còn nhớ rõ lúc còn trẻ, tóc bới đuôi ngựa, Tô Ca không
bao giờ tuân theo luật lệ gì hỏi:
"Tần Mặc Nhiên, tại sao môn khoa học tự nhiên của cậu lại tốt như vậy?”
Thời điểm đó, mình luôn cho là chuyện này không hề phiền phức, hết lần này
đến lần khác chỉ dạy cho cô, rồi lại nghiêm mặt mắng cô ngu ngốc. Vậy mà nhìn cặp mắt sùng bái, lấp lánh như sao của cô, tâm lý của con trai
không kiềm chế được mà cảm thấy thỏa mãn.
Đáng tiếc năm tháng chồng chất, cát bụi chôn vùi, thời gian mười năm trôi qua, lúc gặp mặt, cô lại không nhận ra anh.
"Tần Mặc Nhiên!"
Tưởng Quang khẽ cao giọng, lập tức kéo anh trở về hiện tại.
"Cậu thật quyết định ngày mai phải làm như vậy sao?"
"Dĩ nhiên" Không ngẩng đầu, Tần Mặc Nhiên trả lời.
"Nhưng. . . nếu là như vậy thì Tô Ca có thể sẽ bị thương. . . Tần, cô ấy không phải là chúng ta, cô ấy còn quá yếu đuối.”
"Sẽ không!" Tần Mặc Nhiên ngẩng đầu nhìn Tưởng Quang một cách thản nhiên,
trả lời "Có tôi ở đây, dĩ nhiên sẽ bảo vệ cô ấy chu toàn."
Nghe vậy, Tưởng Quang hơi nhíu mày lại, môi
giật giật như muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng lại nhịn được. Chỉ vì cô
biết rõ, chỉ cần Tần Mặc Nhiên quyết định chuyện gì thì sẽ không dễ dàng thay đổi.
Chỉ nghe "tút tút" một tiếng, tay của Tần Mặc Nhiên
đang cử động thoăn thoắt, rốt cuộc ngừng lại, gương mặt kiên nghị giãn
ra. Vừa thấy một loạt danh sách được sắp xếp theo tổng số hiện lên trên
màn hình máy vi tính, Tưởng Quang kinh ngạc, không nhịn được nói:
"Chỉ mới có ba năm ngắn ngủi mà Đường Lăng có thể rửa được nhiều tiền đen giống như vậy sao?!"
Tần Mặc Nhiên khẽ nhíu mày nói:
"Đây chỉ là một phần mà thôi. Hiện tại chứng cớ đầy đủ. Chỉ chờ ngày mai trình lên Huyết Y và Trọng Tài bên kia là được."
Tưởng Quang gật đầu. Có những thứ này trình lên làm chứng cứ rửa tiền, còn có Tô Ca tìm thấy chứng cớ lén lút giao dịch vũ khí trên con chip kia. Lần này Đường Lăng nhất định không có tư cách tranh giành vị trí Tông chủ.
Như vậy hiển nhiên mục đích của cô cũng thành công.
Nghĩ tới ngày mai sắc mặt của Đường Lăng sẽ thay đổi trắng bệch, không một tia máu,
tâm tình của Tưởng Quang trở nên rất vui vẻ, nụ cười trên môi càng sâu
hơn. Mỗi người đều phải trả giá thật lớn cho những chuyện mình đã làm.
Đường Lăng, tôi chờ coi anh chết như thế nào.
Tần Mặc Nhiên nhìn
màn hình máy vi tính một cách chăm chú, cảm thấy chữ “Ngoại” trong đống
danh sách kia hết sức quái dị, hình như đã thấy qua ở đâu, nhưng nhất
thời lại không nhớ ra. Nhíu mày, anh tỉ mỉ loại bỏ những tay buôn bán vũ khí những năm gần đây một lần nữa, nhưng vẫn không có chút manh mối
nào.
"Hiên Mộc!" Tần Mặc Nhiên nghĩ tới Hiên Mộc đã gặp qua là không quên được, có lẽ cậu ấy sẽ nhớ ra cái gì thôi.
Nghe Tần Mặc Nhiên gọi, Hiên Mộc liền bỏ dỡ công việc mình đang làm, đi tới
trước màn hình máy vi tính, nhìn một dãy số liệu được sắp xếp chi chít
kia. Đưa ngón tay chỉ chữ “Ngoại”, Tần Mặc Nhiên nói với cậu ấy:
"Hiên Mộc, cậu có cảm thấy quen thuộc không?"
Hiên Mộc dời tầm mắt xuống dưới, nhìn những kỷ lục ghi chép một cách mơ hồ,
giống như đã từng gặp qua. Anh có thể khẳng định là mình tuyệt đối đã
thấy qua, chỉ là không biết ở chổ nào. Đôi mắt sắc bén chợt lóe lên, bật nói:
"Hoàng Cục?"
Đúng vậy, mấy năm trước ở trong phòng
làm việc của Hoàng Cục, anh đã từng nhìn thấy chữ “Ngoại” giống như thế
này được ghi chép trong phần tài liệu cơ mật.
Tuy rằng chỉ là một từ hai chữ rất ngắn, lại khiến Tần Mặc Nhiên phản ứng ngay lập tức. Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong khi ánh mắt Hiên Mộc phẳng lặng như tờ, đáy mắt Tần Mặc Nhiên lại nổi lên phong ba bão táp. Nếu trong giây phút này, ở trước mặt anh, người kia nói với anh những lời này, đang sống sờ sờ cũng nhất định bị anh banh xác ra.
Khó trách nhiều lần bị
thất bại, không lẽ nguyên nhân là có nội gián hay sao? Chữ "Quan" có hai chữ khẩu* (官 = quan; 口 miệng trên và 口 miệng dưới). Trên ăn dưới tóm.
Chỉ là Hoàng Cục ăn quá no sẽ không dễ tiêu hóa, Tần Mặc Nhiên anh thật
muốn xem, khi anh phong kín hoàn toàn cả hai cái miệng kia, thì hắn có
thể kéo dài hơi tàn được bao lâu…
Bờ môi Tần Mặc Nhiên xưa nay
lạnh nhạt, nụ cười dần dần thay đổi tàn nhẫn. Người đứng bên cạnh có lẽ còn có thể ngửi được mùi máu tanh, nhạt nhẽo, khiến người ta rét run.
Đó là điềm báo lửa giận trong anh đang muốn bộc phát.
Hơi nghiêng đầu, anh nhìn Tưởng Quang nói:
"Chị dâu, ngày mai xin chị trông chừng một chút, tôi sợ cô ta sẽ tới phá rối."
Nghe vậy, nụ cười trên môi Tưởng Quang đông lại. Hứa Vi Vi, cô nàng đó bề
ngoài có vẻ khéo léo dịu dàng nhưng thật ra thì điêu ngoa ngang bướng,
còn là một cô nhóc có bệnh công chúa khó ưa. Trong mắt cô, cô ta chính
là phiên toái ngập trời. Cha của Hứa Vi Vi, cũng là chồng của cô hiện
giờ, một mực hãnh diện, nuông chìu cô ta. Điều này khiến cho Tưởng Quang không biết nói làm sao.
Tuy nói rằng ai cũng muốn đồ rẻ lại đẹp, chỉ là có ai lại muốn cái loại phiền phức y hệt như đứa con gái bất đắc dĩ này chứ? Làm mẹ kế thật không phải là chuyện dễ dàng. Cho nên mỗi
lần cô và Hứa Vi Vi gặp mặt, nếu
