vô cùng bướng bỉnh, cái miệng cũng không chịu thua, giờ phút này lại tức giận
liên tục đạp đá túi bụi, liên tục mắng tên khốn, anh càng tức, phụ nữ chết tiệt,
ít mắng mấy câu thì em sẽ mất đi mấy cân thịt hay sao? Người phụ nữ ngu xuẩn
này, phải làm sao mới không đối đầu với anh nữa chứ?
Một tay anh gắt gao bịt chặt miệng cô lại, tay kia thì nhanh
chóng cởi quần áo cô ra. Đường Mạn càng giãy dụa, anh lại càng nổi nóng, rất
nhanh chóng, anh đã cởi hết quần áo của cô.
Đường Mạn vẫn ngang bướng phản kháng, nhưng bị anh cứng rắn
đè dưới thân, cô không thể nhúc nhích. Anh nặng nề đè chặt cơ thể cô, nhanh
chóng cởi bỏ quần áo của mình, giờ phút này anh như mũi tên đã lên dây, thầm muốn
cô, không cần màn dạo đầu, không cần nhẹ nhàng, anh chỉ cần khoảnh khắc kích
tình kia, Đường Mạn vẫn còn muốn giãy dụa, dụa vọng đã cắm sâu vào thân thể cô.
Sự tấn công này không hề dự báo trước khiến phần thân dưới của cô đau rát, cô
hét lên theo bản năng, nhưng cái nằm trong cơ thể cô vẫn đang chuyển động, xông
đến khiến cả người cô lắc lư, gần như bị xé rách thành từng mảnh nhỏ. Anh lại
có thể dùng phương thức này để tra tấn cô, cô sẩy thai còn chưa đến một tháng,
hiện giờ còn đang bị cảm, nhưng anh dứt khoát mặc kệ, hệt như một động cơ được
nạp đầy dầu, xông thẳng vào thân thể cô hết lần này đến lần khác, càng lúc càng
sâu, cô không cách nào né tránh chỉ có thể bị động tiếp nhận, toàn thân mềm
nhũn không còn sức để chống cự, toàn bộ không hề có cảm giác thoải mái, chỉ có
đau, đau, thể xác đau đớn, trái tim đau đớn, tất cả đều là đau, mà anh, thì
không chút nào thương tiếc cô, bản thân chỉ lo kịch liệt chiếm đoạt.
Trương Khải Hiên cũng lún sâu vào sự ngạc nhiên, vốn dĩ anh
cho rằng mình là một người bệnh, sức khỏe không tốt, chắc chắn cũng sẽ bị ảnh
hưởng đến phương diện này, nhưng không ngờ hiện tại trạng thái hưng phấn của
anh rất tốt, giờ phút này trong lòng anh chỉ có một ý nghĩ, muốn cô, anh muốn
cô, chỉ muốn cô thôi. Đường Mạn ở dưới thân anh hệt như một cái bánh quai chèo
bị anh biến hóa đủ mọi tư thế chiếm đoạt, cô quật cường cắn răng không nói lời
nào, đau khổ mà chống cự, cuối cùng chống cự không được nữa, ngất đi, đợi đến
khi cô lơ mơ tỉnh lại, anh liền tiếp tục muốn cô, cho đến khi cô không còn cách
nào để chống đỡ nữa, hệt như một khối bột nhão, đã không còn nước mắt, đã không
còn ngang ngạnh, bị anh hết xoa lại nắn, tùy ý chi phối.
Đây không phải là tình yêu, cô rớt nước mắt đau đớn khi nghĩ
đến, đây không phải là yêu, căn bản là anh không yêu cô, đây hoàn toàn là anh
tra tấn cô.
Đường Mạn dần dần tỉnh lại, vừa nhích thân thể, chỉ cảm thấy
toàn thân đau đớn hệt như sắp tan ra.
Cô bật đèn xem giờ, là 2h khuya. Thời gian trôi qua lâu như
vậy, hôm qua bị anh mạnh bạo kéo về nhà, hai người ở trong phòng cãi vã một trận
kịch liệt, rồi sau đó anh thô bạo chiếm đoạt cô, tra tấn cô, cô không thể tin
được là anh lại có dục vọng và kích tình mãnh liệt như vậy, hết lần này đến lần
tiến sâu vào khác khiến cô hoàn toàn không có cách nào chịu đựng nổi, cả người
đau rát hệt như muốn tan ra, mà anh lại không chút nào thương tiếc cô, một lần
rồi một lần, không biết mệt mỏi, không biết anh hành hạ cô bao lâu, cuối cùng
cô ngất đi. Đến khi tỉnh lại, chỉ thấy bản thân hệt như một con điếm bị bỏ lại
trên giường, trên người chỉ đắp cái chăn, anh thì đã sớm biến mất dạng.
Cô cảm thấy khó quá, một chút sung sướng khi được phục vụ
cũng không có, chỉ có đau đớn bị động, anh làm xong thì bỏ chạy, cái này được gọi
là gì nhỉ, quả thực giống như là cưỡng hiếp.
Chống đỡ ngồi dậy, mặc quần áo vào, vừa mệt mỏi, lại vừa đói
vừa khát, cả người không còn sức, mệt lả, lúc này mới nhớ đến lúc trưa không ăn
gì, lúc tối cũng chưa ăn cơm.
Cô không dám bật đèn, lần mò xuống lầu, trong phòng tối đen,
chân cô lại mềm nhũn, sau khi bước còn hai bậc cầu thang, cô không đứng vững nữa,
một chân giẫm lên khoảng không mất thăng bằng, cơ thể té nhào thật mạnh ở trên
sàn nhà, cũng may là không cao, chỉ có hai bậc thang. Mặc dù như vậy, cú ngã
này vẫn khiến cô đau nhức.
Cô cảm thấy quá tủi nhục và chán nản, đâu có ai ép cô phải gả,
con đường chính là do cô chọn, hiện giờ đau khổ như vậy, thật đáng đời, tự làm
tự chịu.
Trương Khải Hiên nằm trong phòng cũng ngủ không yên giấc, lần
tra tấn của đêm nay, anh nhìn cô không chịu đựng nổi đau đớn, không phải là anh
không thương cô, nhưng anh cũng tức giận, rõ ràng là không chịu nổi, sao lại nhất
định phải ngang ngạnh như vậy? Người phụ nữ này thật là!
Lỗ tai anh nghe rõ, tiếng Đường Mạn mở cửa, anh lập tức bật
xuống giường như một phản xạ có điều kiện, bước chân rón rén đến cạnh cửa, ghé
tai lắng nghe tiếng động ở bên ngoài, kết quả lại đúng lúc nghe được tiếng té
ngã của Đường Mạn.
Trong lòng anh gấp gáp, vừa xót xa vừa đau đớn, cô bị té
sao, té có bị thương không? Té nghiêm trọng lắm không? Thật muốn lập tức mở ra
xem, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà anh không mở cửa, cho đến khi không nghe
thấy tiếng động gì nữa, anh mới không kiềm chế được mà m