i cũng có một thời. Không biết nắm lấy thì sẽ trượt luôn từ đó. Nghèo mạt kiếp. Miếng ăn không lo mà cứ mãi nghĩ
vẫn vơ, tin vào những chuyện nhảm nhí...Ngày đó, con Nga nó như vậy là
vì..."
Ông Thiên chưa nói hết câu thì đã bị bà Nguyệt trừng mắt
khiến ông im bặt. Mỗi khi, ai trong gia đình nhắc lại chuyện này, vẻ mặt sắc lạnh và tức giận của bà khiến họ rung sợ và không dám hó hé. Bà đã
cấm mọi người trong gia đình không bao giờ được nhắc chuyện này một lần
nữa, nhất là trước mặt Nga.
"Ông có im ngay không? Tôi đã cấm không được nói chuyện này nữa rồi mà."
"Không nói thì thôi, bà làm gì dữ vậy. Vợ mà cứ như là bà nội tôi vậy..."
Bà Nguyệt mặt hầm hầm không nói gì, ngồi bệch xuống nền
nhà tiếp tục công việc cắt giấy. Ông Thiên cũng ngồi xuống ngay bên cạnh để cùng làm, miệng vẫn không ngớt lãi nhãi.
"Mỗi lần, động tới con gái cưng của bà là bà dựng đứng
lên. Còn mấy đưa kia thì sao hả? Không phải con bà à? Bà lo cho con Nga
như vậy. Không sợ mấy đứa kia nó so bì và tủi thân hay sao?"
"Nó không là con ông hay sao mà ông suốt ngày đay nghiến
nó. Nó đã bất hạnh như vậy, ông chưa hài lòng hay sao mà còn lôi chuyện
cũ ra để nói. Tôi nói rồi, ông muốn đối xử với tôi thế nào cũng được,
nhưng không được đối xử với con Nga như vậy...." Bà Nguyệt cao giọng
nói, ánh mắt nhìn ông trách cứ.
"Thôi được rồi, tôi sợ bà lắm rồi. Bà muốn làm gì thì làm đi. Có đói, có no thì cũng đừng có gọi tên thằng Thiên này...."
Mỗi lần, hai ông bà gây gỗ với nhau. Mấy đứa con lại chui vào phòng ngồi bệch xuống nền nhà cúi đầu lên gối khóc. Dạo này, ông bà gây nhau ngày càng nhiều. Không chuyện tiền bạc thì cũng là chuyện của
Nga. Không về chuyện tối say chiều sỉn của ông thì cũng là chuyện ông
bài bạc thế nào. Kết thúc những tiếng oang oang qua lại, bao giờ, bà
Nguyệt cũng rấm rứt khóc, còn ông thì xách xe đạp bỏ đi khỏi nhà vài
ngày. Điểm đến để giải toả cảnh nghèo túng của ông thường là quán cà
phê vỉa hè hoặc là quán nhậu. Dạo gần đây, ông còn có một nơi thú vị
khác nữa để đi. Nơi mà ông không còn phải nhìn thấy cảnh nghèo nàn và
đói rách ở nhà. Nơi mà ông được thoải mái đầu óc và cung phụng như một
ông hoàng.
Tất nhiên, nơi bí mật này, bà Nguyệt và các con ông không bao giờ biết...
Nhan nhãn hai bên đường trãi nhựa xanh đã nhuốm màu của
thời gian, những cửa hàng mọc san sát nhau bày bán la liệt hàng trăm món hàng, tất cả đều được làm từ giấy hết sức tinh xảo và sống động. Từ
những mặt hàng truyền thống cơ bản như: quần áo nam nữ, nón, mũ...đến
những vật dụng lớn và phức tạp hơn như: nhà lầu, xe hơi, trực thăng...
đang được xếp chồng chất, la liệt từ trong cửa hàng ra đến tận lề đường
tấp nập người qua lại.
Bà Hạnh Phước, chủ tiệm hàng mã với bảng hiệu lấy từ đích danh của chính mình, đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế dựa được làm từ
những sợi dây cao su đủ màu sắc, tay cầm chiếc quạt giấy màu tím than
đong đưa lên xuống nhịp nhàng, thân hình đẩy đà trong bộ váy dài hoa hoè như váy ngủ, tựa hẳn về phía sau, giọng rôm rã đối đáp với khách mua
hàng.
"Cái đó hàng mới về, 50 ngàn một cái nha chị "
"Chị gói cái này cho tôi "
Bà Phước tươi cười cám ơn rồi chào tạm biệt khách hàng.
Dõi mắt trông theo dòng người qua lại, từ xa, bà đã nhận ra dáng người
cao gầy quen thuộc cùa bà Nguyệt với gánh hàng mã trĩu nặng trên vại.
Dừng lại trước gian hàng, bà Nguyệt thở phì, giơ tay gạt
mấy sợi tóc đang bay lơ phơ trong gió, vài cọng vẫn còn đang dính bết
lại trên vầng tráng ướt đẫm mồ hôi. Dù trời không còn oi ã, nóng bức mà
đã bước sang đông tự bao giờ.
"Khổ thân, thế thằng Nhân đâu?" Bà Phước một tay chóng hông, một tay vẫn cầm quạt đều đều, hỏi giọng quan tâm.
"Ờ, nó đi học rồi, mà cũng có nặng nhọc chi đâu, toàn là
giấy thôi mà " Bà Nguyệt trả lời thoái thác, giọng yếu ớt vì mệt. Người
lom khom lấy trong thúng tre những bịch hàng mã đủ màu sắc mới cóng.
"Thế còn ông Thiên?" Bà Phước vẫn cố hỏi thêm dù đã đoán trước được câu trả lời.
Bà Nguyệt cúi gầm mặt không nói gì, chỉ ậm ừ cho qua
chuyện. Chẳng lẽ lại "vạch áo cho người xem lưng" rằng, chồng bà đang
nằm say bí tỉ ở nhà, thì chỉ có "xấu chàng hổ thiếp" mà thôi. Có khi,
thiên hạ lại cười chê vào gia đình bà, chỉ tội nghiệp thêm cho bọn trẻ
nhà bà. Thôi thì, chuyện mình mình lo, buồn cũng không ai biết, khổ cũng chẳng ai hay.
"Đây là đồ nam nữ, và lá tiền vàng bạc đúng với số lượng chị đặt lần trước. Chị kiểm lại dùm tôi"
"Để ngay cửa đi, lát tôi kiểm " Bà Phước chỉ tay về hướng cửa chính, nói giọng như ra lệnh.
Sau đó, như sực nhớ ra điều gì, bà nhìn theo dáng người khắc khổ của bà Nguyệt, hỏi giọng hiếu kỳ.
"Nghe nói chị định gả con Nga cho Đài Loan phải không?"
Bà Nguyệt để túi đồ xuống nền gạch bông bóng loáng, người thựng lại. Nga xa nhà đã lâu rồi mà lời đàm tiếu về việc lấy chồng Đài
Loan của cô vẫn cứ được nhiều người nhắc đến. Bà không ngờ nhiều người
lại biết đến chuyện này. Thật đúng là không gì qua được miệng lưỡi của
người đời.
"Làm gì có chuyện đó, Nga nó còn nhỏ mà " Dù trong lòng không vui, bà vẫn cố cười nhạt p
