ĩnh một thời
gian, làm sao biết nó lại cực đoan như vậy, lại có thể bỏ đi không lời từ biệt
chứ.”
Trương Khải Hiên hỏi mẹ: “Hai người cãi nhau? Tại sao?”
Bà Trương đành phải lấy hết can đảm nói: “Sau khi Đường Mạn
sẩy thai, mẹ đi tìm người họ Từ thường xem bói cho mẹ, ông ta dự đoán vô cùng
chính xác, mỗi một việc trên thương giới của ba con, mẹ đều đi tìm ông ấy để
xem, nhiều lần đều rất đúng, cho nên mẹ rất tin tưởng ông ấy. Ông ấy nói với mẹ,
Đường Mạn có thai đứa bé này, vốn dĩ không nên có, bởi vì mạng của Đường Mạn
quá lớn, lại tương khắc với bát tự của đứa bé này, nên không giữ được đứa bé,
còn có, ông ta lại có thể nhẩm tính ra, 3 tuổi Đường Mạn mất mẹ, ông ta còn nói
với mẹ, mẹ của Đường Mạn không phải bị bệnh chết, mà là chết chìm trong nước, đầu
óc mẹ Đường Mạn có vấn đề, cho nên vào mùa đông rơi xuống nước mà chết đuối, chủ
yếu vẫn là mạng của Đường Mạn quá lớn, tương xung với mạng của mẹ nó.”
Bà Trương hơi lo sợ, thấp giọng, “Mẹ đi xem hai người, đều
nói bát tự của Đường Mạn rất lớn, có số khắc chồng, mẹ nghe xong thì trong lòng
rất sợ hãi, phải tìm người lén lút điều tra, kết quả nghe được, mẹ của Đường Mạn
thật sự có bệnh tâm thần, và thật sự là vào mùa đông bị rớt xuống khe nứt, chết
đuối.”
Trương Thụy Hằng mắng: “Mỗi ngày ở nhà không lo chuyện
nghiêm chỉnh đi, chỉ toàn làm ba cái chuyện tà khí không lành mạnh.”
Bà Trương sợ hãi, không thể không tiếp tục nói, “Sau đó mẹ lại
đi hỏi thăm ra được một chuyện nữa, nghe được lúc nó học tiểu học, làm bị
thương bạn nam cùng lớp, khi lên trung học lại đánh bị thương bạn nam chung
ban, khi lên đại học, có một sinh viên nam sau khi uống rượu muốn làm bậy, lại
bị nó đá bị thương phần dưới… …”
Trương Khải Hiên nghe đến loạn, “Chuyện đó thì có liên quan
gì đến con? Cũng có liên quan gì đến mẹ chứ?”
Bà Trương sợ quá đành phải nói: “Mẹ liền ngẫm nghĩ lại một
cách cẩn thận, cảm thấy quả thật đầu óc của Đường Mạn không được bình thường, mẹ
rất sợ, người họ Từ kia nói với mẹ, bát tự của Đường Mạn không hợp với con,
không có duyên làm vợ chồng với con, nếu như không có mạng làm vợ chồng, thì
không thể chung sống cả đời, nếu nó và con ở chung với nhau, có thể… …có thể…
…” Giọng bà nhỏ dần.
Trương Thụy Hằng đứng bên cạnh tức giận nói: “Có thể sẽ hại
chết đứa con trai yêu quý của bà.”
Bà Trương không dám lên tiếng.
Trương Khải Hiên nghe đến nỗi trong lòng lạnh lẽo.
Bà Trương luống cuống: “Nhân Tuệ đến thăm con, kết quả bị Đường
Mạn xô xuống lầu, còn đánh bị thương đầu của con bé, lúc đó nhìn bộ dạng của nó
hệt như một kẻ điên, mẹ cũng bị sợ đến choáng váng!”
Trương Khải Hiên không tin nổi, “Nhân Tuệ hại cô ấy mất đi đứa
con, cô ấy hận Nhân Tuệ là chuyện đương nhiên, mẹ không đi giúp đỡ con dâu của
mình, lại có thể đuổi cô ấy đi?”
Bà Trương hoảng hốt giải thích: “Thật ra mẹ cũng không muốn
đuổi nó đi đâu, ngày đó mẹ chỉ muốn bảo nó rời đi một chút thôi, để cho nó bình
tĩnh lại.”
Trương Vũ Đồng khẽ nói với Trương Khải Hiên: “Thím út không
muốn đi đâu, ngày đó thím khóc quá trời, thím ấy cầm miếng thủy tinh to như vầy
nè rồi đặt lên cổ của thím, nhưng hai chú xấu xa lại đè thím xuống, lại bắt
thím đi, thím út khóc rất là thảm thương!”
Trương Khải Hiên liền ngây ngẩn, mẹ của anh lại có thể dùng
phương pháp này ép buộc người vợ bên cạnh anh đi khỏi? Anh nghe xong thì tay
chân lạnh ngắt, với tính tình quật cường của Đường Mạn, sao cô có thể chịu được
sự nhục nhã này?
Bà Trương nói năng lộn xộn: “Mẹ biết mẹ sai rồi, hôm sau mẹ
liền hối hận, mẹ và ba con đều đang đi tìm nó.”
Chu Duyệt nói: “Chị có gọi điện thoại cho em ấy, nhưng vẫn
không gọi được, sau đó chị đi báo cảnh sát, cảnh sát tìm ra chiếc xe của chúng
ta, nhưng xe lại đỗ ở giữa đường, căn bản không điều tra được em ấy đã đi đâu!”
Trương Khải Hiên tức giận không thể diễn tả nổi, “Đây là
tình yêu mẹ dành cho con sao, hay là mẹ đang hại con vậy? Tại sao mẹ lại hết lần
này đến lần khác can thiệp vào chuyện của vợ chồng con chứ? Hiện giờ thì hay rồi,
cô ấy bỏ đi, mẹ làm ơn nghĩ lại đi, với tính cách và sự cố chấp của cô ấy,
chúng ta làm tổn thương cô ấy như vậy, cô ấy còn có thể tha thứ cho con sao? Mẹ,
mẹ khiến con quá thất vọng rồi.”
Trương Thụy Hằng mắng vợ: “Bà đi về, dọn qua Lệ Cảnh sống
đi, Đường Mạn không về nhà thì bà cũng đừng về nhà nữa, cứ nghĩ đến là tôi lại
bất lực, lại có thể đi tin vào lời của người ngoài.”
Bà Trương khóc lớn, cả buổi sau bà mới nói, “Chính ông cũng
từng nói mà, nếu Khải Hiên khỏe lại, vẫn không nên sống chung với Đường Mạn nữa,
cái gì nó cũng không có, vẫn là ở chung với Nhân Tuệ thì mới có lợi cho nhà họ
Trương mà.”
Trương Thụy Hằng mắng: “Mẹ kiếp, tôi nói lúc nào?”
Bà Trương gào khóc.
Chu Duyệt cũng đứng một bên nói móc bà: “Mẹ là người thông
minh, làm sao thuyền lại lật trong rãnh nước thế kia (1).”
(1) phép ẩn dụ: nghĩa là mắc sai lầm không đáng.
Bà Trương khóc đến giậm chân đấm ngực.
Trương Khải Hiên bị ù tai trong tiếng ồn ào, anh nhíu mày
nói: “Sau này, đừng bao giờ đề cập chuyện của Nhân Tuệ với con
