ày lại, phải biết rằng tác dụng của bộ váy cô chọn ngày hôm
qua là khiến cho cô đẹp hơn tất cả những người đẹp. Bây giờ đổi đi, có
phải là không tin vào ánh mắt nhà nghề của Tưởng Quang cô sao? Tô Ca
khép váy lại, khóc không ra nước mắt, làm bộ đáng thương nhìn Tưởng
Quang nói:
"Bộ váy trắng ngày hôm qua… đã bị dơ…”
Hả, dơ
bẩn?! Đang tốt lành tại sao lại dơ bẩn? Bất chợt, mắt của Tưởng Quang
sáng lên, hiểu rồi! Sau đó nháy mắt ra hiệu với Tô Ca nói:
"Tiểu Mặc Mặc… Đêm qua cậu ấy mạnh như vậy sao?
"Khụ khụ…" Tô Ca ho khan một trận không dứt, thiếu điều bị nước miếng của
mình làm cho sặc chết. Trừng mắt một cách hung dữ về phía khuôn mặt bình tĩnh của Tần Mặc Nhiên cách đó không xa đang thản nhiên nói chuyện với
Hiên Mộc, rồi sau đó cô thản nhiên trả lời:
"Cũng bình thường thôi.”
Thật ra trong bụng lại nghĩ là… Nghe nói năng lực của đàn ông có quan hệ
trực tiếp với số lượng tinh dịch mà anh ta bắn ra. Sáng nay có một đống
tinh dịch ở bên hông như vậy, ưm, vậy là năng lực của Tần Mặc Nhiên hẳn
là không tầm thường rồi.
Nhưng bên cạnh, Tưởng Quang lại cau mày, ưm, không thể nào, cô vẫn luôn cảm thấy Tần Mặc Nhiên phải là một người đàn ông rất có năng lực. Lẽ nào. . . lại không thỏa mãn được con thỏ
nhỏ này sao? Không lẽ Tô Ca giả trư ăn cọp, khẩu vị quá lớn, còn Tần Mặc Nhiên thì quá yếu?...
Vì vậy từ đó về sau, năng lực “chiến đấu”
của Tần Mặc Nhiên vẫn là một thắc mắc không giải đáp ở trong lòng Tưởng
Quang. Cho đến khi rất lâu sau đó, một ngày kia, thấy Tô Ca chọc giận
tới Tần Mặc Nhiên, rồi bị giày vò cả đêm, ngày hôm sau hai chân mềm
nhũng, đứng cũng không vững, cô mới thấu hiểu sự thật…
Tưởng
Quang nhìn bộ dạ phục màu đen trên người Tô Ca, đôi mày thanh tú nhíu
lại, thật ra thì cũng không thể gọi là khó coi, nếu không thì ngày hôm
qua, cô đã không bắt Tô Ca mua nó. Chỉ là tay áo của bộ váy này giống
hệt như tay áo của công chúa, rất dễ thương, nhưng lại không có một chút cảm giác quyến rũ. Xem ra còn phải nhờ vào trình độ trang điểm của
mình.
Nhanh nhẹn lấy ra hộp trang điểm, mặt mày Tưởng Quang sáng
lên, đè Tô Ca xuống ghế sa lon. Từ lông mi, tai mắt, bờ môi đến từng
đường nét trên khuôn mặt, không có chổ nào không bị tô sửa. Mặc dù đang
đứng phía sau nói chuyện với Hiên Mộc, nhưng tầm mắt của Tần Mặc Nhiên
lại không thể khống chế mà tập trung về hướng của Tô Ca, nhìn Tưởng
Quang múa tay múa chân vẽ loạn trên mặt của Tô Ca.
Mày kiếm của
anh nhíu lại, có chút không thích. Thật ra anh vẫn thích nhìn khuôn mặt
mộc mạc không phấn son, ngây thơ thuần khiết của Tiểu Cách Cách. Hai
mươi phút sau, Tưởng Quang dừng tay. Gương mặt bị bóp chặt của Tô Ca
cuối cùng cũng được thả lỏng.
Đứng trước gương nhìn mình trong
kiếng, gò má đỏ hồng, giống như lúc bị uống say. Mái tóc ngắn đen bóng
mượt mà được cài thêm những cái kẹp nhỏ hình ngôi sao lấp lánh, lộ ra
cái cổ thon dài trắng như tuyết. Đường cong tuyệt vời khiến người khác
mơ tưởng. Toàn thân toát ra vẻ đẹp thuần khiết.
Cô tưởng rằng khi Tần Mặc Nhiên nhìn thấy mình thì cũng nhỏ tiếng kinh ngạc một tí, nhưng không ngờ anh thản nhiên đi thẳng đến trước mặt cô, kéo tay cô vòng qua cánh tay của mình rồi nói:
"Đi thôi."
Tô Ca mơ hồ có chút cảm giác thất bại. Thế nhưng nếu phải so sánh với cảm giác thất bại đêm qua, khi lửa dục của Tần Mặc Nhiên rừng rực mà cô lại ngủ chết như heo
thì quả thật là quá kém xa.
Tần Mặc Nhiên ở phía trước, Tô Ca đi
theo ở bên cạnh, còn Hiên Mộc và Tưởng Quang thì theo ở phía sau. Một
nhóm bốn người, hai chiếc xe, chạy về hướng hội trường.
Tô Ca còn
tưởng rằng buổi lễ nhậm chức Tông chủ phải được tổ chức ở một nơi công
khai, hoặc là khách nổi tiếng xa hoa lộng lẫy nào. Nhưng không ngờ Tần
Mặc Nhiên lại mang cô tới một tòa nhà ở dưới lòng đất. Tuy là ở dưới
lòng đất nhưng đèn đuốc sáng trưng, chỉ là xông vào mũi một mùi hôi
giống như sắt rỉ, khiến Tô Ca kìm chế không được mà muốn ói.
Cảm thấy cô khó chịu, Tần Mặc Nhiên dừng bước rồi nói với cô:
"Tiểu Cách Cách, thật xin lỗi!"
Tô Ca tưởng anh xin lỗi là vì anh mang cô tới nơi dơ dáy bẩn thỉu này, cho nên cô nháy mắt một cách dí dỏm, bắt chước giọng điệu ban ân của một nữ hoàng, nói: "Không sao".
Nhưng nếu cô có thể dự liệu những
chuyện sắp xảy ra, nếu như cô biết mình lúc này chỉ là nhân vật sắp bị
bỏ rơi, cô còn có thể nói ra cái câu "Không sao" kia một cách nhẹ nhàng
thản nhiên nữa không?
Chỉ có khi nào trải qua sự tàn nhẫn của
đời, con người mới thật sự trưởng thành. Chỉ là quá trình trưởng thành
như thế sẽ làm tàn phế tâm hồn của người ta mà thôi. Sau khi bước vào tòa
nhà dưới lòng đất, Tô Ca chớp chớp mắt một hồi mới có thể thích ứng,
nhìn thấy rõ ràng hoàn cảnh ở bên trong. Ánh đèn lu mờ, rèm cửa sổ bằng
vải bố cũ kỹ cùng hoa văn, còn có một hàng ghế làm bằng gỗ lim đỏ được
trạm khắc theo kiểu cổ xưa, mơ hồ lộ ra mùi vị cũ kỹ nồng đậm. Hình như
vượt qua mấy trăm năm bão táp cùng lịch sử sụp đổ mới có thể duy trì đến ngày hôm nay. Vì vậy thoáng cái, nó đã cho người ta cảm giác lạnh lẽo
khác thường.
Nơi này khô