ừng hòng”, hắn gạt đi sự hoang tưởng của nàng, cho dù nàng phản bội hắn cũng không sao, hắn nhất quyết khiến cho nàng chết không được sống
cũng không xong để trả giá cho những gì nàng đã làm với hắn
Hắn bế quan luyện công cả năm cũng chỉ chờ ngày hôm nay, hắn muốn
nàng biết, kẻ nào phản bội lại hắn sẽ sống không được tốt, hắn lạnh lùng hất thân ảnh của nàng xuống đất.
“Á”, gân cốt dừng như bị đứt hết, tứ chi tê liệt, nàng giống như con
búp bê vải chật vật dưới đất, nhưng khi đối diện với thân xác của Âu Nhã Vỹ, nàng liền cắn chặt môi, đôi mắt ngoan độc, nhân lúc hắn xoay lưng
từ vạt áo nàng liền rút ra thủy chùy đâm vào người hắn.
Chính một dao này đã cắt đứt toàn bộ yêu thương của hắn đối với nàng, trong nhất thời hắn liền một chưởng vào bụng của nàng “Á”, hết lên một
tiếng, nàng nở lên nụ cười thỏa mãn, dù bị chính tay nam nhân mình đã
từng yêu giết chết nàng cũng không oán hận, nàng hoàn toàn cam tâm tình
nguyện.
Chỉ trách kiếp này nàng gặp Âu Nhã Vỹ quá trễ, kiếp sau nàng nguyện
làm trâu làm bò trả ơn cho Âu Nhã Vỹ, và nàng cũng không muốn gặp lại
Độc Cô Thát Tề nữa, hắn chính là vết nhơ nỗi nhục trên đời của nàng vĩnh vĩnh không rửa sạch.
“Linh nhi”, khi hắn thức tỉnh thì đã muộn màng, vội đi tới tới đỡ lấy thân xác của nàng mà gọi “Không, đừng bỏ rơi ta, Linh nhi”
Vùi mặt vào thân ảnh sớm đã rời khỏi cõi trần gian hắn khóc thét lên, hắn thật sự không cố ý, không cố ý, tiếng rống trong đêm “AAAAAAAAAAAA”
Dần dần Tư Mã Linh Nhi biến dạng về số tuổi vốn có của mình thành một bà lão già nua xấu xí “Á”, Tư Mã Trác Nhi từ đầu chứng kiến đến thật
không ngờ cảnh cuối lại rùng rợn như vậy, liền ngã xuống bất tỉnh nhân
sự.
Giọt nước mắt chảy ra Độc Cô Thát Tề chưa từng khóc, ngoại trừ lúc
nương hắn tạ thế, hắn biết hắn đã mất hết tất cả rồi, bất chợt một tiếng la hắn liền chú ý đến thân ảnh gục ngã dưới đất cát.
Sương mù rút hết Độc Cô Thát Tề mang theo hai thân ảnh biến mất trong không trung cùng lúc đó Hoàng Bá Thuần cùng Huyền Vũ Dạ Nguyệt đi
tới……….
Vươn người tỉnh giấc, ta phát giác từ lúc nào lệ đã tuôn trào như suối, lúc trước ta không bao giờ coi phim nào
chia ly đến bi thảm như vậy, vì ta là một người có máu buồn không chịu
đựng nổi xúc động.
Ngã người xuống gối nàng khóc lên một trận, hoàn toàn không hề để ý
kế bên nàng vẫn còn một người đang chăm chú nhìn mọi hành động của nàng
Khóc đến mệt mỏi, mắt nàng nặng trĩu muốn nhắm nghiền lại “Liễu công
tử, Dạ Sương tiểu thơ đã tỉnh?” từ đằng trước xuất hiện một thanh ảnh,
thanh âm trong trẻo ngân vang như chuông bạc đánh thức mọi suy nghĩ cùng sự buồn ngủ của nàng, vươn người đứng dậy, mắt nàng tròn xoe “Tiểu
Tương”
Hà Tiểu Tương một thân màu trắng mỹ lệ, nụ cười tươi rói, thần thái
sáng lạn xuất hiện ở cửa, ánh nắng chiếu vào thân ảnh nhỏ bé của nàng
ta, giờ đây nàng ta thêm một đôi cánh trắng xuất hiện sau lưng thì hoàn
toàn có thể gọi là ‘thiên xứ’.
Gật đầu “Ân, Dạ Sương tiểu thơ, người không sao?” bước chân vào nhà, Hà Tiểu Tương nói.
Lắc đầu tỏ ý mình không sao, rồi sờ sờ mặt mình, đột nhiên một tiếng “Bốp” ngân vang làm chấn động hai thân ảnh.
“Ách, Dạ Sương tiểu thơ”
“Ai ui, đau quá, ô…ô…ô…đau quá”, nàng khóc thét lên một cách thảm
thiết, nàng cứ tưởng nàng đang nằm mộng nên ngu ngốc mà tự thưởng cho
mình một ‘bạt’ tai thật đẹp trên mặt.
Hà Tiểu Tương lắc đầu thở dài, bấy giờ bình tĩnh nàng mới giật bắn cả người “Á”, cả người liền bắn xa trăm thước, chỉ tay vào nam tử đang
ngồi trên ghế sát mép gường nói “Hắn….hắn….”
“Dạ Sương tiểu thơ, đừng sợ, Liễu công tử là người tốt là người đã
cứu tỷ và muội thoát khỏi tay của chúng yêu nữ” Hà Tiểu Tương từ khi nào đã trở thành người hòa giải, liền lên tiếng giải thích.
Ngẩn người ra, nàng liền nhớ lại sau khi chạm mặt với Hàn Tuyết
Khuyết nàng liền ngất xỉu, trời trăng mây gió gì cũng không biết, lười
biếng nhếch môi, hắn nói “Chắc các nàng đã đói, ta đi chuẩn bị thức ăn”
“Ách, không cần đâu Liễu công tử, chuyện này cứ để Tiểu Tương làm, ở
lại đây trò chuyện với Dạ Sương tiểu thơ còn tốt hơn” Hà Tiểu Tương liền ngăn cản thân ảnh cao to của nam tử trước mặt mà nói rồi vội xoay người ra đi tựa như thể đối với nhà này rất thân thuộc, với ý nghĩ Hà Tiểu
Tương thì hắn chính là phụ mẫu tái thế đã cứu vớt đời của nàng, không
thể để ân công động chân động tay được.
Sau khi Hà Tiểu Tương ra đi, ta liền nhìn vào nam tử này, khác xa với nam tử vận kimono cường tráng, là một nam tử dáng người giống với thiếu niên chưa trưởng thành, đeo mặt nạ đồng lộ diện cặp mắt sáng tinh mẫn,
và đôi môi dày đỏ cong nũng nịu, thiên a, ta chắc rằng hắn chính là một
‘soái ca’.
Nhoẻn môi một cách khiêu gợi, yết hầu lên xuống thanh âm trong trẻo
vang lên “Hoàng Bá tiểu thơ rất hân hạnh được gặp mặt với nàng”
Đang suy nghĩ thì nàng giật mình “Vì sao ngươi biết tên ta?” đáp trả
nàng là nụ cười rất thân thiện “Là do hắn ta phái ta tới hiệp trợ nàng”
“Là vị công tử kia”, bất giác ta la lên, nam tử gật đầu qua chào hỏi
“Ta tên Liễu Thất, nếu thích nàng có thể gọi ta một tiếng Thất c
