một gã biến thái nhưng Ngải Ái vẫn không hề có chút cảm tình nào với vị
Tổng giám đốc trẻ tuổi của Mộc thị này.
“Xin
lỗi Tổng giám đốc, tôi muốn nghỉ…”
“Không
có khả năng đó”. Mộc Duệ Thần liếc cô. “Cô không đọc hợp đồng mà cô đã ký với
bộ phận nhân sự à? Khi tùy ý bỏ việc phải bồi thường, nếu giờ cô đưa tôi tôi sẽ
duyệt đơn xin nghỉ việc cho cô”.
“Bồi
thường ư?”. Ngải Ái sờ ví còn khoảng mấy trăm đồng, dè dặt hỏi. “Tôi không mang
theo nhiều tiền, quét thẻ được chứ?”
“Công
ty này luôn đề cao uy tín lên trên hết, nên chuyện lật lọng sẽ lấy gấp trăm lần
để răn đe, trợ lý Tổng giám đốc là vị trí được trả lương không thấp, phạm vi
công việc khá rộng, nếu đã tự ý bỏ việc phải bồi thường khoảng…”. Anh đăm chiêu
vài giây. “Mười vạn!”. [Là nhiêu ta?'>
“Mười
vạn! Mười vạn! Mười vạn!”. Ngải Ái điên cuồng hét lên. “Chỉ là tự ý bỏ việc
thôi mà, vi phạm hợp đồng bồi thường gì lắm thế? Anh tham lam vừa thôi”.
“Đúng
là như thế!”. Anh lạnh lùng liếc mắt nhìn cô. “Mai giờ hành chính cô đến bộ
phận nhân sự xem lại hợp đồng, trong đó viết rất rõ”.
Khocs~~~
Ngải Ái suýt nữa thì té xỉu, mười vạn ư, có bán cô đi cũng không đủ.
Mới vừa
rồi còn là một tên thất tình sao trong nháy mắt lại biến thành một gã keo kiệt,
bủn xỉn vắt cổ chày ra nước, bắt người ta phải làm theo yêu cầu của gã như thế
này.
“Tổng
giám đốc”. Cô chợt thấy Mộc Du