ầu vẽ, cắn cắn môi dưới, không thể làm gì khác hơn là lập tức bắt tay vào vẽ, hai người mỗi người một bàn một góc vẽ bản thiết kế của mình.
Bốn tiếng sau, mấy nhà thiết kế giàu kinh nghiệm cầm lấy bản vẽ của hai người, chỉ nhìn một cái, A Kỳ thay mặt những người còn lại đưa ra kết luận, “Cô Thẩm, chúng tôi sẽ hủy bỏ tư cách dự thi của cô.”
“Tại sao?” Thẩm Giai Nhân lúng túng nhìn về phía mấy nhà thiết kế giàu kinh nghiệm.
“Bởi vì từ đầu đến giờ chúng tôi cũng không nói ra hai bản thiết kế giống nhau kia là hai bản nào, mà cô lại lấy hai bản thiết kế này làm gốc để vẽ tiếp, ngay từ đầu cô Phương đã có ý tưởng cho cả bộ sưu tập, cho nên cô ấy lấy linh cảm của cả bộ sưu tập để vẽ tiếp, cô lại không thể thoát khỏi ý tưởng của hai bản thiết kế này, quan trọng nhất là, trong bản thiết kế cô vừa mới vẽ có hai chi tiết rất cứng, không hài hòa với trang phục mà cô thiết kế.”
Nói xong A Kỳ lắc đầu một cái, “Chúng tôi vừa xem hai bộ sưu tập của hai người đã biết ai là người sao chép rồi, vì để công bằng cho nên chúng tôi mới cho cô thêm một cơ hội.”
Sắc mặt Thẩm Giai Nhân tái nhợt, nói cà lăm: “Tôi….tôi chỉ là….thật sự không nghĩ ra được, cho nên mới…..”
Cô không nghĩ ra được nữa, mà bộ sưu tập lại còn thiếu hai bản thiết kế, cô nhớ tới Phương Tư Hàng cũng thiết kế trang phục nam, cho nên mới nghĩ ra việc này.
“Cô Thẩm, các bản thiết kế của tôi đều ở trong ngăn kéo, tôi nhớ là tôi luôn khóa lại mà, xin hỏi làm thế nào cô lấy được bài của tôi?” Từ đầu đến giờ vẫn không nói gì, Phương Tư Hàng nghi ngờ hỏi.
“Tôi dùng chìa khóa vạn năng….” Có rất nhiều chỗ bán loại chìa khóa vạn năng này, hơn nữa, loại khóa mà Phương Tư Hàng dùng cũng không phải loại khóa đặc biệt gì, dĩ nhiên là rất dễ dàng mở được.
“Cô Thẩm, tôi nghĩ cô cũng đã thừa nhận hành vi của mình, tôi hi vọng ngày mai cô chủ động từ chức.” Hầu Mặc Khiêm lạnh lùng nói.
“Tổng giác đốc, ngài cho tôi thêm một cơ hội nữa, tôi chỉ là……” Thẩm Giai Nhân muốn xin thêm một cơ hội nhưng mấy nhà thiết kế giàu kinh nghiệm đã mời cô đi ra ngoài, còn nói cô nhân tiện đóng cửa lại.
Nãy giờ không nhìn Phương Tư Hàng, lúc này tầm mắt của Hầu Mặt Khiêm mới dừng trên người cô.
“Tư Tư.” Anh đứng lên đi tới trước mặt cô, đưa tay kéo cô vào trong ngực, “Anh xin lỗi, để em phải chịu uất ức rồi.”
Phương Tư Hàng nhàn nhạt liếc anh một cái, “Tổng giám đốc, vẫn đang trong giờ làm việc.”
“Em giận sao?” Hầu Mặc Khiêm vô tội nhìn cô.
“Em không giận anh.”
“Anh là tổng giám đốc, dù sao cũng không thể quá lộ liễu được, chỉ len lén bảo vệ cho em thôi.” Hầu Mặc Khiêm dịu dàng dụ dỗ cô.
Phương Tư Hàng cười cười: “Ai muốn anh giúp em? Anh nên mắng em mới phải.”
“Hả? Mắng em?” Anh làm sao mắng cô được.
“Sau đó em mới có thể mắng lại anh.” Cô kéo kéo cà vạt của anh, nhìn anh khó chịu mà nhíu mày mới buông tay ra.
“Anh không hiểu.” Hầu Mặc Khiêm chỉnh lại cà vạt.
“Em đã chịu thua thiệt một lần, có thể để mình chịu thua thiệt lần thứ hai sao?” Đây cũng không phải là lần thứ nhất cô bị người ta lấy trộm bài thiết kế.
Thẩm Giai Nhân có thể sao chép bài thiết kế của cô, khó bảo đảm sẽ không có người khác muốn trộm tác phẩm của cô.
“Hả?” Hầu Mặc Khiêm phát hiện bà xã của mình hình như không phải người dễ chọc.
“Bản thiết kế mà cô ấy trộm được ở công ty cũng chỉ là bản dự bị mà thôi, còn bản chính thức dự thi em để ở nhà.”
Hầu Mặc Khiêm bừng tỉnh, mỉm cười: “Tư Tư.”
“Sao vậy?”
“Em thật là….Ha ha.” Hầu Mặc Khiêm cười rồi hôn một cái lên cái miệng nhỏ nhắn của Phương Tư Hàng, “Xem ra… đúng là vừa rồi anh nên mắng em mới phải.”
Mắng cô? Phương Tư Hàng cười trộm, nói thật thì cô cũng không thể tưởng tượng ra được cái cảnh đó, bởi vì lúc nào anh cũng dịu dàng săn sóc, chưa bao giờ nói lớn tiếng với cô, nói cái gì mà mắng cô chứ…Người đàn ông này thật là……
Phương Tư Hàng đưa hai tay lên ôm hai bên má Hầu Mặc Khiêm, “Tổng giám đốc, bây giờ là giờ làm việc, ngài làm như vậy là quấy nhiễu tình dục, tôi có thể kiện ngài đó.”
Hầu Mặc Khiêm còn lâu mới để ý tới lời đe dọa của cô, cúi người hôn lên môi cô một cái, nhìn thấy cô khó chịu trừng mắt nhìn anh, vui vẻ nhếch miệng cười ngọt ngào.
Anh yêu không phải là một đóa hoa hồng mềm mại, cô không phải là một đóa hoa hồng bình thường, người nào chọc giận cô, cô sẽ khiến cho người đó thương tích đầy mình.
“Hầu Mặc Khiêm!” Phương Tư Hàng tức giận vẫn trừng mắt nhìn anh.
“Được rồi, đừng tức giận, sắp tới giờ tan sở rồi, chúng ta cùng nhau về nhà thôi.” Hầu Mặc Khiêm kéo kéo cánh tay nhỏ bé của cô.
Nhìn bề ngoài anh vẫn thản nhiên như không thiên vị bất kỳ người nào, nhưng thật ra anh vẫn luôn thiên vị cô, bởi vì anh biết rõ Phương Tư Hàng thiết kế dựa trên khí chất và phong cách của anh.
Người đàn ông này diễn một vở kịch như vậy cũng chỉ là để cho người khác phải tâm phục khẩu phục, trong lòng cô có một loại cảm giác không nói được thành lời, giống như là cảm động, cũng giống như là bất đắc dĩ, cảm động vì người đàn ông này lấy lại công bằng cho cô, còn bất đắc dĩ là vì anh thật thích phô trương, hại cô muốn phát uy cũng không được, cứ ngo