XtGem Forum catalog
Đã Là Chuyện Của Hôm Qua

Đã Là Chuyện Của Hôm Qua

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323104

Bình chọn: 9.5.00/10/310 lượt.

uộc về mình.

-Thưa bác…cháu…

-Đáng lẽ sau sự việc đáng tiếc đó tôi phải giải thích cho nó rõ…Nhưng tiểu thư thông cảm, tôi vẫn muốn tự bản thân Diệp Vũ tìm ra đáp án . 6 năm nay tôi cũng theo dõi tiểu thư…Tiếc là có những chuyện tôi không thể can thiệp quá lộ liễu vào…Hy vọng tiểu thư không giận…

-Cháu…

Tiêu Khiết nhớ tới việc khi mới sinh Niệm Bằng, phát hiện con bị bệnh tim, có một nhà hảo tâm đã giúp đỡ cháu toàn bộ số tiền viện phí sau một bài báo viết về hoàn cảnh khó khăn của các trẻ sơ sinh.

Diệp Vũ cũng nhớ lại bài báo vô tình mình đọc được về lời cảm ơn của một sản phụ dành cho ân nhân giấu mặt đã tài trợ toàn bộ chi phí mổ tim, nhờ đó hắn mới tìm ra Tiêu Khiết…

-Là…bác…Bác là ân nhân…Vị đại ân nhân của cháu sao?

-Đại ân nhân thì không đâu…Tôi cũng chỉ là một lão già ích kỷ. Tôi cũng muốn cứu cháu nội của mình…

Diệp Vũ cầm lấy quyển album trên bàn…Lật vài trang rồi anh trao lại cho Tiêu Khiết…

Là những tấm ảnh trẻ con…

Đứa trẻ từ lúc sơ sinh cho đến khi 4 tuổi. Là thứ duy nhất mà đại ân nhân yêu cầu cô làm, khi trao số tiền tài trợ ca phẫu thuật năm xưa…

Những khoảnh khắc trẻ thơ của Niệm Bằng

-Cháu…cháu có thể để Niệm Bằng gọi bác bằng một tiếng ông nội không?

Diệp Đình không đáp. Chỉ có nụ cười ấm áp hiện trên khuôn mặt đã đầy vết nhăn năm tháng của ông…

Diệp Vũ cúi xuống bên con:

-Con tới chào ông nội đi con…

-Ông nội…

Trẻ con ngây thơ…Có thêm một người ông, một người yêu thương mình, nó không cần thắc mắc nhiều.

Niệm Bằng hôn lên má ông, cười khanh khách:

-Ông ơi…Tóc ông bạc rồi…Như ông tiên trong phim truyền hình vậy.

-Vậy sao?- Diệp Đình cũng cười sảng khoái- Bên Mỹ thường chiếu phim cao bồi, ông ít thấy được ông tiên…

-Hôm nào ông sang nhà…con sẽ mở phim cho ông coi…Ông tiên đẹp lắm! Hiền nữa ạ!

-Ừ…Con hứa nhé?

-Dạ….Con móc ngoéo với ông nè…

Bình an và hạnh phúc.

Diệp Vũ mỉm cười nhìn cha…Ông là người rất ích kỷ, cực đoan và cố chấp nhưng hắn biết, ông không phải là người nhẫn tâm. Hơn nữa, hơn ai hết, Diệp Đình hiểu rõ nỗi đau đớn của việc phân ly bởi cách biệt về giai cấp…

Ngày xưa, Đại thiếu gia Diệp Đình và Xuyên Đảo Tường Cung, người mẹ thân sinh ra Diệp Vũ tìm đến đất Mỹ này cũng để trốn tránh, tìm cho mình một khoảng trời riêng hạnh phúc…Diệp Vũ là kết quả tình yêu của họ…Nên ông sợ…sợ đứa trẻđó một mai này nếu được bảo bọc quá kỹ trong chiếc lồng son, sẽ không bao giờ tự có thể tìm được hạnh phúc của riêng mình.

Mẹ của hắn là một khoảng trời yêu thương tĩnh lặng…

Bà dịu dàng và yếu đuối nhưng là một người mẹ tuyệt vời.Thế mà…Có kẻ nỡ nào để lại trong lòng con dâu tương lai của bà ấn tượng về “một người phụ nữ sắc sảo và nanh nọc”. Thật là…

-Mình đi gặp người phụ nữ nanh nọc và sắc sảo của nhà anh đi em! Diệp phu nhân đấy.

Má Tiêu Khiết đỏ bừng…Cô xấu hổ vì câu trêu đùa của anh.

Nhà Diệp Vũ rộng lớn nhưng không hoang lạnh. Cô em gái của anh đứng đợi phía dưới. Bên cạnh là một người phụ nữ phúc hậu. Nhìn thấy Tiêu Khiết và Niệm Bằng, bà cười mà mắt cứ rưng rưng.

—————————————————————

Mấy người phụ nữ trong bếp, hai cha con Diệp Vũ ngồi ở phòng khách. Bên ngoài là một bầu trời lấp lánh những ánh sao.

- Con định truy cứu chuyện 6 năm trước à?

-Ba không giận sao? Họ mạo danh Diệp đại chủ tịch, khiến ba trở thành một kẻ xấu xa như thế mà…

-Thật ra cũng không có gì phải nói….Ba cũng sợ con yêu phải một cô gái không ra gì…Khi chuyện xảy ra, thám tử lại cho biết Tiêu Khiết có thai, ba cũng muốn xuất hiện nói rõ hết chuyện. Ba sợ cô ấy vì tuyệt vọng sẽ phá bỏ cái thai đó…Nhưng nếu chuyện dễ dàng đến vậy, liệu hạnh phúc của hai đứa có được bền lâu không?

Diệp Vũ thở dài.

Thật không biết nói gì với ba nữa.

-Khi con cầm súng định cùng chết với cô ấy…ba mới ra tay…Ba không sợ, sau khi khỏi bệnh, về lại Thượng Hải, con sẽ tiếp tục cầm súng lên sao?

- Điên thì chỉ một lần thôi chứ. Tuổi trẻ bồng bột nên hở ra chỉ đòi sống đòi chết. -Diệp Đình mỉm cười -Lớn lên phải khác. Con nhất định sẽ như ba đã nghĩ, tìm cách trả thù cô gái phản bội mình. Một khi đã gặp lại Tiêu Khiết, sớm muộn gì sự thật cũng rõ ra thôi…

Lại một tiếng thở dài của Diệp Vũ. Ba là một người từng trải, chuyện gì cũng thấy được lối ra. Chỉ có hắn mù quáng. May là…

-Chuyện lúc trước…không cần truy cứu làm gì…Hai đứa sống hạnh phúc và trân trọng người bên cạnh đã là cách trả đũa hay nhất rồi. Cuộc sống hôn nhân còn dài, vấp váp cũng nhiều, nếu chút sóng gió cũng không chịu được thì làm sao mà chung sống cả đời như ba mẹ được…

-Vâng…

-Mẹ con và con dâu chắc cũng làm xong bữa tối rồi…Gọi Niệm Bằng vào ăn cơm…Ngày mai ba cũng sẽ thu xếp cùng mẹ con về Thượng Hải đến gặp ông bà sui gia…

-Cảm ơn ba…

-Những gì cha mẹ có thể làm đã làm hết rồi. Chuyện còn lại, hoàn toàn là do hai đứa. Tự bảo trọng nhé con trai.

Khi Diệp Vũ bẻ xong khóa mạng, lên yahoo messenger, nick của Hà Phương Đông đang treo câu status ” Phương đông đó có một ngôi sao đang sáng”.

Hắn bật cười, nhanh chóng chào hỏi ngay:

-Ê!

-Hửm?

-Đang làm gì đó?

-Chơi Happy Farm.

Diệp Vũ lại bật cười:

-Tao và Tiêu Khiết ổn.

-Ừ…Chú