g có anh được, dục vọng của cô sắp thiêu cháy cô rồi.
“Gọi anh là gì?” Hầu Mặc Khiêm nhẹ nhàng trêu chọc hoa tâm cô, cô ngửa đầu ra sau rên rỉ.
“Ông xã.”
“Ngoan…Bà xã” Anh hôn môi của cô, bàn tay nắm chặt mông của cô, hạ thân nặng nề, dục vọng cứng rắn nhanh chóng luật động trong cơ thể cô khiến từng đợt, từng đợt khoái cảm đánh úp về phía cô.
“Thật thoải mái.” Phương Tư Hàng thì thầm, dựa người vào trước ngực của anh, đôi tay quàng qua cổ anh, lấy nhũ hoa của mình chà xát hạt đậu đỏ của anh, cô biết anh thích cô làm như vậy.
Quả nhiên, dục vọng của anh trong cơ thể cô trở nên lớn hơn, thậm chí chạy nước rút càng ngày càng mãnh liệt, cô mơ hồ cảm thấy hoa dịch của cô vây lấy dục vọng của anh rồi tràn ra ngoài.
“Khiêm, Khiêm…” Phương Tư Hàng mất hồn gọi Hầu Mặc Khiêm, cả người ngập trong khoái cảm, không có sức chống đỡ, chỉ có thể giống như nước chảy bèo trôi.
“Tư Tư.” Gương mặt tuấn nhã của Hầu Mặc Khiêm cũng đỏ ửng, anh cũng giống như cô, thoải mái rên rỉ ra tiếng, hoa huyệt của cô ôm chặt lấy dục vọng của anh, anh vừa rút ra không nhịn được lại muốn đi vào, muốn cô nhiều hơn nữa.
Cứ như vậy, cho đến khi hoa huyệt của cô bắt đầu liên tục co rút lại, anh nhấp mạnh hơn, hôn môi cô, đầu lưỡi quấn lấy nhau cũng mạnh mẽ như động tác ở hạ thân, không ngừng trêu chọc, nước miếng màu bạc từ khóe miệng cô chảy xuống.
Khoái cảm không ngừng đánh úp về hai người họ, Phương Tư Hàng nức nở vì quá nhiều vui thích, Hầu Mặc Khiêm hừ nhẹ, anh nhấp mạnh hơn, tốc độ cũng nhanh hơn, cuối cùng rút dục vọng của mình ra.
Cô mơ màng rên một tiếng, đã lên tới cao triều, cô dựa vào vai anh thở dốc, tay phải của cô bị anh đưa xuống nắm lấy dục vọng của anh, sau đó không ngừng ma sát, không lâu sau từ đỉnh dục vọng phun ra ngoài một chất lỏng nhớp nháp.
Phương Tư Hàng vì hành động này của anh mà mỉm cười, vì anh đã đồng ý với cô tuyệt đối không để cho cô bụng lớn mặc áo cưới, nhưng anh thường nhất thời kích động mà quên mang bao cao su, cho nên bình thường vào thời điểm này anh sẽ rút ra ngoài.
Hầu Mặc Khiêm cúi đầu, dịu dàng hôn lên má cô, “Tư Tư”
Cô mệt mỏi không muốn cử động, để mặc cho anh giúp cô lau người, sau đó bế cô đặt lên giường, hai người ôm nhau cùng chìm vào giấc ngủ.
Vì bài dự thi của cô đã hoàn thành, tuy trước đó chuyện hôn lễ đã có mẹ Hầu lo liệu, ví dụ như chọn thiệp cưới, bánh cưới…. Nhưng vẫn có một số việc Phương Tư Hàng phải đích thân đi xử lý, cho nên ngày hôm nay, mẹ Hầu và Phương Tư Hàng cùng nhau đi dạo phố mua đồ.
Khi mua gần đủ đồ cần phải mua, mẹ Hầu đột nhiên nháy mắt với cô: “Con cũng cần phải mua một cái áo ngủ thật đẹp đó.”
Phương Tư Hàng xấu hổ, nói không nên lời: “Mẹ….không….không cần đâu.”
“Mẹ mua tặng con.” Mẹ Hầu lôi kéo cô đến quầy trưng bày áo ngủ, “Mặc dù hai đứa đã là vợ chồng, nhưng người trẻ tuổi thì nên nghĩ cách để giữ lửa, đây mới là cách có một không hai để duy trì hôn nhân.”
“Vâng.” Phương Tư Hàng cũng không dám nói gì, không thể làm gì khác hơn là gật đầu nói vâng.
“Bật mí cho con biết, con trai mẹ từ nhỏ đã thích màu trắng, con chọn một cái màu trắng cũng được lắm.” Mẹ Hầu nghiêm túc chọn giúp cô.
“Con tưởng anh ấy thích màu xanh dương.” Bởi vì bộ lễ phục anh đưa cho cô mặc là màu xanh dương.
“Ừ, hình như là vậy, mẹ nhớ ga giường phòng ngủ của A Khiêm cũng là màu xanh dương.”
Mẹ Hầu suy nghĩ một chút, người con dâu này thật đúng là chu đáo, “Vậy con tự chọn đi, đừng ngại, mẹ nói cho con biết, con nhất định phải chọn được một cái, nếu không chúng ta sẽ không về.”
Khí phách của mẹ thật là…… Phương Tư Hàng đỏ mặt ngượng ngùng gật đầu một cái, ai ngờ mẹ Hầu lại nói thêm một câu, “Kín đáo quá cũng đừng mong được về nhà!”
Rất tốt, mặt Phương Tư Hàng đỏ bừng lan tới tận mang tai, “Vâng.”
“Ha ha, vậy tự con chọn đi, mẹ qua bên kia xem một chút.” Mẹ Hầu cười đi về phía khác.
Phương Tư Hàng lật nhìn những bộ áo ngủ treo trước mặt, cuối cùng khẽ thở dài một cái, không thể làm gì khác hơn là tiện tay chọn một cái áo ngủ màu xanh dương rồi chuẩn bị rời khỏi đây, ai biết lúc cô quay người lại lại đụng phải Phương Tư Kỳ.
“Phương Tư Hàng, đã lâu không gặp.” Phương Tư Kỳ lạnh nhạt nhìn cô.
“Cô Phương, có chuyện gì không?” Phương Tư Hàng bình tĩnh trả lời.
“Nghe nói cô đã kết hôn với Hầu Mặc Khiêm?” Phương Tư Kỳ cắn môi, thời gian qua cô cực kỳ xui xẻo, còn chưa câu được một người đàn ông độc thân hoàng kim mà sự nghiệp của cô đã càng ngày càng rơi xuống đáy.
“Đúng vậy” Cô căn bản không có ý định gửi thiệp mời cho người nhà họ Phương, để tránh bọn họ chạy tới phá hỏng hôn lễ, Hầu Mặc Khiêm cũng nghĩ như cô, không mời người nhà họ Phương đến tham dự hôn lễ của hai người họ.
“Sao thế, cô cho rằng kết hôn với Hầu Mặc Khiêm thì có thể một bước lên trời sao? Tôi nói cho cô biết, Hầu Mặc Khiêm, loại đàn ông như anh ta thì làm sao có thể xem trọng cô được chứ, sau này anh ta có người phụ nữ khác ở ngoài cũng là chuyện rất bình thường thôi, lúc đó cô mất người mất của cũng đừng có chạy tới nhà họ Phương nhờ cha làm chủ cho cô.”
(Chú thích: [mất người'> : ý chỉ Phương Tư