cũng không được nói. Nếu như lần sau để tôi nghe được, tôi sẽ cho rằng cô đang ve vãn tôi. Con gái nói có là không.”
Lam Tĩnh Nghi lắc đầu, mắt ướt sũng , lại mang theo đáng vẻ tiểu bạch thỏ , nhìn vào cực kì phong tình đáng yêu.
“Tôi thích con gái biết nghe lời, nếu như cô ngoan ngoãn, tôi nhất định sẽ đối với cô dịu dàng một chút. Bằng không, hậu quả sẽ rất thảm!” Nạp Lan Địch trầm giọng đe dọa Lam Tĩnh Nghi , trên môi điểm nụ cười tà ác khiến cô lại bất giác run lên.
“Ngoan, cho tôi kiểm tra một chút. ” Nói xong, cậu xé quần lót Lam Tĩnh Nghi , đẩy chân cô ra, “Đừng nhúc nhích !” Nạp Lan Địch vỗ vỗ đùi của cô.
Lam Tĩnh Nghi khuất nhục cắn môi, hai chân mở thành một góc vô cùng dâm đãng, đem nơi riêng tư bộc lộ không chừa điểm nào đối diện với thiếu niên trước mặt, dường như đang chờ họ tiến vào.
Nạp Lan Địch hài lòng nhìn tư thế của cô , đôi con ngươi dừng tại hoa cốc.
Lam Tĩnh Nghi nghiêng đầu sang một bên, giọt nước mắt nhục nhã rơi thẳng xuống giường.
Nạp Lan Địch cúi đầu xuống, chui vào giữa hai chân Lam Tĩnh Nghi , môi cùng mũi cơ hồ dán tại nơi riêng tư.
“Không…” Hai chân Lam Tĩnh Nghi theo phản xạ nhanh chóng khép lại, vừa vặn đem đầu của Nạp Lan Địch kẹp ở bên trong.
Nạp Lan Địch đẩy ra chân của Lam Tĩnh Nghi ra , lực đạo đủ để cô đau đớn, liếc nhìn cô một cái, “Cô muốn tôi đến như vậy sao?”
“Không, không phải !”
“Không phải thì ngoan ngoãn mở chân ra, đừng cử động !”
Lam Tĩnh Nghi cảm thấy đây là hành động nhục nhã nhất trên đời, thế nhưng cô chẳng có lựa chọn nào khác.
Nạp Lan Địch cúi người, ngón tay thon dài búng cánh hoa của cô, lộ ra thịt huyệt phấn nộn, cái miệng nho nhỏ thật là xinh xắn lanh lợi. Ngón tay của cậu chuyển qua chỗ huyệt khẩu, thịt non mẫn cảm nơi ấy lập tức đem ngón tay của Nạp Lan Địch cắn nuốt. Cậu liền không hề do dự cắm ngón giữa vào trong.
“A ~~” Lam Tĩnh Nghi tức thì cong người lên, hai chân hợp lại, tiểu huyệt khẩu không ngừng co rút lại bao chặt ngón tay Nạp Lan Địch đang xâm chiếm .
Nạp Lan Địch dùng tay chế trụ chân Lam Tĩnh Nghi , ngón giữa tiến vào thêm sâu, đồng thời vỗ về chơi đùa vách tường thịt mềm mại. Một cỗ dịch mật từ nơi kết hợp giữa huyệt khẩu và ngón tay cậu tràn ra.
Nạp Lan Địch rút ra ngón tay ướt sũng , nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Lam Tĩnh Nghi. “Thật mẫn cảm, mới cắm vào liền ướt thành như vậy !” Nạp Lan Địch đem ngón giữa đặt ở chóp mũi nhẹ ngửi, đem ngón tay vừa từ trong mật khẩu rút ra, đút thẳng vào miệng Lam Tĩnh Nghi.
Lam Tĩnh Nghi kháng cự, Nạp Lan Địch giữ chặt đầu cô , ngón tay ở trong miệng của cô nhẹ nhàng khoấy đảo.
Nạp Lan Địch cười khẽ, “Ăn ngon chứ ? Rất có mùi vị của hai chúng tôi đúng không?”
Lam Tĩnh Nghi ho khan, nhưng không cách nào thoát khỏi ngón tay càn quấy của cậu ta.
“Ăn cơm !” Nạp Lan Luật đi tới, mái tóc vàng lãng tử được buộc gọn sau ót, lộ ra gương mặt thiên sứ tuấn mĩ. Vóc dáng cao to chỉ mặc chiếc áo phong cùng quần thể dục đơn giản.
Váy của Lam Tĩnh Nghi bị kéo cao đến tận hông, quần lót cũng bị Nạp Lan Địch xé rách, lộ ra vùng hoa viên hình tam giác đầy cỏ mềm, thân thể mảnh khảnh đang bị một nam nhân cao lớn đè lên, ngón tay nam nhân đang khoáy đảo trong miệng nhỏ anh đào.
Nạp Lan Luật nghiêng đầu nói, “Ây, cơm còn chưa chín, các người đã ăn trước rồi. Đói bụng đến thế cơ à ?”
Lam Tĩnh Nghi gò má đỏ lên, hận không thể lặp tức chết đi.
Nạp Lan Địch rút ra ngón tay, một phen ôm lấy cô, để hai chân Lam Tĩnh Nghi vòng qua eo cậu , lộ ra hai mông tuyết trắng đến mê người.
Nạp Lan Luật vươn tay dùng sức bóp hai cái, rồi rộ lên tiếng cười xấu xa.
Trên bàn bày đầy thức ăn, phát ra hương vị mê người. Lam Tĩnh Nghi thật không ngờ một thiếu niên mới 16 tuổi chuyên ăn sung mặc sướng lại có tay nghề nấu nướng cao siêu như vậy.
Nạp Lan Địch kéo váy cô xuống, đặt cô lên ghế. Lam Tĩnh Nghi mặt vẫn đỏ bừng, hạ thân trống rỗng dưới váy khiến cô rất không tự nhiên.
“Tôi, tôi nghĩ…” Lam Tĩnh Nghi vô thức xiết chặt váy mình.
“Muốn thế nào?” Nạp Lan Luật ngồi xuống, khuôn mặt tuấn tú nhìn cô , cậu cởi bỏ dây buộc tóc, mái tóc lãng tử bay bay, khiến cậu muôn phần gợi cảm.
“Của tôi… Quần lót…” Hai chữ quần lót nhỏ đến mức khó có thể nghe thấy. Lúc này hai tai Lam Tĩnh Nghi dường như cũng nóng lên.
Hai thiếu niên nhìn nhau cười, Nạp Lan Địch đi tới, “Cô không cần mạc quần lót làm gì. Dù có mặc vào thì cũng bị lột xuống. Đừng quên, cô là tình nô của chúng tôi.” Tay Nạp Lan Địch vỗ vỗ đầu Lam Tĩnh Nghi , làm cô phát run.
“Còn ảnh chụp…” Lam Tĩnh Nghi ngước mắt lên, rồi nhanh chóng cụp mi xuống, “Có thể gỡ hết ra được không?”
“Lại xấu hổ rồi?” Nạp Lan Luật cười khẽ, “Chỉ cần cô ngoan ngoãn, chúng tôi có thể suy nghĩ lại .”
Nạp Lan Luật đưa đũa cho Lam Tĩnh Nghi , hai người một trái một phải ngồi bên cạnh cô . Nạp Lan Địch nói, “Sau này ăn nhiều một chút, chăm sóc bản thân cho thật khỏe mạnh, nếu không cô sẽ rất vất vả. Ăn đi !”
Lam Tĩnh Nghi cầm đũa, nhìn bát ăn cơm đầy mà chẳng hề muốn ăn. Đối mặtvới hai tên ác ma, đối mặt với chuyện đáng sợ sắp xảy ra tối nay, đối mặt với căn phòng đầy những ảnh chụp phón