cần tôi dìu cô không ?”
“ Không cần , cám ơn em , em mau lên lớp đi .” Lam Tĩnh Nghi vùng ra khỏi cậu , nhưng Lam Tứ chẳng buồn để ý , quay sang nhìn Lam Tĩnh Nghi , kiên định nói .
“ Tôi đưa cô lên văn phòng !”
“ Cô thật sự không sao , em lên lớp đi !” Lam Tĩnh Nghi tỏ vẻ mất kiên nhẫn , xoay người định bỏ đi , nhưng tay lại bị Lam Tứ nắm lấy “ Cô , cô đang sợ cái gì , đã sợ thì tại sao lúc nãy lại thừa nhận với Tiêu Anh hai chúng ta đến trường cùng nhau ?”
“ Chúng ta vốn đến trường cùng nhau mà !”
Lam Tứ cười khẽ “ Tư tưởng của cô thật đơn giản . Chỉ sợ những người khác không cho là vậy .”
Lam Tĩnh Nghi nhíu mày “ Cái này…có ý gì ?”
“ Người khác sẽ cho rằng….”
Lam Tĩnh Nghi nhìn thấy Hàn Phong đang tiến tới , liền lớn tiếng gọi “ Sư huynh , chúng ta cùng đi đi .”
Lam Tứ nhìn theo bóng lưng mãnh mai kia , trên mặt không có biểu tình nào.
Bây giờ đã là 5 giờ chiều , Lam Tĩnh Nghi dọn dẹp đồ đạc xong , chuẩn bị trở về nhà . Sáng nay , lúc tới trường , cô vẫn luôn thấp thỏm bất an , sợ mình sẽ nhận được điện thoại đe dọa , nhưng không có gì cả , tất cả đều thật bình thường . Bình thường đến đang sợ .
Cô dần dần bình tâm trở lại , có thể mọi chuyện đều đã qua . Đó cơ hồ chỉ là cơn ác mộng . Hai ngày liền cô cũng không có trở về biệt thự Dật Lam , nhưng đều chẳng có gì kỳ lạ xảy ra .
Thấy cô đứng dợi xe buýt , một chiếc xe dừng ngay trước mặt cô . Hàn Phong bước xuống xe , gương mặt tuấn tú gợi mở nụ cười “ Có muốn đi nhờ xe của anh không?” Anh dịu dàng hỏi .
Lam Tĩnh Nghi nhún vai “ Tại sao lại không ?” Hai người nhìn nhau cười , Hàn phong giúp Lam Tĩnh Nghi mở cửa xe .
Đến nhà , Lam Tĩnh Nghi mở cửa xe bước xuống , không quên nói “ Cám ơn sư huynh , làm phiền anh quá !”
“ Không mời anh một ly cà phê sao ?” Hàn Phong tựa vào ghế cười như nắng xuân .
Lam Tĩnh Nghi vờ như đang suy nghĩ “ Được rồi , thấy sư huynh vất vả đưa em về , em xin mời học trưởng vào nhà uống ly trà .”
Trên mặt Hàn Phong không giấu nổi niềm vui .
Lam Tĩnh Nghi quay đầu nhìn Hàn Phong cười nhẹ , rồi lấy chìa khóa ra mở cửa .
“ Sư huynh , mời vào nhà !” Cô bước vào trước .
Đột nhiên đồng tử cô mở lớn hết cở , sắc mặt lặp tức tái nhợt . Cô chạy nhanh ra ngoài , đóng sầm cửa lại , cả người dán chặt lên tường .
“ Làm sao vậy ? Tĩnh Nghi ?” Hàn Phong nhìn cô mặt cắt không còn giọt máu , lo lắng lay vai cô .
Lam Tĩnh Nghi đôi môi có chút run rẫy , cô cố lấy lại bình tĩnh , nhẹ giọng nói “ Xin lỗi sư huynh , em….tự nhiên cảm thấy có chút không thoải mái , hẹn anh hôm khác vậy !”
Hàn Phong khẩn trương hỏi “ Chổ nào không thoải mái , có cần anh đưa em đi bệnh viện không ?”
“ Không cần !” Lam Tĩnh Nghi lắc đầu “ Chỉ cần nghĩ ngơi một chút là ổn thôi .”
“ Được rồi !” Hàn Phong chăm chú nhìn cô , trong lòng vẫn cảm thấy có điểm gì kỳ quái “ Vậy em nghĩ ngơi thật tốt . Ly cà phê kia , ngày khác anh sẽ đến đòi .”
“ Xin lỗi sư huynh !”
Lam Tĩnh Nghi mệt mỏi tựa lưng trên tường , cảm giác sợ run từ trong nội tâm bất chợt lan khắp tứ chi . Cô siết chặt lòng bàn tay ướt đẫm , chậm chạp mở cửa .
Trên tường ngoài phòng khách , lúc này đang dán đầy ảnh một người con gái mãnh khảnh , toàn thân xích lõa , đang bị hai thiếu niên giống nhau như đúc cường bạo .
Một thiếu niên ôm lấy lưng cô , hai tay giữ chặt đùi cô , làm cho nơi riêng tư hoàn toàn mở rộng trước mắt thiếu niên còn lại . Ảnh chụp khiến người khác đỏ mặt tim run , toa ra hơi thở dâm mỹ ngào ngạt , dụ dỗ người ta phạm tội .
Toàn thân Lam Tĩnh Nghi run lên , cô chạy ào vào phòng ngủ , trên tường phòng ngủ cũng dán chi chít những hình ảnh tục tĩu , một người con gái đang bị hai thiếu niên không ngừng cưỡng dâm với đủ loại tư thế .
“ Địch , bảo bối của chúng ta cuối cùng cũng chịu về !” Nạp Lan Luật nằm nghiên trên giường của Lam Tĩnh Nghi nhẹ nhàng cười .
Trong mắt Lam Tĩnh Nghi hiện lên sự sợ hãi cùng cực , cô xoay người , toan bỏ chạy , nhưng chỉ thấy trợi đất quay cuồng , cô lặp tức rơi vào một vòng tay ấm áp .
Nạp Lan Luật khẽ vuốt gò má mềm mại của Lam Tĩnh Nghi “ Cô giáo Lam , chúng tôi không phải mãnh thú , tại sao nhìn thấy lại lập tức muốn bỏ trốn , thật khiến chúng tôi đau lòng .” Lời nói của cậu mang theo chút hờn dỗi .
Nạp Lan Địch đưa tay miết cằm của cô “ Con chim đang bị nhốt trong lồng nếu cho nó quá nhiều tự do , nó căn bản sẽ không biết đường về nhà . Xem ra , là chúng ta sai rồi .”
Nạp Lan Luật cười khẽ , môi dán sát vào tai Lam Tĩnh Nghi “ Cô giáo Lam nói có đúng không ?”
“ Câm miệng !” Lam Tĩnh Nghi chịu không nổi hét lên , nhưng cằm cô bỗng chốc truyền đến cơn đau nhức . Nạp Lan Địch dùng sức nắm cằm của cô , tựa hồ muốn đem nó bóp nát , gương mặt lãnh khốc của cậu ép tới gần “ Hai chữ nói ít biết không ?” Nạp Lan Địch chau mày , trên tay càng thêm dùng sức .
Mặt mày Lam Tĩnh Nghi nhăn nhó , sự đau đớn xâm nhập vào xương tủy , khiến cô cảm thấy xương cốt dường như muốn vỡ vụn .
Nạp Lan Luật lên tiếng giảy vây “ Địch , anh nhẹ tay thôi . Gương mặt mịn màng như vậy chỉ thích hợp để người ta xoa nắn . Anh mạnh tay như vậy , tựu sẽ khiến gương mặt