ưởng thành, người khác có thể không có thành tích gì, nhưng
anh thì không được, đó là những gì mà cả đời mẹ anh mong muốn ở anh.
Mẹ của anh, so bạn cùng lứa tuổi thì đã già đi quá nhiều già rồi, mỗi lần
sờ tay mẹ, thấy có nhiều vết sần sùi, anh nghĩ, nhất định phải để cho mẹ anh sống một cuộc sống tốt hơn, khiến cho bà thật hạnh phúc. Mà anh đại khái là một trong những người ghét loại con bất hiếu kia, anh sẽ như
thằng ngốc đối với mẹ mình, mẹ bảo anh làm cái gì thì anh sẽ làm cái đó. Nhưng anh không ngờ, đến cơ hội này mà mẹ anh cũng không cho anh làm,
hơn nữa anh đã phụ lòng kì vọng của mẹ anh, anh không nghe theo lời mẹ
anh học đại học, làm nhân tài ưu tú, anh nghỉ học cho nên đến cái bằng
đại học anh cũng không có được.
Mẹ của anh, mỗi ngày đều đi ra
ngoài nhặt phế phẩm đi bán, mua sách cho anh đọc, lại không chịu để cho
anh giúp một tay, bà nói, bà có thể đi nhặt những thứ này, nhưng anh thì không thể, anh có nhiệm vụ duy nhất chính là đọc sách, đọc sách thật
nhiều, những thứ khác đều không cần anh lo.
Anh vẫn không hiểu
mẫu thân kiên trì đến từ khi nào, cho đến lúc trước khi chết mẹ anh mới
nói cho anh biết, cha của anh không phải chết sớm, mà là ghét bỏ bà
không có học thức, cưới một người có học văn hóa Đại Học Sinh. Khi đó mẹ của bà ôm bà đi tìm người đàn ông kia, thế nhưng người đàn ông ấy không cần bà, bà cũng không hề quấn lấy người đàn ông kia, mà là một mình rời xa nơi chôn rau cắt rốn, sanh ra anh, bắt đầu từ khi đó, bà đã xem con
của mình là tất cả đối với bà.
Lúc Hạ Tư Tư xuất hiện, giống như là ném cho một người đã đói rất lâu một ổ bánh mì, sau đó hỏi anh, anh có ăn hay không?
Hạ Tư Tư sắp xếp cho mẹ an một công việc khác, để mẹ anh không phải bôn ba mỗi ngày ở ngoài, với lại nhờ Hạ Tư Tư mà anh lấy học bổng nhiều lần. . . . . . Vì vậy, anh đối với Hạ Tư Tư hết sức cảm kích. Nhưng hình như
mẹ anh cuối cùng lại khước từ công việc kia, mẹ anh nói, phải tiếp nhận
việc từ người khác ở thời điểm khó khăn này, giống như là có ý nghĩ bán
đi tương lai của con mình rồi, mà bà không hy vọng lại bán rẻ tương lai
con trai mình, vì vậy mẹ anh bắt đầu làm lại công việc nhặt phế phẩm.
Anh thường nghĩ lại nếu như khi đó anh đi theo Hạ Tư Tư ra nước ngoài, mẹ
anh có lẽ cũng phải ra đi đã sớm như vậy. Thân thể của bà từ đầu đã
không được tốt, lại không chịu tốn tiền, cho dù ngã bệnh đến thuốc cũng
không mua được, mà bệnh thì kéo dài ngày này qua ngày nọ.
. . . . . . Nhưng nếu như anh và Hạ Tư Tư ở chung một chỗ, mọi chuyện cũng có
thể tránh khỏi, mẹ anh có thể ở trong căn phòng sang trọng phòng, có thể hưởng thụ cuộc sống, có người giúp việc hầu hạ, ăn những món ăn ngon
mà bà chưa từng được nếm qua. . . . . . Hơn nữa bà cũng sẽ không rời
khỏi nhân thế sớm như vậy.
Hạ Tư Tư nói lên đề nghị mê người như
vậy, nếu như anh nói không có động lòng, anh cũng sẽ tự cười mình vì
trông rất dối trá, nhưng anh cũng biết, nếu cho tới bây giờ thêm một lần anh nữa như vậy anh cũng sẽ từ chối đề nghị của Hạ Tư Tư , tương lai
của anh, ngay từ lúc trước đã được quyết định.
Vì vậy sau này nếu lại nói đó là bi kịch, thì thật ra tất cả đều có thể xem là lẽ tất yếu bao gồm chuyện mẹ anh mất đi.
Anh nhắm hai mắt lại, mấy chuyện đã qua cứ xuất hiện lặp đi, lặp lại trong
đầu anh, khiến cho anh muốn vứt bỏ cũng không được, những khổ sở cùng
khó khăn mà anh có thể chịu được, mọi chuyện cũng đã là quá khứ, thế
nhưng anh cảm thấy mình lại nhớ kỹ đến từng chi tiết. . . . . . Mở mắt,
cầm trong tay tàn thuốc anh ném nó vào cái gạt tàn thuốc trong xe, lúc
này anh mới mở cửa xe xuống xe.
Trình Vũ Phỉ hình như hoàn toàn
không nghĩ tới anh sẽ tới nơi này, cô mở cửa nhìn thấy anh với vẻ mặt
khó tin. Cô quả thật không nghĩ anh tới, thế nhưng anh lại đến. Chỗ anh ở mặc dù không coi là xa hoa lộng lẫy, nhưng có phong cách tao nhã, mà
chỗ cô ở, mặc dù đã dọn dẹp coi như sạch sẽ, thế nhưng vẫn quá đơn giản
mộc mạc, làm thế nào cũng không che lấp được, cô không khỏi có chút tự
ti, anh đến đột ngột quá. Lúc trước, khi anh còn là thiếu niên áo trắng, cô tin chắc có một ngày anh sẽ biến thành người xuất chúng, dù là Tiết
Giai Nhu ở trước mặt cô hay ám chỉ anh, lấy người có gia cảnh như anh
thì đời này sẽ ra sao? Nhưng bây giờ, anh đã trở thành người có vinh
quang chói lọi, mà cô thì tan nhà nát cửa, cô có thể vượt qua để sống
cuộc sống bình thường nữa hay không. Sống có khúc người có lúc, bọn họ
năm đó đối với với nhau ấn tượng, giờ phút này nên thay đổi hoàn toàn.
Cô không mời anh đi vào, mà cứ đứng ở cửa ra vào nhìn anh, vẻ mặt kinh
ngạc từ lúc đầu giờ đã chuyển thành có mấy phần phiền muộn.
"Không nhận ra sao?" An Diệc Thành chau chau mày, cười nhẹ, không có ý giễu
cợt, cũng không còn lộ ra khác cảm xúc, giống như chính là thoải mái cảm nhận.
Lúc này, Trình Vũ Phỉ mới mở lời mời anh đi vào, nhưng vẫn không nhịn được, liền hỏi "Sao anh tới đây?"
Giữa bọn họ từng có thỏa thuận, quan hệ như vậy không thể để cho em trai của cô biết, đây cũng lí do vì sao mỗi lần gặp đều là cô đi đến chỗ của
anh,