XtGem Forum catalog
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325685

Bình chọn: 10.00/10/568 lượt.

lại ngay. Lúc này, nhiệt độ trong căn phòng xuống đến mức thấp nhất, phảng phất như bị khí lạnh ở Siberia thổi tới.

Hồng Ưng, Hoàng Ưng và Lập Hộ quỳ trước mặt Tề Mặc. Bọn họ im lặng chờ Tề Mặc không ngừng điều chỉnh chiếc hoa tai tìm kiếm tin tức của Ly Tâm nhưng không có kết quả. Ba người không dám ngẩng đầu, lặng lẽ quỳ gối trước Tề Mặc. Bạch Ưng là người duy nhất không ở trong phòng, anh ta bận tìm kiếm Ly Tâm ở bên ngoài.

"Tề, anh nói gì đi chứ. Anh tức giận đến mức nào cũng nên chờ giải quyết xong tình hình hiện tại rồi tính sau. Anh để các chú ấy quỳ ở đây thì có tác dụng gì?" Jiaowen đứng bên cạnh lên tiếng.

Jiaowen vừa dứt lời, Hồng Ưng cất giọng nghiêm túc: "Là lỗi của chúng tôi, chúng tôi sơ suất mới xảy ra chuyện này". Hoàng Ưng và Lập Hộ chỉ im lặng cúi đầu trước Tề Mặc.

Phát hiện chiếc hoa tai của Ly Tâm bị mất tín hiệu, Tề Mặc lập tức hiểu ra hoa tai đã được tắt đi. Tề Mặc hít một hơi sâu, điều này có nghĩa là Ly Tâm hiện tại vẫn ổn, chỉ cần cô còn sống là được rồi.

Xác định Ly Tâm không đến mức quá nghiêm trọng, sự tức giận và lo lắng của Tề Mặc dần xẹp xuống. Nghe câu nói của Jiaowen và Hồng Ưng, Tề Mặc đảo mắt qua ba người ở trước mặt và cất giọng lạnh lùng: "Cô ấy là nữ chủ nhân của các chú".

Chỉ mấy từ đơn giản cũng đủ khiến đám Hồng Ưng run người. Tề Mặc có tư duy sắc bén, hắn biết rõ bọn họ nghĩ gì, hắn biết hắn có vị trí tuyệt đối trong lòng bọn họ. Về phần Ly Tâm, bọn họ không coi cô là nữ chủ nhân. Mặc dù bọn họ đoán sau này hắn sẽ kết hôn với Ly Tâm nhưng trong lòng của bọn họ chưa từng chấp nhận hoặc để tâm đến điều đó.

Vì vậy trong tình huống đột xuất, tất cả bọn họ chỉ lo cho Tề Mặc, không một ai nghĩ đến Ly Tâm. Nếu bọn họ coi Ly Tâm là nữ chủ nhân của Tề Gia thì đã không xảy ra biến cố.

Một câu nói của Tề Mặc khiến đám Hồng Ưng càng cúi thấp đầu hơn. Jiaowen thấy vậy liền nói với Tề Mặc: "Tề, tôi biết lúc anh dạy dỗ thuộc hạ, tôi không nên xen miệng vào. Nhưng tình hình bây giờ không hề đơn giản, vì vậy anh có thể đợi đến khi giải quyết xong vụ này rồi trừng phạt bọn họ có được không?"

Tề Mặc hừ một tiếng ngẩng lên nhìn Jiaowen. Bắt gặp ánh mắt phẫn nộ đã bị nhuộm thành một ngọn lửa của Tề Mặc, Jiaowen bất giác cau mày và ngậm miệng. Anh ta chưa từng chứng kiến bộ dạng này của Tề Mặc.

"Ngẩng đầu lên". Tề Mặc cất giọng lạnh như băng, khiến đám Hồng Ưng nhanh chóng ngẩng đầu. Tề Mặc đảo mắt qua bọn họ, ánh mắt như dao sắc của hắn khiến bọn họ toát mồ hôi lạnh.

Thật ra Tề Mặc không muốn giáo huấn bọn họ, bởi vì họ không phải không trung thành với hắn, hắn cũng không muốn dạy bảo bọn họ trước mặt người ngoài. Dù Jiaowen thân thiết đến mấy cũng không phải là người của Tề Gia. Có điều, hắn không thể kiềm chế cơn thịnh nộ.

"Chỉ một lần này thôi". Tề Mặc cất giọng đầy nghiêm túc, lạnh lẽo và bá đạo. Đôi mắt hắn vẫn như hai đốm lửa chiếu thẳng vào bọn họ.

Đám Hồng Ưng không ngờ Tề Mặc tha cho bọn họ. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, dùng ánh mắt trao đổi thông tin chỉ bọn họ mới hiểu và nhanh chóng đứng dậy.

Tề Mặc không trừng phạt bọn họ vì bọn họ không làm sai. Thân phận của Ly Tâm bây giờ chỉ là vị trí số sáu của Tề Gia, cô không thể bảo vệ bản thân thì trách được ai? Bọn họ có thể giúp đỡ cô nhưng tuyệt đối không bảo vệ cô.

Lúc này bọn họ đều hiểu thâm ý của Tề Mặc. Tề Gia không cần sự phục tùng và trung thành một cách miễn cưỡng. Việc Tề Mặc không trách móc không trừng phạt bọn họ còn đáng sợ hơn. Bởi vì hắn ngầm cho bọn họ biết, Ly Tâm là người hắn thích, bảo vệ sự an toàn của cô cũng chính là bảo vệ sự an toàn của hắn.

Thấy Tề Mặc lấy lại vẻ vô cảm như bình thường, Jiaowen mở miệng hỏi: "Có tin tức của Ly Tâm không?"

Tề Mặc hơi cau mày đáp: "Ở trong phòng của Lam Tư".

Hồng Ưng nghiến răng: "Vừa rồi chúng tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng nhưng không tìm thấy người cũng không có manh mối nào cả". Phán đoán của Tề Mặc chắc chắn không chệch đi đâu được nên anh ta cảm thấy rất kỳ lạ.

"Người Đông Doanh". Tề Mặc mở miệng (Người Đông Doanh là cách gọi của TQ về người Nhật Bản)

Nghe Tề Mặc nói vậy, đám Jiaowen và Hồng Ưng gật đầu: "Hóa ra là vậy, thế thì không có gì là kỳ quái".

Trong đám thuộc hạ của Lam Tư có một nhân vật thần bí. Tề Mặc tìm hiểu qua nhiều nguồn cũng chỉ nắm sơ sơ, hắn biết vệ sỹ thân tín nhất của Lam Tư là Ninja Nhật Bản. Trên đời này có nhiều thứ huyền diệu, dường như không thể lý giải từ góc độ khoa học nhưng Ninja lại có thể làm được, ví dụ như thuật ẩn thân.

Hiện nay trên thế giới còn tồn tại rất ít Ninja tài hỏi như vậy, đến nhân vật có quyền thế như Tề Mặc cũng không tìm thấy một Ninja ra hồn. Một người Ninja lợi hại cỡ nào đều buộc phải lộ diện khi tiến hành nhiệm vụ ám sát nên Tề Mặc mới không sợ đám người đó.

Hoàng Ưng đột nhiên cất giọng nghiêm túc: "Nếu Ly Tâm không gặp nguy hiểm thì căn cứ vào tình hình trước mắt, chúng ta nên hạ thủ từ hướng nào?"

Jiaowen nhíu mày: "Kẻ chủ mưu nhiều khả năng nhất là ba tên đang bị nhốt ở chỗ Lam Bang. Bọn họ câu kết nhằm mục đích nuốt trọn hai gia tộc. Hiện tại bọn họ có chút năng lực nên không đến nỗi chướng bụ