giao Ly Tâm là việc làm ngu ngốc có thể khiến Tề Mặc bắt thóp anh ta. Mặc dù hai bên đều biết rõ có kẻ đứng đằng sau bày trò nhưng nói gì thì nói người cũng ở chỗ anh ta, nhất là Ly Tâm đang bị thương nặng. Anh ta không ngu xuẩn đến mức để Tề Mặc chiếm thế thượng phong. Hơn nữa, anh ta còn cảm thấy hứng thú về kẻ chủ mưu, anh ta muốn biết người nào dám bày mưu tính kế với anh ta và Tề Mặc.
Tề Mặc và Lam Tư không sử dụng súng cũng không ra lệnh thuộc hạ nổ súng. Hai bên đều biết rõ, lúc này sẽ là thất sách nếu hai bên tàn sát lẫn. Nhưng bình tĩnh ngồi xuống tiến hành thương lượng thì Tề Mặc lại không thể làm nổi. Ly Tâm vẫn ở trong tay Lam Tư, nếu hôm nay hắn không đòi được người, sau này sẽ càng khó khăn hơn. Không biết tình trạng của Ly Tâm thế nào? Một khi Lam Tư không chịu giao người, còn lâu hắn mới để anh ta yên ổn.
"Tề lão đại quả nhiên lợi hại". Lam Đàm thốt lên một câu tán thưởng khi chứng kiến hai người giao đấu. Bao nhiêu năm nay anh ta chưa từng thấy Tề Mặc động thủ, hôm nay có cơ hội xem cảnh hai vị lão đại xuất chiêu, quả nhiên là điều may mắn.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, thần sắc của hoàng Joseph, Andy Piager và thân vương Helian vừa tán thưởng vừa lo lắng. Hai vị lão đại xuất chiêu ngoạn mục như không thể ngoạn mục hơn, khiến những người đứng ngoài xem đã con mắt. Nhưng ở vào hoàn cảnh này, họ không có tâm tư thưởng thức.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Jiaowen từ đại sảnh xông vào phòng. Đám thân vương Helian liền lùi về phía sau. Vừa vào trong phòng, Jiaowen lập tức dừng lại, anh ta không ngờ được chứng kiến cảnh đối kháng căng thẳng như vậy. Jiaowen bất giác nhíu chặt đôi lông mày.
Giáo hoàng Joseph nói to: "Jiaowen lão đại, mau lại đây". Jiaowen không đợi không đợi ông ta mở miệng gọi đã xông đến bên ông ta.
"Jiaowen lão đại, tôi biết anh có quan hệ tốt với Tề lão đại, anh mau đi khuyên nhủ Tề lão đại, có gì chúng ta ngồi xuống thương lượng. Làm như vậy không thể giải quyết vấn đề, lại gây mất hòa khí của mọi người". Thân vương Helian cúi đầu nói nhỏ.
Hòa khí ư? Hai nhà có hòa khí gì chứ? Đúng là nực cười, nhưng Jiaowen không phản bác. Lúc này, Lập Hộ đi vào kể sơ qua tình hình cho Jiaowen biết.
Jiaowen chưa bao giờ chứng kiến Tề Mặc điên cuồng như bây giờ. Tề Mặc không thể nào không biết nặng nhẹ của toàn cục diện, hắn biết rõ mà vẫn động thủ, Jiaowen than thầm trong lòng, xem ra anh ta đánh giá thấp tình cảm của Tề Mặc dành cho Ly Tâm.
Jiaowen cất giọng trầm trầm: "Lúc Tề nổi giận, các ngài thử nói xem ai có thể khống chế?"
Quốc vương Joseph và thân vương Helian á khẩu. Bọn họ biết không ai có thể khống chế Tề Mặc nên mới đau đầu. Không một người nào có thể chi phối hành động của Tề Mặc là chuyện giới hắc đạo đã biết từ lâu. Nhưng bây giờ phải làm sao, Lam Tư cũng không phải nhân vật tầm thường, bị kẻ khác xông đến tận cửa bắt nạt, ai có khả năng bảo anh ta dừng tay? Tất nhiên là không thể. Bọn họ mời Tề Mặc và Lam Tư tới đây nhằm mục đích làm dịu bớt mối quan hệ của hai bên, nào ngờ tình thế càng hỗn loạn hơn.
Pằng, pằng, pằng, bên ngoài vang lên tiếng súng, tiếp đó là tiếng người nói tạp loạn. Những người ở đại sảnh đã biết xảy ra chuyện ở khu nhà của Lam Bang nên chạy hết về nơi này.
"Hai vị lão đại, các anh mau dừng tay đi. Cứ tiếp tục như vậy, chuyện ngày hôm nay bao giờ mới kết thúc". Andy Piaget khóc không ra nước mắt.
"Đối địch Lam lão đại có nghĩa là đối địch với tôi, các người...".
"Anh to gan thật..."
Bên ngoài liên tục truyền đến tiếng la hét và tiếng súng nổ. Giáo hoàng Joseph thấy tình hình bất ổn liền kéo thân vương Helian và Andy Piaget chạy ra ngoài. Bên trong bọn họ không có bản lĩnh áp chế thì bây giờ chỉ còn hy vọng có thể chấn áp ở bên ngoài.
Lam Tư và Tề Mặc tiếp tục giao đấu, sắc mặt Tề Mặc đanh lại, hắn vừa ra một đòn nặng vừa cau mày nhìn Lam Tư.
Chỉ trong giây lát, một luồng gió đột ngột thổi tới, Lam Tư hơi biến sắc mặt. Ánh mắt anh ta đỏ ngầu, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười tanh máu. Đồng thời, nắm đấm anh ta tung về phía Tề Mặc đổi chiêu, người anh ta hơi nghiêng về một bên.
Ngực Lam Tư đột nhiên máu tuôn ra như suối, ướt đẫm cả áo comlet trắng của anh ta. Anh ta kịp thời tung cú đấm mạnh vào dưới cổ Tề Mặc và cất giọng nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy: "Nếu muốn cô ta còn sống, anh hãy tự lo liệu cho tôi".
Tề Mặc bị Lam Tư đấm trúng vào cổ, cú đánh mạnh đến nỗi dường như nghe thấy tiếng xương gãy răng rắc. Trong chốc lát, hai người đứng đầu hai gia tộc hào môn đều bị thương, Lam Tư máu thấm đỏ ở ngực, Tề Mặc bị đánh gẫy xương cổ. Cả hai đồng loạt ngã xuống khiến đám Hồng Ưng và Lam Đàm sững sờ.
"Lão đại!"
"Lão đại!".
Hai giọng nói hoảng hốt và bất an đồng thời cất lên, Hồng Ưng và Lam Đàm vội chạy đến đỡ Tề Mặc và Lam Tư.
Jiaowen tái mét mặt chạy đến chỗ Tề Mặc. Trong khi đó, một tâm phúc khác của Lam Tư chạy về vị trí Lam Tư bị trúng đạn rồi bay người qua cửa sổ đuổi theo thủ phạm.
Hoàng Ưng phản ứng nhanh cất cao giọng với đám người hỗn loạn ở bên ngoài: "Mau dừng tay hết cho tôi, lão đại của chúng tôi và Lam lão đại có chuyện c
