au nước mắt.
Đúng là kịch vui đời người, nhà họ Trương dùng vô số biện
pháp cứu lại mạng sống của con trai, lại không ngờ cọng rơm cứu mạng này lại ở
ngay bên cạnh họ, là đứa con dâu bị họ bạc đãi, đuổi đi.
Bỗng nhiên Đường Mạn có cảm giác có thù phải báo, nhà họ
Trương nhất định cũng cảm thấy có lỗi đúng không? Trương Khải Hiên nhất định
cũng cảm thấy khó khăn, không phải anh không có tình cảm với cô, cho dù là diễn
kịch, anh cũng sẽ cầu xin cô tha thứ, bắt đầu lại từ đầu.
Thật tốt quá, cuối cùng cô cũng trở mình, có thể cầm con
dao, trắng trợn chém những người đã đuổi cô đi.
Vậy thì trò chơi này có tên gọi là chuyển biến lớn sau thất
bại à?
Nhưng mà, Trương Khải Hiên đang tìm cô? Tại sao? Chẳng lẽ
đúng là anh yêu cô sao? Là bởi vì anh cảm thấy có lỗi, phát hiện trái tim dành
cho cô, hay chỉ là lòng báo đáp ơn nghĩa?
Cô chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng chói chang, cây ngô đồng Pháp bên đường lặng lẽ đứng
nép một bên, dùng vô số con mắt lá cây nhìn những người trên thế giới này đi
ngang qua nó, Đường Mạn nghĩ, mỗi một phiến lá đều có ngàn vạn tâm sự, những
tâm sự này có phải cũng giống như tâm sự của phụ nữ? Rối rắm và mâu thuẫn?
Thật lâu sau, cô mới nhúc nhích cái lưng cứng đờ vì ngồi
lâu, vì bất giác thời gian đã trôi qua hai tiếng đồng hồ.
“Đúng
vậy.” Cô nói với chính mình, “Mình phải giải quyết xong chuyện này.”
Lúc ra ngoài, phát hiện sắc trời đã bắt đầu thay đổi, bầu trời
xa xăm phân tầng màu sắc, kéo dài vô tận, phần cuối cùng là màu lam nhạt, giống
như lớp bụi mỏng trên quần áo, từ từ điểm xuyết vào phần trung tâm, màu sắc bắt
đầu thay đổi mạnh, có chút như màu mực tàu từ từ nhòe đi, à, thì ra đã sắp 3h
chiều.
Trở lại nhà hàng Tây, lại phát hiện Harao đang đợi cô, thấy
cô về, trên mặt anh ta nở nụ cười: “Cuối cùng em cũng đã về, tôi uống cà phê sắp
đau bụng luôn rồi.”
Đường Mạn miễn cưỡng mỉm cười: “Ngại quá, tôi xin nghỉ để
đưa anh đi dạo xung quanh nhé.”
Harao vui vẻ cùng cô ra ngoài.
Đường Mạn nói, “Thật ra nhìn thành phố lớn như vậy, Thượng Hải
và Tokyo cũng không khác nhau lắm, rất hy vọng có thể dẫn anh đi thăm thú danh
lam di tích, đáng tiếc, nơi này chỉ có nhà lầu cốt thép.”
“Sang năm sẽ náo nhiệt thôi, năm sau World Expo (hội chợ quốc
tế) sẽ được tổ chức tại Thượng Hải, đến lúc đó tôi nhất định sẽ đến.”
“Được, lúc đó nhất định tôi sẽ đi cùng anh.”
Harao nhớ đến chuyện gì, “Đường Mạn, em định sống luôn ở Thượng
Hải sao?”
“Có gì không tốt chứ? Lúc trẻ thì ở thành phố lớn sa ngã một
chút, đến già thì du thủ du thực ở thành phố nhỏ, cả đời người đều trôi qua như
vậy.”
“Tôi đánh liều muốn hỏi, em không định trở về Thanh Đảo
sao?”
Đường Mạn nhìn màu sắc ly cốc-tai được pha chế vô cùng đẹp đẽ
ở trước mặt, như hoa lan tử la mơ mộng, tầng trên cùng là màu tím từ đậm đến nhạt,
ở giữa là màu vàng nhạt pha chút xanh biếc, tầng cuối cùng là một màu trắng
trong suốt. Thoạt nhìn hương vị cũng không tồi.
Tầm mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ.
Harao suy nghĩ một lát, cuối cùng nói: “Thật ra Đường Mạn à,
em nên tin tưởng Khải Hiên, nếu anh ta đã lấy em, chắc chắn là có tình cảm với
em. Bây giờ, anh ta rất nhớ em, nói một cách đơn giản, khi em ở đó, anh ta
không yêu em, nhưng khi em đi rồi, anh ta lại phát hiện ra đã yêu em.”
Đường Mạn trả lời thản nhiên: “Harao, cám ơn anh đến Trung
Quốc công tác còn có thể dành ra chút thời gian để đến thăm tôi.”
Harao rõ ràng là một người rất rộng lượng, anh ta vừa nghe
đã biết, cô không muốn người khác hỏi quá nhiều về chuyện của mình. Hiểu rồi
thì không cần làm chuyện nhàm chán nữa, cho nên anh ta liền im lặng, anh ta chỉ
tán gẫu với Đường Mạn mọi chuyện mà người khác cảm thấy hứng thú, đối với vấn đề
riêng tư của cô thì dán kín miệng như nắp bình rượu Mao Đài, kín như bưng.
Chẳng qua là, buổi tối khi tiễn ĐƯờng MẠn về nhà, anh ta lại
hỏi đùa Đường Mạn, “Đường Mạn, nếu có cơ hội lần nữa, em có bằng lòng lựa chọn
tôi không?”
Đường Mạn cười, “Kết hôn chớp nhoáng biến thành kết hôn mù mờ
(hai người không hiểu nhau, biết nhau mà đã lấy nhau) cũng giống như đi bộ mà bịt
mắt vậy, là thách thức quá lớn, nếu cơ hội đến lần nữa, tôi sẽ không lựa chọn kết
hôn nhanh như vậy.”
Đúng vậy, nếu cuộc sống có thể đóng gói chỉnh sửa lại từ đầu,
cô nhất định sẽ trét bê tông mỗi một lỗ hỏng thật nghiêm túc, tuyệt đối sẽ
không gả mình đi dễ dàng như vậy được.
Harao cười ha ha, trêu chọc cô, “Ôi dào, người như em thật
là, chỉ một câu đã phán tử hình cho ngươi khác, ngay cả kéo dài thời hạn cũng
không cho.”
Hai người cùng cười.
Rất nhanh, đến lúc Harao phải về, Đường Mạn vẫn tiễn anh ta
đến sân bay, trước khi chia tay, anh ta lại xúc động, “Đường Mạn, cho dù em tiếp
nhận hay khkông, tôi cũng muốn nói, tôi rất thích em.”
Đường Mạn nhát mắt, nói tinh nghịch, “Harao, thật sự cám ơn
anh. Đáng tiếc, tôi là một con cá vừa mới vớt lên, chưa qua chế biến; còn anh,
điều kiện xuất sắc, diện mạo điển trai, là sashimi hải sản đã qua chế biến ngon
lành, hai người chúng ta, kém nhau vài quá trình. Chẳng qua là, nếu anh