ống đỡ ở hông của cô, chà qua chà lại ma sát một hồi. Trước mắt hiện
lên vô số hình ảnh lúc ẩn lúc hiện ở trong phòng tắm lúc trước. Nhưng
đây cũng không phải là cách.
Cuối cùng bất đắc dĩ, anh đành phải
kéo bàn tay mềm mại nhỏ bé của Tô Ca cẩn thận đặt lên Tần lão nhị. Đi
ngủ với khẩu súng đã lên đạn quả thật là quá cực khổ. Anh cũng không
muốn bản thân mình phát sinh bệnh tật gì.
Bất quá trong đầu lại
hiện lên hình ảnh tươi đẹp động lòng người lúc nãy. Ngay lúc này, anh
tập trung nghĩ tới hình dáng của người đang nằm dưới thân thể của mình,
cùng bàn tay nhỏ bé mềm mại lên xuống tạo nên cảm xúc trơn trợt… Trong
chốc lát liền trào lên, tiết ra ngoài.
Thở phào một hơi, thấy Tô
Ca không có thức dậy, lúc này Tần Mặc Nhiên mới nhắm mắt lại chuẩn bị đi ngủ. Ngày hôm qua, cái giây phút cô bị Đường Lăng mang đi, tim gan của
anh nhào lộn, cơ hồ không nhịn được mà muốn nhào tới đoạt lại cô, để cô
núp dưới sự che chở của mình. Tay cô chỉ có thể để cho anh cầm, eo cũng chỉ có thể cho anh ôm. Nghĩ tới ánh mắt sói lang của những gã đàn ông
dán chặt trên người cô, anh chỉ muốn xông tới mà đâm mù mắt bọn chúng
cho xong.
Thế nhưng… Lại không thể. Không biết vì sao, chỉ có
riêng cô là Đường Lăng không có phòng bị gì cả. Cũng chỉ có cô cái gì
cũng không biết, mới có thể không gây ra bất cứ hoài nghi nào, an toàn
mang con chip vào trong phòng. U mê ngu ngốc, cô là thí sinh tốt nhất.
Cho nên anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cô bị mang đi, đồng thời ở trong
lòng, anh luôn muốn khẳng định lòng mình đối với cô. Vết thương trên
người Đường Lăng còn chưa lành, căn bản không thể làm gì cô được. Chỉ
với lý do này, tâm tư rối loạn của anh mới có thể hoàn toàn trấn định
lại.
Ôm chặt Tô Ca vào lòng, lúc này Tần Mặc Nhiên mới nhắm mắt
lại ngủ. Sáng sớm hôm sau, khi Tô Ca tỉnh lại, trên giường chỉ còn lại
một mình cô. Ngồi dậy, cảm thấy bên hông nhớp nhúa, cảm giác rất khó
chịu, cô đưa tay chùi một cái, lòng bàn tay dính đầy một đống dịch trắng dày đặc.
Thế là Tô Ca mếu máo, khuôn mặt lập tức đỏ ửng như tôm
hùm. Bản thân là bác sĩ ngoại khoa, nếu như cô nói không biết chất
lỏng trên tay là gì, những năm hành nghề y thật là uổng phí! Tần Mặc
Nhiên anh, tối hôm qua anh… Vậy mà…
Càng nghĩ càng lúng túng, Tô Ca dứt khoát đi chân trần xuống giường, muốn tắm rửa làm vệ sinh một
chút. Mới vừa đi tới toilet, cô nghe tiếng nước chảy ở bên trong, chắc
là Tần Mặc Nhiên. Cô xoay người muốn chạy trốn, thì lại nghe “soạt” một
tiếng, cửa phòng toilet mở ra.
Toàn thân Tần Mặc Nhiên mặc bộ đồ
màu đen, trên tóc còn dính một vài giọt nước. Thấy Tô Ca ở trước cửa,
môi của anh rạng nở nụ cười ấm áp, nói:
"Tiểu Cách Cách, sớm"
Không còn sớm! Tô Ca rờ chất sềnh sệch bên hông mình, sắc mặt ửng đỏ, nhịn một hồi mới nói được một câu:
"Sao tối không qua anh không gọi em?”
Hả? Mày kiếm của Tần Mặc Nhiên khẽ nhếch lên. Gọi cô? Gọi cô dậy làm cái
gì? Nhìn gương mặt đỏ bừng của Tô Ca rồi theo tới bên hông của cô, thấy
rõ ràng đống đồ tiểu Mặc để lại, trong nháy mắt, gương mặt tuấn tú ửng
đỏ. Sau đó môi mỏng mím lại, tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống
Tô Ca, cười nói một cách xấu xa:
"Tiểu Cách Cách, em tiếc rẻ sao? Trách anh tối hôm qua không gọi em dậy để cùng anh…?"
"Không phải!" Tô Ca nhăn mày, lật đật ngắt lời anh, sau đó đẩy anh ra, lắc
mình chạy nhanh vào phòng tắm ẩn trốn. Cởi hết đồ trên người ra, tắm
thật lẹ, rồi sau đó đánh răng rửa mặt. Đợi sau khi giải quyết toàn bộ
mọi thứ, cô mới đem bộ váy trắng ngâm ở trong nước ra chuẩn bị giặt.
Khi tay khẽ đụng vào đống quần áo kia, cô đột nhiên choáng váng… Xong rồi,
xong rồi! Làm sao cô lại quên, đây chính là trang phục biểu diễn mà
Tưởng Quang đã tự mình chọn lựa cho cô! Làm sao cô lại quên! Bây giờ
nhìn thấy đống quần áo nhăn nhúm ngâm trong nước, Tô Ca cảm thấy cả thế
giới đều đã bốc cháy hết rồi.
"Tần! Mặc! Nhiên!"
Dĩ nhiên
Tần Mặc Nhiên nghe được cô nhóc đang tức giận, cắn răng nghiến lợi rống
to trong phòng tắm. Đi tới gõ nhẹ cửa, anh thấm giọng cười, hỏi:
"Thế nào, Tiểu Cách Cách, không lẽ em muốn cùng nhau tắm với anh hay sao?"
Vừa nghe đến ba chữ "cùng nhau tắm", lại nghĩ đến tình cảnh lần trước thiếu chút nữa là bị anh ăn sạch ở trong phòng tắm, khí thế kiêu ngạo của Tô
Ca lập tức biến mất, toàn thân không còn ỉu xìu, rồi nghe cô mệt mỏi
nói:
"Giúp em lấy dùm một bộ quần áo tới đây."
Mi tâm của
Tần Mặc Nhiên từ từ nhăn lại, cười trêu cô. Xoay người đi vào phòng ngủ, liếc nhìn sơ qua đống quần áo, rồi sau đó chọn ra một bộ dạ hội màu đen kín đáo, gió thổi cũng không lọt, đi đến phòng tắm, đưa cho Tô Ca qua
khe cửa.
Lúc này Tô Ca đã mặc xong đồ lót, nhanh tay tiếp nhận bộ trang phục. Sau đó sửa sang lại bộ váy đẹp rồi thản nhiên đi ra ngoài.
Lúc Tưởng Quang tới, hai mắt nhìn chằm chằm bộ váy màu đen trên người của
Tô Ca. Tô Ca có cảm giác mình bị ánh mắt của cô đâm lủng một lỗ trên
người, rồi nghe giọng nói tràn đầy giận dữ của Tưởng Quang vang lên:
"Hôm qua đã chọn một bộ váy trắng đâu rồi? Tại sao không mặc?"
Cô nhíu chặt m