Insane
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325811

Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.

tòa lâu đài lại nằm cạnh nhau. Do đó đám Lập Hộ đưa Tề Mặc về phòng mà không làm kinh động đến một ai ở bên ngoài.

Sau khi đám Tề Mặc đi khỏi, Lam Tư đột ngột mở mắt. Anh ta đưa mắt nhìn Lam Đàm, Lam Đàm gật đầu biểu thị xung quanh không người, Lam Tư cất giọng nói trầm trầm: "Cách bao nhiêu?".

Lam Tư biết anh ta phải tránh đạn đúng bằng từng đó, nếu viên đạn chệch xa quá sẽ không mang lại hiệu quả, gần quá anh ta sẽ đi đời. Quả nhiên nếu không cởi áo xem xét kỹ lưỡng, vị trí viên đạn găm vào chính là trái tim Lam Tư mà không chệch một ly.

Lam Đàm quan sát vết thương trên ngực Lam Ly và nghiến răng: "Nhìn bề ngoài nên không thấy rõ, nhưng nhiều nhất cách tim không quá hai xen ti mét". Nói xong anh ta cùng một tâm phúc khác của Lam Tư nhanh chóng gây mê để lấy viên đạn. Là một ông trùm lão đại, những người ở bên cạnh Lam Tư cần hiểu biết toàn diện về các lĩnh vực. Vì vậy, Lam Tư cũng có tay chân thân tín là bác sỹ giống Lập Hộ của Tề Gia.

Lam Tư nhếch mép nở nụ cười mê hồn và cất giọng lạnh lùng: "Tôi sẽ bắt bọn chúng trả giá". Nói xong anh ta nhắm mắt chờ được mổ gắp viên đạn.

Lam Đàm cau mày nói: "Lão đại, nguy hiểm quá. Sau này lão đại không thể để bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm như hôm nay".

Nụ cười trên môi Lam Tư không thay đổi, nhưng anh ta không lên tiếng. Nhìn qua tưởng anh bị hôn mê nhưng đám Lam Đàm đi theo Lam Tư nhiều năm nên biết rõ con người của anh ta. Lam Tư bản chấn hung ác, tàn nhẫn, nham hiểm. Anh ta tàn nhẫn đến mức có thể đánh cược cả mạng sống của mình để đạt mục đích nào đó.

Trời càng về khuya ánh trăng càng sáng ngời. Ánh trăng đem không khí lạnh lẽo khắp không gian, ánh trăng chiếu xuống tòa lâu đài cổ hơn ba trăm năm, khiến tòa lâu đài càng có cảm giác thần bí rùng rợn.

"Cô đã chết chưa?" Lam Tư nở nụ cười yêu mị với Ly Tâm.

Ly Tâm nằm trên một tấm phản không giống giường cũng không giống ghế dài, sắc mặt cô trắng bệch. Cô mấp máy môi: "Anh thử nói xem?"

Lam Tư nháy mắt: "Không ngờ cô sống dai thật".

Nghe giọng điệu châm biếm không giống châm biếm, tán thưởng không giống tán thưởng của Lam Tư, Ly Tâm bất giác nhăn mặt. Cô bị mất máu quá nhiều, tuy viên đạn đã được lấy ra, vết thương cũng đã băng bó đâu vào đấy nhưng cô quá mệt mỏi và đau đớn, cô phải gắng gượng mới không bị ngất đi, cô thật sự không có tâm trạng đùa giỡn với Lam Tư.

"Anh bị đánh? Tề Mặc đánh anh sao?" Nhờ ánh đèn sáng, Ly Tâm phát hiện thấy vết bầm tím trên mặt Lam Tư, cô lại mấp máy môi hỏi anh ta.

Lam Tư ngồi xuống chiếc ghế sofa trước mặt Ly Tâm, anh ta thè lưỡi liếm vết máu ở khóe miệng và nở nụ cười mê hồn: "Tôi đã xem thường vị trí của cô ở trong lòng Tề Mặc".

Nghe Lam Tư thừa nhận như vậy, trong lòng Ly Tâm cảm thấy ngọt ngào không thể tả, người cô như được tiếp thêm sức lực nên có phấn chấn hẳn.

Lam Tư chống tay vào đầu nhìn Ly Tâm cười cười: "Vụ này cho tôi biết một điều, những thứ có giá trị lợi dụng nhất định phải sử dụng thật tốt".

Ly Tâm bình thản trả lời: "Vậy phải xem anh có thời gian hay không?". Cô không phải ngốc nghếch, việc có người ra tay với cô rồi đổ tội cho Lam Tư đã nói lên rất nhiều điều, chỉ e là bây giờ Lam Tư không có thời gian tính xem nên lợi dụng cô như thế nào.

Lam Tư bật cười ha hả, anh ta gật đầu: "Thông minh, tôi rất thích người thông minh". Lam Tư cười to quá khiến vết thương ở ngực bị ảnh hưởng, anh ta liền ho hai tiếng.

Ly Tâm lập tức mở to mắt nhìn Lam Tư: "Chắc không phải do Tề Mặc ra tay đấy chứ?" Trong ấn tượng của cô, Lam Tư không phải kẻ yếu ớt, anh ta không thể nào bị Tề Mặc đánh ra nông nỗi này.

Lam Tư cười nhạt: "Dựa vào chút bản lĩnh của anh ta, đối phó người khác thì được, đối phó tôi không dễ thế đâu". Vừa nói anh ta vừa đặt tay lên ngực.

Nhìn theo động tác tay của Lam Tư, Ly Tâm vô cùng kinh ngạc: "Anh bị đạn bắn?"

Lam Tư không phủ nhận mà chỉ nói một câu: "Bọn chúng hành động nhanh quá". Chúng bắt cóc Ly Tâm bỏ vào phòng anh ta rồi tặng anh ta một phát đạn ngay trước mặt thuộc hạ của anh ta và của Tề Mặc, thủ phạm đúng là cao thủ.

Ly Tâm tuy bị thương nhưng đầu óc rất tỉnh táo, cô bất giác nhíu mày. Lam Tư nở nụ cười lạnh lùng: "Tề Mặc không dễ chết như vậy, nhưng tôi cũng cho anh ta một chưởng, xương cổ bị gãy tuy không chết cũng khó chịu vô cùng".

Ly Tâm vừa rồi hết sức lo lắng cho Tề Mặc. Một loạt hành động này rõ ràng nhằm vào Lam Tư và Tề Mặc. Một khi Lam Tư bị thương, Tề Mặc chắc chắn lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm. Không ngờ Lam Tư nhìn ra tâm tư của cô, Tề Mặc cũng bị thương thì cô yên tâm rồi. Ly Tâm lấy lại bình tĩnh và nhìn Lam Tư: "Cám ơn anh".

Mục đích của kẻ bắn Lam Tư là đẩy Tề Mặc vào hoàn cảnh khó khăn, không ngờ Lam Tư lại ra tay đả thương Tề Mặc. Như vậy, kế hoạch nhằm vào Tề Mặc thất bại hoàn toàn, Tề Mặc hiện tại không gặp nguy hiểm.

Lam Tư nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên. Sau đó anh ta cười ngoác miệng và sáp đến trước mặt cô: "Thú vị thật đấy, tôi thấy chi bằng cô đi theo tôi còn hơn tên đầu gỗ đó, cô nghĩ thế nào?"

Ly Tâm mỉm cười: "Tôi lại không nghĩ như vậy". Lam Tư nhún vai, ánh mắt anh ta không mấ