Disneyland 1972 Love the old s
Đẹp Nhất Chính Là Yêu Em

Đẹp Nhất Chính Là Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326945

Bình chọn: 7.5.00/10/694 lượt.

thoải mái, mà không thoải mái hơn

chính là lúc cô trở về công ty, vừa khéo đứng ở cửa phòng rửa tay nghe

thấy có người đang bàn luân về cô.

“Không biết lúc trước ai nói

vừa nhìn Trình Vũ Phỉ đã biết là người hiền lành lương thiện chứ? Tôi

vừa nhìn đã biết ngay cô ta chính là loại người không đơn giản, cũng

từng đó tuổi rồi, vậy mà không hề vội vàng tìm bạn trai, không cần nói

nguyên nhân cũng biết… Nhưng lần này vợ người ta cũng đã tìm tới cửa,

thật là mất mặt.”

“Nếu ngày hôm qua không có người tìm đến tận

cửa, có ai nghĩ cô ta là người như vậy chứ? Chẳng trách mỗi lần chúng ta rủ cô ta ra ngoài cô ta đều cự tuyệt…”

“Có khi nào là hiểu lầm không, tôi vẫn cảm thấy cô ấy không giống loại người như vậy.”

“Chẳng lẽ làm người thứ ba lại còn viết chữ lên mặt ư?

………..

Trình Vũ Phỉ yên lặng lắng nghe, sau đó xoay người rời đi, cô không cần thiết phải để ý những điều đó, càng không cần thiết phải giải thích, con

người sẽ chỉ nguyện ý tin tưởng thứ bọn họ cho là thật, còn về phần chân tướng thật sự sẽ không có ai quan tâm đến, dù sao người bị hại cũng đâu phải bọn họ. Nếu cố tình giải thích, không chừng bọn họ sẽ nóiTại sao

lại chỉ có mình cô bị kéo vào chuyện này mà không phải ai khác, tất yếu

chính là do nhân phẩm của cô có vấn đề.

Việc khiến người ta vô

cùng không thoải mái là trước khi tan sở, quản lý mở một cuộc họp nhỏ,

lúc kết thúc, giống như vô ý mà nói, tinh thần của công ty là đoàn kết

hướng về phía trước, nghiêm cấm hành vi lan truyền tin đồn bôi nhọ nhân

viên khác.

************

Trình Vũ Phỉ cảm thấy mình là người theo chủ nghĩa AQ (lạc quan – Lấy từ cuốn tiểu thuyết “AQ chính truyện” của nhà văn Lỗ Tấn), tự an ủi mình, cô không làm việc thẹn với lương tâm của mình thì ngại

người khác nghĩ thế nào, bọn họ cũng chẳng phải người thân của cô, dù có nghĩ xấu về cô như thế nào thì cũng liên quan gì đến cô đâu. Cô mang

suy nghĩ này trở về biệt thự của An Diệc Thành. Khi Trình Vũ Phỉ trở về, An Diệc Thành vẫn chưa về, cô nghĩ đến phản ứng hôm qua của anh, hình

như anh rất tức giận, nếu như cô đắc tội anh, đó cũng không phải là việc tốt, nhưng làm thế nào để cứu vãn, Trình Vũ Phỉ nghĩ mãi cũng không ra.

Trong thời gian ngồi đợi An Diệc Thành trở về, Trình Vũ Phỉ đột nhiên thông

suốt, cô gặp phải phiền toái lại trút giận lên người An Diệc Thành, đây

là chỗ sai của cô, không có lý gì anh phải chịu sự oán giận của cô.

Trình Vũ Phỉ mơ hồ ngồi nghĩ tới chuyện xảy ra ngày hôm

qua, cô đề xuất với An Diệc Thành về thời hạn của quan hệ giữa hai

người, vì vậy anh tức giận, cho tới giờ cô vẫn không hiểu được tại sao

anh lại tức giận, lại càng không biết anh đã nguôi giận chưa bởi buổi

sáng khi cô thức dậy, anh đã sớm rời đi.

Trong phòng rất an tĩnh, hai dì giúp việc đều là người ít nói, dù thấy cô ngồi trên sa lon ngẩn

người một mình cũng không có ý định tiến lên bắt chuyện.

Cho đến

khi nghe thấy tiếng động cơ xe, Trình Vũ Phỉ mới bỏ điều khiển ti vi

trong tay xuống, xoay người bước ra cửa.

An Diệc Thành vừa dừng xe liền thấy cô đi ra, bước chân hơi lộn xộn, ánh

mắt thấp thỏm nhìn anh, mang theo mấy phần cẩn thận quan sát. An Diệc

Thành cảm thấy buồn cười, chính cô cũng nhận ra hôm qua cô làm anh tức

giận sao, nhưng bây giờ cô tính làm gì?

Anh đi qua cô, phát hiện sắc mặt cô không tốt lắm. Cô chu môi, muốn nói gì đó, nhưng vẫn không

lên tiếng, chỉ im lặng theo anh vào nhà.

Anh vừa về, dì giúp việc lập tức vội vàng bắt đầu nấu cơm, mà anh thì trực tiếp bước lên thư phòng trên lầu hai.

Mãi cho đến lúc ăn cơm, Trình Vũ Phỉ mới lại thấy An Diệc Thành, vẻ mặt

bình thản làm cô không đoán ra được cảm xúc hiện tại của anh. Mà điều

chính cô không phát hiện ra là, sắc mặt cô khó coi anh hơn nhiều.

An Diệc Thành dùng cơm xong, cầm khăn giấy lau tay, cuối cùng mới nói,

“Nếu không hài lòng với công việc hiên tại, có thể từ chức.”

Trình Vũ Phỉ khẽ nhíu mày, anh bình tĩnh nói ra mấy lời này khiến cô quan sát anh một lúc lâu, anh có ý gì? Anh biết chuyện cô ở công ty? Biết cô vì

những chuyện đó mà cảm thấy khó chịu?

Cô có thể xác định dường như tâm trạng anh đang không tệ, vì vậy nhẹ nhàng đáp lại, “Anh muốn nuôi tôi sao?”

Anh nhìn cô, trên khuôn mặt lại mang ý cười, “Điều này cũng không hẳn là không thể.”

Cô sửng sốt hai giây, lại nghe anh nói, "Ít nhất trở thành người chu cấp cho cô, không đến nỗi sẽ bị cô mặt nặng mày nhẹ."

Lời này khiến Trình Vũ Phỉ hơi lúng túng, ngay sau đó lại cảm thấy anh nói không đúng, phải là cô luôn phải nhìn sắc mặt anh mới đúng.

Cô đang chuẩn bị phản bác, điện thoại di động của anh lại vang lên.

Cũng không biết có phải cô suy nghĩ nhiều hay không, nhưng cô cảm thấy, lúc

anh cầm điện thoại di động lên sau khi nhìn hàng chữ trên điện thoại,

dùng ánh mắt tế nhị nhìn cô, lúc này mới bước ra ngoài nghe điện thoại.

Anh đi tới cửa, nhấn trả lời, Trình Vũ Phỉ không nghe rõ giọng nói của

anh nhưng có thể cảm nhận được, rất dịu dàng, kỳ thật giọng nói của anh

không tính là dịu dàng, nhưng lại khiến người nghe biết anh mười phần

lưu tâm đến người đầu d