XtGem Forum catalog
Dây Leo

Dây Leo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328392

Bình chọn: 7.5.00/10/839 lượt.

ười chủ

truy cứu trách nhiệm, bắt người đền mạng, em rất sợ hãi, lúc này anh nói, đừng

sợ, để anh gánh vác cho, anh đã già rồi, còn có thể sống được bao lâu? Em lại

còn trẻ như vậy, không đáng để chuyện này làm cho mất mạng, để anh chết thay

cho em đi! Em khóc lóc quỳ rạp xuống đất, em nói, nếu như có kiếp sau, hãy để

em làm trâu làm ngựa cho anh, chăm sóc anh suốt đời. Cứ như thế, anh chết rồi,

để cho em sống, như để đền mạng, lão Diêm Vương nghe thấy lời cầu xin của em, để

cho kiếp này em đầu thai làm vợ của anh.”



Đường Mạn nghi ngờ, “Trong mơ lại chân thật như vậy, giống

như sự thật đang diễn ra ở trước mặt em.”

Trương Khải Hiên cười khổ, “Đó chỉ là một giấc mơ thôi.”

“Chỉ mong hết thảy đều là giấc mơ.”

Trương Khải Hiên nhìn cô, tầm mắt của Đường Mạn vẫn hướng ra

ngoài cửa sổ, trên bức tường bao bọc xung quanh bệnh viện, mọc đầy dây leo, tuy

rằng hiện giờ đã là cuối thu bắt đầu chuyển sang đông, không nhìn thấy màu xanh

tươi tốt nữa, nhưng mà vẫn ương ngạnh bám lộn xộn trên tường như trước, cảm thấy

được sinh mạng của nó.

Nhưng một sinh mạng khác đâu rồi? Anh nghe ra được sự đau đớn

trong giọng nói của Đường Mạn, con mất rồi, mối liên hệ ràng buộc của hai người

cũng bị cắt đứt, cô với anh, không hề còn tình yêu say đắm như lúc đầu, chỉ còn

lại sự lạnh lùng xa cách.

Anh cũng cảm thấy quá khó: “Xin lỗi em.”

Đường Mạn cười gượng, “Anh đi đi, em hơi mệt.”

Làm sao anh có thể đi được.

Hai người cứ bế tắc như vậy.

Chu Duyệt vội vàng đẩy cửa ra, ôm bình giữ nhiệt trong lòng,

“Đường Mạn, em tỉnh rồi? Đến đây uống chút canh đi.” Cô mở nắp, một mùi canh gà

nồng đậm tản ra, Đường Mạn lại cảm thấy dạ dày sôi sục, lúc mang thai cũng

không thấy buồn nôn thế này.

Chu Duyệt vẫn nhẫn nại khuyên cô ăn một chút, Trương Khải

Hiên bước đến giúp đỡ, nâng cô ngồi dậy.

Đường Mạn vừa ngửi thấy mùi canh, lập tức cười giễu: “Hương

vị của tiệm ăn.”

Thật là nhục nhã, khi cô còn mang thai, trên dưới họ Trương

cưng cô hệt như một báu vật, một khi đứa bé không còn, ngay cả nấu cho cô một

bát canh, họ Trương cũng không nấu.

Thật không ngờ họ Trương lại tiết kiệm quá mức như vậy, khiến

cô được mở rộng tầm mắt.

Tay cầm bình canh, cô hiểu được sự vất vả của Chu Duyệt, “Chị

dâu, cám ơn chị.”

Chu Duyệt cũng buồn thay cho cô.

Đường Mạn cúi đầu, lặng lẽ uống hết bình canh.

Lúc này, Trương Khải Hiên mới phát hiện ra, đúng rồi, hai

ngày nay, ngoại trừ anh ở cùng với Đường Mạn, không có người nào khác của họ

Trương đến quan tâm thăm hỏi cô, không ngờ người nhà của anh lại thực tế quá mức

như vậy, điều này khiến anh cũng cảm thấy rất xấu hổ.

Giọng nói của anh mềm xuống, khẽ hỏi cô: “Em muốn ăn gì? Tối

nay, anh bảo vú Trương mang đến cho em.”

Đường Mạn rớt nước mắt, cô xót xa nói: “Khải Hiên, em muốn

đi.”

Anh liền giật mình, “Em muốn đi đâu?”

“Đi đến chỗ phù hợp với em.”

Anh biết trong lòng cô đang oán giận và tuyệt vọng, đương

nhiên trong đó cũng có sự giận dỗi, cho nên anh tuyệt đối không cho phép.

Anh nhìn cô, nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Đường Mạn, nghe

anh nói, anh cưới em, anh sẽ chịu trách nhiệm với em đến cùng, anh còn sống, em

là vợ của Trương Khải Hiên, anh chết đi.” Anh quay đầu qua chỗ khác, dường như

anh đang cười chua chát để tự giễu cợt chính mình, giọng điệu bình thản như mây

bay gió thổi: “Em là góa phụ của Trương Khải Hiên anh, anh sẽ không phụ em.”

Đường Mạn cười lạnh, “Cám ơn anh đã rộng rãi độ lượng như

Hoàng Thế Nhân (1), xem ra Hỷ Nhi (2) là em đây bán cho anh cũng xứng đáng.”

Chu Duyệt đứng ở một bên liên tục lắc đầu, hai người kia. Cô

thật sự không hiểu, rõ ràng là hai người đó yêu thương lẫn nhau, nhưng ngoài miệng

lại không chịu mềm mỏng, đều nhất định phải lấy cứng chọi cứng, đối chọi đến

khi cả hai đều bị thương, sao phải khổ như vậy.

Cô khuyên can Đường Mạn: “Đường Mạn, em hôn mê gần một ngày

một đêm, Khải Hiên luôn ở bên cạnh em, không ai cảm thấy khó khăn hơn nó được,

bởi vì dù sao nó cũng là ba của đứa bé, xảy ra chuyện như vậy, nó cũng không chịu

đựng nổi, hai em đừng nên tra tấn lẫn nhau nữa, hòa giải nhé?”

Đứa bé? Đường Mạn lại rớt nước mắt, Trương Khải Hiên cũng cảm

thấy khổ sở sao? Người tình của anh ta giết chết con của anh ta, anh ta cũng sẽ

đau khổ? Đúng, đáng đời, đáng đời mà.

Nước mắt cô chảy xuống dưới, Chu Duyệt đành khuyên cô: “Em

còn trẻ, bây giờ hãy điều dưỡng sức khỏe cho thật tốt, con cái thì còn có thể

có nữa mà.”

Không, không, không, lời nói của Cao Nhân Tuệ hệt như lưỡi

dao đâm vào trái tim cô, người anh yêu vẫn là Cao Nhân Tuệ, còn cô, chẳng qua

chỉ là lúc anh không nỡ bỏ rơi người yêu thì tìm tới một vật thay thế, cô không

phải là bột mỳ, để mặc cho anh nhào nặn đè bẹp.

Cô nhìn Trương Khải Hiên, đột nhiên rất muốn có một con dao,

đâm một dao vào ngực anh, sau đó nhìn thấy máu chảy ra, nhìn thấy mặt anh không

còn chút máu.

Đường Mạn bỗng nhếch khóe môi lên, ánh mắt ôn hòa, giọng nói

không ra hơi, “Khải Hiên, em rất nhớ cái ôm của anh, anh ôm em một chút, có được

không?”

Chu Duyệt “ồ” một tiếng, xem ra cuối