g cần." Anh ta nhìn tôi một hồi. "Cậu vẫn muốn uống cà phê
đã nguội?"
"Đùa cái gì thế? Cà phê đương nhiên phải nóng mới ngon." Tôi nói.
"Đi pha đi, tôi chờ anh."
"Còn đau không?" Chủ quán đi rồi, vừa quay sang tiếp xúc với ánh mắt
cô, tôi lập tức ngạc nhiên.
Tôi biết ánh mắt cô ấy rất mềm mại, nhưng nếu xét theo ý nghĩa trừu tượng nào
đó, ánh mắt cô ấy luôn hướng xuống dưới.
Đó là một loại ánh mắt tinh tế, một loại ánh mắt luôn quan sát mọi thứ tỉ mỉ
hay tiếp thu mọi tin tức.
Ánh mắt này tuy rất chăm chú, cũng có thể thấy rõ bất cứ thứ gì song lại không
mang theo chút cảm tình nào.
Thế nhưng hiện giờ, ánh mắt cô ấy về mặt ý nghĩa trừu tượng lại có hướng ngược
lại, lên trên.
Ánh mắt này tuy cũng rất chăm chú, nhưng lại thường không thấy rõ được gì, vì
thường bị tình cảm tác động.
Chẳng hạn như nếu dùng ánh mắt với ý nghĩa trừu tượng hướng xuống dưới nhìn cơn
mưa, có thể thấy giọt nước rơi từ mái hiên xuống, từng gợn nước lăn tăn trên
mặt đất, nhưng ánh mắt nhìn lên phía trên lại chỉ thấy một khoảng không gian mơ
hồ.
Tính cách tôi là nếu có cô gái nào biểu lộ sự quan tâm ngay trực diện, sẽ không
biết nên phản ứng ra sao.
"Này, còn đau không?" Thấy tôi không phản ứng, cô ấy bèn hỏi lại.
"Ừ." Tôi nhíu mày.
"Sao anh lại phải chạy?"
"Bởi vì..." Tôi nghĩ suốt nửa ngày, cuối cùng quyết định bỏ qua không
nghĩ nữa. "Không biết."
"Câu trả lời thật dứt khoát."
"Đúng vậy."
"Cảm ơn anh."
"Sao lại cám ơn tôi."
"Bởi vì..." Cô ấy cũng nghĩ suốt nửa ngày, cuối cùng cũng đáp.
"Không biết."
"Câu trả lời thật dứt khoát."
"Đúng thế."
Tôi mỉm cười với cô ấy, rồi quay đầu lại nhìn về phía quầy bar.
Có lẽ chủ quán có thể xuất hiện kịp thời, giải tỏa cục diện bối rối không biết
nói năng gì của tôi với cô ấy.
Nhưng anh ta lại đang tìm tòi thừ gì đó trong quán bar, có vẻ còn chưa có ý bắt
đầu pha cà phê.
Lúc tôi quay đầu lại, cô ấy đẩy một bức tranh tới trước mặt tôi.
"Đây là bức tranh tôi vừa vẽ lúc anh chạy đi."
Tôi cúi đầu nhìn, trên bức tranh là một người quay lưng về phía tôi, đang chạy
qua đường.
Tay phải anh ta ôm eo, ngón tay trái cong cong dán sát trên hàng mi như đang
nhìn ra xa.
Hướng chạy với hướng nhìn không tương đồng, ánh mắt như còn định nghiêng sang
bên phải thêm một chút.
Không cần nghĩ nhiều cũng biết người trong bức tranh này là tôi.
"Những nét vẽ lưng có vẻ khá cứng." Tôi chỉ vào bức tranh rồi nói.
"Vì anh rất tập trung, cũng rất cố chấp."
"Vì sao bên lưng tôi còn có ba đường cong?"
"Cái này biểu thị là anh đang rất đau."
Nói xong, cô mỉm cười.
Tôi đột nhiên cảm thấy như vừa làm một chuyện ngu ngốc, khuôn mặt hơi hơi nóng
lên.
"Anh không hỏi tên bức tranh này của tôi à?"
"Chắc đại loại như 'kẻ ngốc bốc đồng' hay 'chàng trai dễ bị thương'."
Tôi chuyển mắt khỏi bức tranh, khuôn muốn dừng đề tài ở bức họa này nữa.
"Không." Cô ấy đáp. "Bức tranh này tên là 'Thỏa mãn'."
"Thỏa mãn?" Tôi thầm ngạc nhiên, lại chuyển ánh mắt về bức tranh.
"Ừ. Đối với tôi mà nói, đây là thỏa mãn."
Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô ấy, ánh mắt cô lại chuyển lên bức tranh.
"Trước kia tôi không biết vì sao anh lại vội vàng chạy đi, nhưng lúc anh
đi theo sau viên cảnh sát, tôi đã đoán ra anh đang định làm gì. Sau khi biết,
cũng rất cảm động."
"Vậy vì sao bức tranh này lại tên là thỏa mãn?"
"Trước khi thỏa mãn, phải trải qua cảm động." Cô ngẩng đầu cười nói:
"Hơn nữa rất khó có được cảm giác thỏa mãn trong thời gian dài, thỏa mãn
cảm thông thường chỉ là chuyện trong chốc lát."
"Chốc lát?"
"Ừ. Sau khi tôi cảm thấy cảm động, không để ý một chút lại có cảm giác
thỏa mãn ngay sau đó." Cô ấy đáp. "Vì chỉ là chuyện trong nháy mắt
cho nên tôi lập tức lấy bút vẽ bức tranh này."
"Ừm..." Tuy tôi cảm thấy bức tranh này đặt tên là 'Thỏa mãn' cũng hơi
miễn cưỡng nhưng không nói rõ ra được là sai ở đâu.
"Có phải anh cho rằng bức tranh này đặt tên là 'thỏa mãn' không thật hợp
lý không?"
"Ừ." Tôi gật đầu.
"Thật ra tôi chỉ vẽ lại giây phút đó để nhắc nhở mình đã từng cảm thấy
thỏa mãn." Cô mỉm cười. "Hơn nữa tôi không hy vọng anh lại làm vậy vì
tôi, hay là lại bị thương một lần nữa. Nếu tôi cảm thấy như vậy đã là đủ rồi,
vậy vì sao không thể gọi nó là thỏa mãn?"
Tôi nhìn cô ấy, lại tiếp xúc với ánh mắt nhìn lên trên theo ý nghĩa trừu tượng.
Cũng đột nhiên cảm thấy việc mình vừa làm không phải là ngu ngốc, mà là một
việc có nghĩa tượng trưng.
Chỉ có điều ý nghĩa tượng trưng đó giờ xem ra còn rất trừu tượng.
Tuy tôi biết chuyện này không thể đại diện cho điều gì, nhưng chắc chắn có một
lực lượng nào đó đã khiến tôi làm vậy.
Nếu biết lực lượng đó là gì, tôi cũng có thể biết vì sao mình lại làm vậy.
Cũng sẽ biết được ý nghĩa tượng trưng cho việc đó là gì.
Như vậy ý nghĩa tượng trưng đó sẽ không còn trừu tượng nữa mà có thể được miêu
tả cụ thể.
Tính cách tôi là nếu cảm thấy một thứ gì đó thật trừu tượng, sẽ nói một số lời
mà mọi người nghe xong chẳng hiểu gì.
"Tôi phải đi đây." Cô thu dọn đồ đạc rồi đứng dậy.
"Chân cô không sao chứ?"
"Không sao." Cô ấy bước vài bước rồi nói. "An