Polly po-cket
Dạy Dỗ Bà Xã Của Mình

Dạy Dỗ Bà Xã Của Mình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324161

Bình chọn: 10.00/10/416 lượt.

cô hơi khô rát, cô nghĩ anh rất thích, rất thích bộ dáng của cô khi cô mặc trang phục màu xanh dương.

Có lẽ Hầu Mặc Khiêm không ý thức được lúc đó anh đã tiết lộ cho cô một ám hiệu, trong tủ quần áo của cô có treo đủ các loại quần áo màu xanh dương, lam nhạt, lam phấn, màu nước biển, mặc dù cũng không thiếu các loại màu sắc khác nhưng cô vẫn tin tưởng anh rất thích cô mặc trang phục màu xanh dương, lần đánh cược này cũng được lắm, xem xem hai người bọn họ có tâm linh tương thông hay không!

Phương Tư Hàng cầm bút, nhanh chóng vẽ lên giấy.

Hầu Mặc Khiêm có khí chất nho nhã, cho nên khi thiết kế cổ áo cô cố ý vẽ kiểu áo Tôn Trung Sơn, túi ngực không thay đổi gì nhiều, trang phục của chú rể cũng không cần quá cầu kỳ, cô chỉ muốn một viên hoa hồng đen tinh xảo làm nút áo vest, phía dưới nút áo cũng được cắt thành hình tam giác để lộ ra áo sơ mi bên trong, phía sau áo vest được thiết kế theo kiểu đường cong Tuxedo.

Đây là lần đầu tiên, ý tưởng vừa nảy ra là cô có thể vẽ một mạch hoàn thành tác phẩm của mình, lại còn rất hài lòng với nó, hình như chỉ nghĩ đến đây là thiết kế cho anh thì cô có thể thoải mái vẽ ra ý tưởng của mình.

Khóe miệng Phương Tư Hàng khẽ cong lên, cô cất bản thiết kế vào ngăn kéo, dự định sẽ dành thêm thời gian để sửa lại một lần nữa, cô muốn trang phục của anh phải là hoàn mỹ nhất.

Điện thoại di động rung lên báo có tin nhắn mới, cô mở ra xem thì là Hầu Quả Quả nhắn, gần đây cô ấy đã kết thúc cuộc sống sâu gạo, bị Hầu Mặc Khiêm dẫn tới công ty đi làm, từ một con sâu gạo nay đã trở thành nhân viên chính thức rồi.

Hầu Quả Quả hẹn cô đi ăn cơm rồi đi dạo phố, Phương Tư Hàng suy nghĩ một lát liền đồng ý, sau đó gửi tin nhắn cho Hầu Mặc Khiêm.

Cô nhìn đồng hồ đeo tay, cũng sắp đến giờ tan sở rồi, cô dọn dẹp lại bàn làm việc của mình một chút rồi đi ra ngoài.

Nhạc chuông điện thoại di động chợt vang lên, là Hầu Mặc Khiêm, “Alo”

“Hôm nay em không ăn cơm với anh sao?” giọng Hầu Mặc vừa ấm áp vừa mị hoặc truyền qua điện thoại rót vào tai cô, khiến lỗ tai của cô tê tê.

“Ừ, em đi ăn với Quả Quả, đã rất lâu rồi em không đi ăn cơm và đi dạo phố với cô ấy rồi.” Sau khi làm vợ của anh, cuộc sống của cô chỉ có hai điểm tạo thành một đường thẳng, đó là nhà họ Hầu và công ty Hầu Thị.

Đầu dây bên kia không có một tiếng động, dường như Hầu Mặc Khiêm đang suy nghĩ điều gì đó, một lát sau, anh mới buồn bực nói: “Được rồi.”

Phương Tư Hàng mím môi cười, cố gắng để cho mình không bật cười thành tiếng, cô đi về phía thang máy, bấm nút xuống lầu, “Em sẽ mua món kho anh thích nhất cho anh.”

Hầu Mặc Khiêm khẽ cười: “Đây gọi là an ủi sao?”

“Không thích thì thôi.” Phương Tư Hàng giả bộ tức giận.

“Thích, bà xã mua cái gì anh cũng đều thích.” Hầu Mặc Khiêm lập tức dỗ dành cô.

Thang máy xuống tới lầu cô đang đứng, cửa thang máy chậm rãi mở ra, “Được rồi, em sẽ về nhà sớm……”

Phương Tư Hàng đang nghe điện thoại, hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý cho tình huống này, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trong thang máy, cả người cô đều ngây dại, tay đang cầm điện thoại cũng buông thõng xuống.

“Cô Phương, cô muốn đi thang máy sao?” A Kỳ đứng trong thang máy nghi ngờ hỏi.

Phương Tư Hàng nhận ra trong thang máy không chỉ có một mình người kia, còn có A Kỳ và một người lạ mặt khác, cô không nói gì cúp điện thoại, đi vào trong thang máy.

“A Kỳ.” Phương Tư Hàng nắm chặt điện thoại di động, mỉm cười chào hỏi.

“Cô Phương, đó, đúng rồi, để tôi giới thiệu một chút, đây là người mẫu cho thiết kế của cô, tên là Liêu Vượng.”

Thật sự là hắn, sắc mặt Phương Tư Hàng rất khó coi, cô nhìn Liêu Vượng một cái, anh ta vẫn giống như trước kia, vẫn là một người đàn ông anh tuấn, có thể nói anh ta giống trước kia như đúc, vẫn là cái phong cách phóng đãng phong lưu đó.

Anh ta hoàn toàn khác biệt với Hầu Mặc Khiêm, từng cái giơ tay nhấc chân của Hầu Mặc Khiêm đều rất ưu nhã, thỉnh thoảng lại nghịch ngợm đáng yêu, anh ấy vừa chín chắn lại vừa hài hước bướng bỉnh, còn Liêu Vượng không phải thế, anh ta làm việc gì cũng theo ý mình, anh ta thích thế nào thì liền làm như thế đó.

“Vị này là Phương………” A Kỳ tiếp tục giới thiệu.

Một tay để trong túi quần, Liêu Vượng bật cười thành tiếng cắt ngang lời A Kỳ, nhìn thẳng vào Phương Tư Hàng: “Đã lâu không gặp.”

Mấy năm không gặp, anh ta vẫn hành động tùy ý như vậy, không để ý đến suy nghĩ của người khác mà chỉ làm theo ý thích của mình, thật không biết tốt xấu.

Liêu Vượng thấy cô không cười, còn nói: “Thế nào? Gặp lại bạn trai cũ, không vui sao?”

Còn một điểm quan trọng nhất, Liêu Vượng vô cùng ngây thơ.

Phương Tư Hàng thật không muốn nói chuyện với người đàn ông này, nhưng nhìn dáng vẻ kinh ngạc của mọi người thì cô không thể không mở miệng nói chuyện rồi: “Liêu tiên sinh, thật hân hạnh được gặp lại anh, hi vọng anh có thể làm tốt vai trò của người mẫu trong cuộc thi lần này.”

Phương Tư Hàng cũng thật muốn tùy hứng đổi người mẫu, nhưng cô không thể, mặc dù Liêu Vượng rất ngây nhơ, nhưng vẻ ngoài của anh ta cũng rất tuyệt, là một người mẫu tốt, cô càng muốn đổi người, chỉ càng thêm giấu