Disneyland 1972 Love the old s
Đại Ca Ta Hảo Soái Ca

Đại Ca Ta Hảo Soái Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325301

Bình chọn: 10.00/10/530 lượt.

ân thiết với muội thôi, đừng nghĩ quẩn, dù huynh biết

huynh đủ soái ca, biết bao nhiêu nữ tử muốn ngã vào vòng tay huynh.”

Ta giật mình, tự nhiên ta muốn cười phá lên, trời ạ, thời cổ đại mà

cũng có loại đàn ông khôi hài lại là người vừa ăn đậu hủ ta, chiếm tiện

nghi ta mà còn ăn nói quá mức vô lại, thật hứng thú. Nhịn chẳng được

nữa, ta ôm bụng cười “hahahaha, huynh…..hahahaha”

Hoàng Bá Thụy Minh giật mình có chút tán thưởng“Ngô muội cười lên hảo đẹp”, má bên trái cư nhiên có lúm đồng tiền, giọng cười hết sức thanh

tao mà lại vô cùng quyến rũ, đôi môi anh đào đỏ hồng rất đẹp, hàm răng

ngọc cơ hồ lộ ra hảo đáng yêu nha.

“oa, Minh biểu ca hảo lợi hại nha, khiến cho tam muội của muội hầu

như chưa từng cười sảng khoái thế này”, Hoàng Bá Dạ Mỵ lên tiếng tán

thưởng Hoàng Bá Thụy Minh, lần trước nhìn không rõ, nhưng lần này rõ

ràng muội muội ta cười hảo đẹp, hảo đáng yêu nữa, ghen tỵ chết đi được.

“thật sự đẹp sao”. Một giọng nói truyền từ đằng sau khiến nàng giật

cả mình, xoay người lại là đại ca cùng Đan Đan, giọng nói của đại ca

khiến nàng giật bắn mình lên, hàn khí hầu như bao quanh người nàng, hảo

đáng sợ nha

“Ngô, Đan Đan tiểu thơ, hữu lễ a, Hạo Minh biểu ca, thật đó, huynh

chắc đã từng thấy qua” Hoàng Bá Thuỵ Minh với bộ dạng ung dung tự do tự

tại, tiêu sái đáp.

Tên này cư nhiên khen ta tới tấp, nhưng chẳng hiểu chỉ cần thấy cử

chỉ thập phần tiêu soái và giọng nói hầu như khiến cho ta cười mỉm chi

thêm lần nữa, ta vội vàng phẩy chiết phiến che lên mặt ta.

“ai nha, muội muội, thì ra muội muội cũng chẳng phải không mở lòng

trước ai”. Tỷ tỷ ta vỗ vỗ lên bã vai của ta giọng nói hết sức tiểu nhân

mang đầy ý cười, ta ho khan một tiếng “Khục, nào có, bất quá biểu ca quả hảo khôi hài”.

Biểu ca nàng thật chẳng biết kiên nễ, di chuyển đến chỗ nàng, chiết

phiến tung ra, phe phẩy trước ngực, nhún nhún hai hàng lông mày lên,

giọng nói hết sức tự tin lộ ra hàm răng trằng đều “đa tạ tiểu biểu tiểu

muội a”

Hoàng Bá Hạo Minh cắt ngang lời nói của Hoàng Bá Thụy Minh “ta tiễn muội, Đan Đan”

“Ân, cáo từ các vị”, Thượng Quan Đan Đan nhún nhún vai, suy nghĩ quả

thật tên này sinh ra là chú hề mà, dù đó là tảng băng chỉ cần thấy hắn

là có thể không tan ra thôi, vì thế mới được mệnh danh kinh thành đệ

nhất phong lưu công tử, hầu như vị nữ tử nào cũng có thể sáp lại.

“cáo từ, đan tỷ”, Hoàng Bá Dạ Mỵ cười mỉm chi, đại ca ta cư xử với

Đan Đan cô nương hảo ôn nhu thật khác nha, bình thường chẳng phải đại ca rất lạnh lùng sao? xem ra 2 núi băng cơ hồ đã tan chảy ra, tiếc là tam

muội là cùng huyết thống với Thụy Minh biểu ca, nếu không…., mà biểu ca

của ta hảo phong lưu còn lâu mới có được một nửa của phụ thân ta.

“cáo từ Đan Đan tiểu thơ”, Thụy Minh nhún nhún vai, cung tiễn. Đan

Đan là một nữ tử hết sức kiêu sa và là một đại mỹ nhân a, nhưng ta còn

chưa chơi đủ nha, tạm thời liệt vào danh sách “thê tử hờ” vậy. ( ai thèm ca mà ca cứ tưởng bở )



Ta

chính xác là đang đi trên con phố, dù ta có ăn kẹo lồ lô nhào đường đi

chăng nữa thì cũng chẳng thấy ngọt lịm như đại ca nàng đã từng mua cho

ta.

Tự nhiên cảm thấy chua xót, ta cư nhiên lại ghen tỵ ư? Ta thật sự

yêu mến đại ca sao? Nếu không sao nàng cảm thấy trái tim nàng rất đau?

Nàng tự cười khổ,thôi quên đi, bỏ đi, nàng thật tự kinh tởm bản thân nàng, quăng cây kẹo hồ lô đang ăn dở dang đi cũng tượng trưng tình yêu

không bao giờ đơm hoa kết trái

“ai da”.Một tiếng của vị nam tử truyền lại, ta xoay đầu ngạc nhiên đứng sững một hồi, cười nhạt “lại gặp nhau rồi, hảo có duyên”

“Di, tiểu huynh đệ đây ư”, lúc nào ta cũng gặp được vị bạch diện thư sinh đây.

Hắn nhanh chóng sáp lại kế bên ta “xin hỏi danh tán của vị huynh đệ…..”

“Lăng Mục….” làm sao dám nói cho hắn nghe ta là người nhà Hoàng Bá

dù trên người hắn được ăn mặc loại tơ lụa thượng hạng, có thể biết gia

thế của hắn cũng thuộc loại thượng đẳng, nhưng ta làm sao có thể tin

tưởng, không, không, không nên dẫn sói về nhà

“tại hạ tên Âu Nhã Thiên Kỵ hữu lễ a, Lăng đệ”, hắn ta đoán trăm

phần trăm là tên bạch diện thư sinh này khai tên giả, nhưng không sao,

vì mỹ nhân “nhẫn” là đúng. ( == )

“Ngô, hữu lễ, chỉ tiếc ngươi không hợp với tỷ tỷ ta đâu”, ta vội

vàng đi thẳng vào vấn đề, vì ta biết hắn là một hoa hoa công tử, cư ngụ

tại kinh thành ai mà chẳng nghe tiếng thơm về hắn, loại trư ca ca giấu

mặt này nên đá đi càng xa càng tốt, chớ nên tiếp cận.

Hừ, quả nhiên hảo thẳng thắn, bất quá ta hảo thích, rất thú vị “ngô, đừng thấy con người của tại hạ mà khẳng định, tại hạ vẫn còn rất nhiều

điều tốt mà Lăng đệ không thấy”

Ta nhàn nhạt liếc nhìn cái tên này mặt dày như thước băng, giọng nói tràn đầy sự tự tin. Ta vội lười biếng nhếch môi lên hỏi “ví dụ”

Âu Nhã Thiên Kỵ ngoe ngoẩy cái đầu của mình, tự tin nói “thứ nhất

gia thế hảo tốt, thứ hai ta hảo soái, thứ ba ta nhận thức và thương yêu

tỷ tỷ ngươi”, đây là những thứ tốt nhất để chứng minh a.

“ thứ nhất ta không thiếu, thứ hai thì cũng đúng, thứ ba thì ta chắc chắn rằng ngươi-không-thể” ta cố ý nhấn mạnh câu cuối.