in chào, anh đến lấy xe sao?”
“Đúng vậy!” Gật đầu một cái, Tu Lập Hành lập tức nhìn
thấy chiếc xe màu bạc của mình.
Tiểu Trần động tác cũng không chậm, lập tức nghiên đầu
hướng chiếc xe hô to: “ Tiểu Mân tỷ, Tu tiên sinh tới lây xe, chị xử lý tốt
chứ?” Hắn nhớ xe của Tu tiên sinh là Tiểu Hồng tỷ phụ trách. ( Tên tỷ là chữ
Mân trong “Mân côi” tức là hoa hồng, nên khi gọi tiểu Mân, lúc gọi tieru Hồng,
mình edit theo bản convert thôi)
Nghe tiếng, Giang Tâm Hồng lại một lần từ dưới xe
trượt ra, đầu tiên là đối Tu Lập Hành dâng lên một nụ cười sáng láng, sau đó
mới cất giọng nói: “ Tu tiên sinh, ngượng quá, có thể phiền anh đợi thêm nửa
giờ nữa không?” Dứt lời lại trượt trở vào.
“Tu tiên sinh, thật xin lỗi, có thể phải chờ thêm một
chút, bất quá anh có thể đến khu nghỉ ngơi, sẽ có người đưa cà phê cùng điểm
tâm miễn phí…” Tiểu Trần mặt áy náy xoa xoa tay.
“Không sao!” Lơ đễnh cười, Tu Lập Hành chậm rãi đến
khu nghỉ ngơi tìm một bàn trống ngồi xuống, tiện tay cầm tạp chí lên xem, ngay
sau đó đã có người mang cà phê cùng vài loại điểm tâm nhỏ nhỏ đến.
Nhẹ nhàn dùng một hớp cà phê, hắn xem như lạc thú
trong nửa ngày phù sinh nhàn rỗi( tra từ điển thấy “phù sinh” có nghĩa là mông
lung, mơ hồ, kiểu người ta hay nói “kiếp phù sinh” đó mà, chắc anh ý muốn nói
là nửa ngày “nhàn rỗi” này thật ra cũng không thật “nhàn rỗi” lắm, không bik
dịch seo nữa =.=), dù sao bình thường công việc bận rộn, uống cà phê chỉ để
nâng cao tinh thần, hơn nữa đều ở trong công ty vừa uống vừa dán mắt vào màn
hình máy tính, thường không biết mùi vị gì, càng không có nhàn hạ ngồi xuống
thưởng thức như vậy.
Lật lật giở giở xem tạp chí, Tu Lập Hành cũng không để
ý trong phần lớn khách hàng nghiêm túc ngồi chờ đã có mấy người khách nữ kìm
lòng không được đang len lén nhìn hắn, trong mắt mơ hồ lộ ra ánh sáng hứng thú.
Thật ra, thời đại này, nữ nhân độc lập tự chủ đầy đường, gặp được nam nhân có
vẻ thật tốt liền chủ động tiếp cận cũng không lạ, không phải sao?
Huống chi hắn vẻ bề ngoài xem ra lịch sự, ngủ quan
tuấn dật đẹp mắt, ăn mặt rất có thẩm mĩ, vừa nhìn đã biết là một nam nhân “Tam
cao”(*) , nếu có thể nhân cơ hội lằm quen thì tốt quá.
(*)(bản convert là “Trường số ba”, mình không hiểu nên
đi hỏi, copy nguyên cái giả thích của ngocquynh520 vô luôn:
#Ami: Theo mình biết thì Trường Số 3 chính là chỉ “Đạo
đức phẩm chất cao, văn hóa tư cách cao, vận động tài nghệ cao.” Thật ra Trường Số 3 là do QT nó chém chứ Hán Việt =
Tam cao = 3 thứ cao…)
Cho nên, rục rịch trong số những nữ nhân đọc lập kia
rốt cục có người dẫn đầu phát động công kích –
“Tiên sinh, ngại quá, có thể ngồi cùng anh không? Xung
quanh đã không còn bàn trống.”
Nghe tiếng, Tu Lập Hành ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cô
gái trẻ ngũ quan xinh đẹp, ăn mặt hợp thời đập vào mi mắt ( Thật là “đập vào mắt”
đó, không phải tớ chém bừa ^.^), hắn nhìn qua những bàn khác một chút, quả thật
nhiều người ( làm ăn khấm khá (_._)’), chỉ bất quá…Hắn nhớ lúc mới vào, vị tiểu
thư này hình như là ngồi cùng mấy cô gái khác bên cái bàn cạnh cửa sổ, không
phải sao?
Bất động thanh sắc hướng bàn gần cửa sổ kia nhìn một
chút, chỉ thấy mấy cô gái có người hướng vị tiểu thư “không có bàn trống” này
nở nụ cười khích lệ, hắn có ngu nữa cũng ít nhiều đoán ra nguyên nhân, trong
bụng không khỏi có chút chán ghét, nhưng trên mặt lại như cũ duy trì lễ phép. “
Dĩ nhiên. Mời ngồi”
Dứt lời, hắn lại vùi đầu vào tạp chí, không có ý dịnh
tiếp nhận thân cận, dù sao loại kinh nghiệm này hắn cũng có quá nhiều, cuối
cùng cũng chỉ khiến người phiền toái, giờ phút này hắn chỉ muốn chạy xe đi, số
liệu cùng biểu đồ bắt đầu chen kín đầu.( đầu đầy số liệu thế này nên mới “ nhần
rỗi phù sinh”)
Tựa hồ không nghĩ tới sẽ bị coi thường, cô gái trẻ
không khỏi có chút uể oải, lặng lẽ nhìn lại phía sau, nhận được ánh mắt khích
lệ, nàng dừng lại vài giây, lên tinh thần không ngừng cố gắn, “ Tiên sinh, xe
của anh cũng tới đưa sửa sao?” Tùy ý tìm một đề tài, cố gắn nặn ra nụ cười hoàn
mĩ.
Đây không phải là nói nhảm sao? Nếu không phải mang xe
đi sửa thì làm sao lại ở chổ này?
Mặt dù biết đối phương chỉ là muốn tìm đề tài bắt
chuyện, nhưng vấn đề thiếu chất xám này thật khiến người ta muốn lắc đầu, Tu
Lập Hành thật sâu trong lòng thở dài, trên mặt vẫn như cũ không chút gợn sóng,
lễ phép trả lời. “ Đúng vậy.”
Ngắn ngủn hai chữ, sau đó lại im lặng.
“Tôi cũng vậy! Xem, cổ xe màu đỏ kia đúng là xe của
tôi.” Làm như không thấy đối phương vô tâm, cô gái trẻ lại nhanh chóng nói : “
Tiệm sửa xe này sửa chữa tốt vô cùng, không chỉ sạch sẽ chỉnh tề, còn lập thêm
phòng cà phê, món điểm tâm ngọt, rất được phái nữ ưu ái, tôi cũng là khách hàng
lâu năm ở đây. Đúng rồi, Tiên sinh họ gì, xe của anh là chiếc kia sao?”
Nghe một chuỗi dài lời nói bắn liên hồi, Tu Lập Hành
trong lòng có chút không kiên nhẫn, cũng không tính trả lời, đang tự nghĩ làm
sao thoát thân lập tức có người tới cứu mạng—
“Tu tiên sinh, ngượng ngùng, xe của anh đã sửa
tốt!”Chát chúa sảng lãng âm thanh nâng lên, Giang Tâ