Diệc Thứ Và Kha Tuyết

Diệc Thứ Và Kha Tuyết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324055

Bình chọn: 9.5.00/10/405 lượt.


trong bức tranh này, mưa ở chỗ nào?"

"Những thứ này đều là mưa." Tôi chỉ vào những đường vẽ mưa trong bức

tranh.

"Nếu anh có thể nghe thấy tiếng mưa rơi, vậy tiếng mưa rơi ở chỗ

nào?"

"Hả?"

"Anh cũng có thể cảm thấy toàn thân ướt đẫm, vậy cảm giác mưa ướt là ở

đâu?"

Tôi nhìn cô ấy, không cách nào trả lời.

"Anh có thể nghe thấy tiếng mưa nhưng không nhìn thấy tiếng mưa, đúng

không?"

"Ừ."

"Anh cũng có thể cảm nhận được cơn mưa nhưng lại không nhìn thấy cảm giác

đó, đúng không?"

"Ừ."

"Tôi nghĩ tiểu thuyết chắc cũng vậy. Không thể nhìn thấy tình yêu không có

nghĩa là tình yêu không tồn tại, bởi vì tình yêu chưa chắc đã tồn tại trong câu

chữ."

Cô mỉm cười, nói tiếp:

"Có lẽ anh có thể nghe thấy tình yêu hay cảm nhận được tình yêu, nhưng âm

thanh và cảm giác đó cũng sẽ không tồn tại trong câu văn của tác giả, chúng

xuất hiện trong tai và trong lòng của độc giả."

Những lời này của cô khiến tôi kinh ngạc, cúi đầu nhìn bức tranh, nói không nên

lời.

"Tôi lại vẽ một bức nữa." Cô nói. "Bức tranh kế tiếp sẽ tên là:

'Tình yêu ở nơi đâu'."

"Cô thật giống một họa sĩ nhanh trí, tôi chỉ tùy ý chọn một cái tên là cô

có thể vẽ được."

"Vậy đáng lẽ anh phải vỗ tay chứ." Cô mỉm cười nói. "Tôi vẽ cũng

vất vả lắm đấy."

Tôi vỗ tay bộp bộp vài tiếng, cô cảm ơn rồi lại cúi đầu xuống bắt đầu vẽ.

Bức tranh này cô vẽ còn nhanh hơn, thoáng cái đã hoàn thành.

Trên bức tranh có một cặp nam nữ ôm nhau, tay phải chàng trai đặt trên mi mắt,

đang nhìn ra phía xa xa; tay phải cô gái thì đặt sau tai, đang nghiêng tai lắng

nghe.

"Tôi hiểu rồi." Tôi nói.

"Hiểu gì?"

"Cho dù bọn họ cố nhìn hay cố lắng nghe đều không thể tìm thấy tình

yêu."

Tôi chỉ vào bức tranh nói:

"Bởi vì tình yêu vốn không tồn tại trên tranh hay trên giấy, tình yêu tồn

tại trong cảm giác khi ôm nhau."

Cô chỉ mỉm cười gật đầu, không nói gì.

Tôi cảm thấy thông suốt sáng tỏ, đứng dậy giơ tay phải ra, cô cũng đưa tay phải

cho tôi, tôi kéo cô đứng dậy.

"Tôi mời cô uống cà phê nhé."

"Hay lắm."

Tôi đưa cô ấy tới quán cà phê dưới chân núi, chọn hai cốc cà phê suối nước

nóng.

Cà phê bưng lên rồi, tôi hỏi cô: "Nói tới âm thanh, tôi vẫn còn thắc

mắc."

"Thắc mắc gì?"

"Thầy tôi từng nói, họa sĩ giỏi, khi vẽ gió sẽ khiến người ta nghe thấy tiếng

vù vù, khi vẽ mưa sẽ khiến người ta nghe tiếng lộp bộp, còn khi vẽ sấm chớp sẽ

làm người ta vô thức che lỗ tai lại."

"Câu này hay lắm."

"Vậy sao thầy của cô lại nói khác?"

"Ừm, không sai." Cô nhấc cốc cà phê lên uống một ngụm rồi nói:

"Thầy tôi nói là: họa sĩ giỏi khi vẽ gió sẽ khiến người ta có cảm giác như

gió mát thổi qua; khi vẽ mua sẽ khiến người ta thấy như mắc mưa, toàn thân ướt

đẫm; còn khi vẽ sấm sét sẽ khiến người ta toàn thân tê dại, như bị điện

giật."

"Vậy ai nói đúng?"

"Cả hai đều đúng, khác nhau chỉ là vấn đề trình độ."

"Trình độ?"

"Nghe thấy tiếng động vẫn thuộc về cảm quan; nhưng nếu cảm nhận được, vậy

lại sâu sắc hơn."

"Hả?"

"Nếu anh nhắm chặt mắt, che tai đi, vậy cả nghe và nhìn đều không được;

nhưng nếu cảm giác thấm vào trong lòng, chẳng lẽ trong lòng anh không thấy xúc

động?"

Tôi đột nhiên nhớ tới lần đó, tiếng mưa rơi thấm vào trong lòng khiến mình mất

ngủ.

"Lại lấy một ví dụ, nếu tôi vẽ một mũi tên đang bay về phía anh, anh nghe

thấy tiếng mũi tên xé gió so với cảm thấy đau vì bị tên bắn, cái nào sẽ có ấn

tượng sâu hơn?"

"Đương nhiên là cảm giác bị tên bắn trúng."

"Vì thế nếu bức tranh của họa sĩ là tên bắn thì họa sĩ vẽ mũi tên giỏi

nhất không phải qua tai của anh mà là đâm thẳng vào trái tim anh."

"Tôi hiểu rồi." Tôi cười nói. "Họa sĩ mà thầy cô nói mới là họa

sĩ giỏi nhất."

"Thật ra nghệ thuật đâu phải kỹ năng, đâu có cái gì gọi là giỏi hay không

giỏi." Cô mỉm cười.

Uống cà phê xong, chúng tôi rời quán cà phê, lại lên núi.

Đi được một lúc, tôi quay lại hỏi cô ấy: "Vì sao cô lại bảo mình tên Kha

Tuyết?"

"Không được à?"

"Không phải không được, tôi chỉ hiếu kỳ thôi." Tôi dừng chân, nói.

"Vì tên cô đâu phải Kha Tuyết."

Cô cũng dừng chân nhìn tôi rồi mỉm cười.

"Anh biết không?" Cô không trả lời câu hỏi của tôi. "Nhân loại

còn có thể chia làm hai loại."

"Tôi biết, là nam và nữ."

"Không. Ý tôi là hai loại người, một loại là muốn trở thành nhà tạo mẫu

tóc giỏi nhất, một loại khác là muốn có kiểu tóc đẹp nhất, giữa hai loại này

thật ra có mâu thuẫn."

"Vì sao?"

"Người có kiểu tóc đẹp nhất là ai?" Cô mỉm cười. "Chắc chắn

không phải nhà tạo mẫu tóc giỏi nhất. Bởi người đó không có cách nào làm tóc

cho chính mình."

"Theo cách nói đó." Cô vẫn không trả lời câu hỏi của tôi. "Tôi

có lẽ có thể trở thành họa sĩ tốt nhất, nhưng tôi không thể nào vẽ nguyên vẹn

bản thân được."

"Hả?" Tôi càng nghe càng ù ù cạc cạc.

"Nhưng trong tiểu thuyết của anh, tôi có thể thấy toàn bộ bản thân mình

hiện ra trong đó."

"Thật không?"

"Ừ." Cô gật đầu. "Vì thế tôi muốn gọi mình là Kha Tuyết."

"Được, không vấn đề." Tôi lại tiếp tục bước đi, nói: "Cô tên là

Kha Tuyết."

"Cám ơn." Cô mỉm cười vui vẻ, cũng bước theo.

"Nếu bộ tiểu thuyết này viết không được tốt,


Duck hunt