được chuyện hai nhỏ vô
tư (hai đứa con trai và con gái thuở nhỏ chơi với nhau hồn nhiên) cùng
thanh mai trúc mã cũng xảy ra ở đây”. Âm thanh cuối của anh mang theo
một tia châm chọc “Nhưng mà anh cảm thấy hai chuyện này không phù hợp
với chúng ta”
“Vậy thế nào mới thích hợp?” Cô đi cà nhắc hôn lên
cằm anh “Trời ban lương duyên? Ông trời tác hợp cho?” Anh làm bộ như
đang suy nghĩ. “Không tốt……..”
Cô bĩu môi “Quá bình thường rồi ………. Không đủ đặc biệt!!”
“Này, chưa tốt nghiệp hệ Trung văn đại học A, xin mời nói” Nụ cười của anh càng đậm “Hừ! Cũng biết đâm vào chỗ đau của anh ……….”
Cô giơ giơ nắm tay “Nếu không phải người ta cảm thấy không còn sức lực,
học được một năm rưỡi liền bỏ chạy làm diễn viên, anh hôm nay có thể ôm
em sao?” Mà thực tế là “Không thể”
“Vậy là không tốt rồi!!” Cô vô cùng thỏa mãn “Anh chỉ cần nhớ, Hạ Hạ nhà anh vẫn là cực kỳ tài hoa, tài đức vẹn toàn”
“Ừ” Anh cười “ Em có từng nghĩ nếu không làm diễn viên em sẽ làm nghề gì không?”
“Ừm ……… giáo sư đại học, hoặc là nhà biên kịch?” Cô nói “Sẽ rất nhiều, anh
biết em mà, nghĩ đến cái gì chỉ cần cảm thấy thích thì sẽ đi làm”
“Đúng rồi, em vừa mới nghĩ tới Đới Tông Nho, chắc anh ta là một bác sĩ?” Cô tiện đà hỏi.
Tư Không Cảnh khẽ gật đầu “Làm sao em biết?”
“Nhìn ra được nha, loại hình như anh ta, ôn hòa tựa Như Ngọc, diện mạo như
Phan An liền thích hợp làm một bác sĩ siêu cấp đẹp trai”
“Vậy em có nhìn ra vợ anh ta cũng là một bác sĩ?” Anh bình tĩnh nói
“À?” Cô ngẩn ra “Đúng rồi thiếu chút nữa em đã quên Đậu Đinh cũng là bác sĩ!!”
“Hơn nữa hai người bọn họ” Tư Không Cảnh chậm rãi nói “Chồng là bác sĩ khoa phụ sản mà vợ………..lại là bác sĩ khoa tiết niệu”
“Phì…………” Cô cười đến run rẩy cả người, giơ lên ngón cái “Thật là hoàn hảo, hoàn
hảo! ………….. không biết con của bọn họ có kế thừa sự nghiệp của ba mẹ
chúng hay không …………”
“Vậy, em hy vọng sau này con của chúng ta
kế thừa sự nghiệp của chúng ta không?” Anh hỏi ngược lại khiến Phong Hạ
sững sờ, ngẩng đầu nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh, cô cũng nghiêm túc
suy nghĩ “Kỳ thực, nói thật lòng ……… em không hy vọng vậy”
Cô là người rất ích kỉ, chỉ muốn anh hoặc là đứa con của hai người có thể luôn ở bên cạnh mình
Nếu anh không thể luôn bên cạnh bầu bạn với cô, cô hy vọng con của bọn họ
có thể “Anh cũng vậy” Anh nhàn nhạt nói “Nhất là con gái”
Nghe
anh nói vậy, Phong Hạ chui ra khỏi trong lồng ngực anh, ngẩng đầu nhìn
anh thật nghiêm túc “Tư Không, có phải anh cũng không ủng hộ em ở trong
cái vòng luẩn quẩn này không?”
Mặc dù anh không nói lời nào nhưng từ đầu đến cuối cô có thể cảm nhận được anh không thích cô ở “trong cái chảo lớn” này.
“Em vui là được” Tầm mắt của anh rơi vào màn đêm trên con sông Tần Hoài phía sau cô, một lúc lâu chỉ trả lời như vậy.
Bởi vì biết cô là người không chịu thua kém, muốn cô được vui vẻ cho nên
anh tình nguyện khiến công ty đại diện đi thương lượng mời cô cùng biểu
diễn với mình, làm một nữ nhân vật chính.
Cho cô được thuận lợi, lấy được tất cả sự ủng hộ cùng vui vẻ ở dưới sự che chở của anh
Vậy nên dù không tán thành anh cũng chỉ biết làm như vậy để cô cảm thấy vui.
Phong Hạ nhìn anh, trong bóng đêm con ngươi bình tĩnh sắc bén, trong lòng muốn hỏi anh một vấn đề nhưng cuối cùng lại không nói
“Còn ba ngày《Vận mệnh vị thần》sẽ đóng máy” lúc này anh chợt cúi đầu “Buổi
tối trước khi rời studio anh có nghe Sharon nói《Hồng Trần》sẽ tạm trì
hoãn ngày bấm máy, vì đối với việc lực chọn diễn viên công ty đại diện
hai bên vẫn còn rất nhiều tranh cãi cần tiếp tục thảo luận”
Cô nhìn khuôn mặt anh, cảm thấy anh giống như còn muốn nói thêm gì đó, tâm liền nhảy loạn.
“Bốn ngày này, mặc dù thời gian có chút hạn chế nhưng là du lịch một vòng
Florence cũng không có vấn đề”. Anh chậm rãi nở một nụ cười “Cũng là lần đầu tiên anh cùng em đón sinh nhật với nhau” Tư Không Cảnh là người theo phái hành động, hơn nữa không hề có ý chơi đùa
Lúc này đang nghỉ ngơi trong xe, Sharon cơ hồ không biết nên làm sao phát hỏa với anh
“Tư Không Cảnh, tôi nói cậu……..” Sharon bực tức, chân mày nhảy dựng lên
nhìn anh chằm chằm “Cậu thực sự cho rằng mình là một người bình thường
sao? Muốn thế nào thì được thế đó? Coi như đóng《Vận mệnh vị thần》xong,
chẳng lẽ cậu cũng không biết lịch trình mỗi ngày của mình đều kín hết
sao?”
Giới thiệu quảng cáo, chụp ảnh, quay phim, tham gia phỏng
vấn của các tạp chí…………. Rõ ràng lịch làm việc của cậu ta đã được sắp
xếp từ sớm, vậy mà vẫn muốn cô trích ra 4 ngày tới, toàn bộ đều dành cho cậu ta đi chơi với người yêu?
“Giúp tôi đặt vé máy bày, sáng ngày mốt” Một lúc lâu, anh chỉ nói như vậy
Mắt của Sharon cũng không thèm nháy, muốn trực tiếp đánh một cái lên đầu cậu ta
“Tôi chưa bao giờ cầu xin cô chuyện gì” Lúc này anh đứng sang một bên nhìn
người phụ nữ trước mặt lạnh nhạt nói “Vì vậy dù có chuyện gì, tôi cũng
sẽ nghỉ bốn ngày, còn công việc tôi có thể tăng thêm thời gian để bù,
trong vòng mấy ngày nhất định sẽ bù được công việc của bốn ngày kia”
Cô bị cậu ta nói cho nghẹn lời, sau một lúc bực tức gãi gãi đầu