út đau nhức. Cho nên xe vừa dừng lại, cậu đầu bù xù liền
lôi kéo bạn mình, nhỏ giọng nói: “Chúng tôi sắp trễ rồi, xuống xe thôi.”
Sau đó, cậu ta dùng vẻ
mặt cung kính đỡ ông lão đang đứng bên cạnh ngồi xuống, lôi kéo cậu đầu trọc bỏ
chạy khỏi xe, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Haha, còn biết nói sắp
trễ giờ học, xem ra cũng không phải tất cả đều là kẻ bất lương, ngay cả lời nói
dối ngu xuẩn đó cũng tin thì đúng là đứa trẻ khả ái mà, tuy cũng có chút đần
đấy.
Tôi xoa xoa hai mắt trợn
lên quá độ, chớp chớp vào cái, mấy giọt nước mắt chảy ra nên bớt nhức mỏi hơn
nhiều.
Đi vào phòng thiết kế
trong công ty, Lãnh Nghiên vô cùng hưng phấn sử dụng “cửu âm bạch cốt trảo” túm
lấy tôi nói không ngừng: “Hôm nay phòng chúng tôi có người mới tới đó.”, tiếp
theo liền thay ngay vẻ mặt vừa thần bí vừa dâm tiện nói: “Nghe bảo là một thiếu
niên nha!”
An Như Tuyết cũng xuất
hiện bên cạnh tôi, nâng gọng kính, hưng phấn hết mức nói: "Đúng! Là một
thiếu niên!"
Nghe được hai chữ “thiếu
niên” này, khóe miệng của tôi theo bản năng co quắp lại, không khỏi nhớ đến hai
cậu nhóc đầu trọc và bờm sư tử đã gặp ban sáng.
Được rồi, nếu như không
có đụng vào hai cậu nhóc bất lương hỗn láo sáng nay thì có lẽ tôi sẽ giống như
hai người này lộ ra vẻ mặt hưng phấn đắc ý cùng dâm tiện, nhưng mà thật xin
lỗi, nhờ phúc của hai tên ngốc kia, tôi bây giờ đối với cậu trai trẻ sắp làm
việc cùng mình kia một chút hy vọng cùng mơ tưởng đều không có.
Nhưng mà, tôi sai lầm
rồi, trên thực tế, người này quả nhiên là thiếu niên, còn là một mỹ thiếu niên
nha!
Cậu nhóc đẹp trai dưới sự
hướng dẫn của chủ nhiệm đi vào phòng của chúng tôi, nho nhã, có chút rụt rè tự
giới thiệu: “Em là đồng nghiệp mới tới, tên là Hà Dịch, xin các anh chị chiếu
cố nhiều hơn ạ!”
Nhìn xem, đây quả là một
cậu nhóc biết tranh thủ tình cảm của người khác a!
Hà Dịch rất trẻ, nghe nói
mới chỉ tốt nghiệp đại học, tuổi ước chừng tầm người ta bảo cậu nhóc này nhảy
lớp vượt cấp tốt nghiệp, vóc người thon dài, lớn lên ưu nhã đẹp trai, dáng vẻ
thư sinh nho nhã, thanh âm dễ nghe, miệng lại ngọt, vẻn vẹn chỉ cần có năm phút
đồng hồ đã có thể đem toàn bộ các đàn chị mỹ nữ cùng đàn anh soái ca trong
phòng thu phục.
Nhìn Hà Dịch cười đến mức
toả ánh nắng mặt trời, trong lòng tôi thầm rơi lệ cảm khái vô hạn: đầu trọc a,
bờm sư tử ah, các cậu cũng là thiếu niên như người ta, vì sao lại kém xa Hà
Dịch đến thế chứ? Trời ở đâu, đất ở đâu a???
Các chị em xinh đẹp như
chúng tôi không kìm lòng được mãnh liệt chảy nước miếng nhìn về phía Hà Dịch,
hai mắt bắn ra đủ các tia nhìn với ý đồ bất lương rõ mồn một.
Vốn là thế này, phòng
thiết kế chúng tôi đây luôn ở trong tình trạng âm thịnh dương suy, âm dương mất
cân đối, nói khó nghe ra thì các đồng nghiệp nam rất thê thảm, không nỡ nhìn,
mà nhìn quá lâu khó tránh khỏi nhức mắt mỏi người, hôm nay vất vả lắm mới có
thể rót vào thêm chút máu tươi, lại còn trẻ tuổi, chất lượng tốt như vậy, mọi
người nói xem, đám chị em khốn khổ chúng tôi vì “khát khao khó nhịn” của mình,
sao có thể hạ thủ lưu tình đây?
Cậu em đẹp trai, các chị
đây nhất định sẽ yêu thương em thật tốt!
_ _!
Đợi chủ nhiệm rời đi,
chúng mỹ nữ bọn tôi bắt đầu rối rít vươn “bàn tay rội ác” về phía Hà Dịch, rối
rít dùng nụ cười ôn nhu ngọt ngào che giấu lớp mặt nạ thô tục, thèm thuồng vây
bắt cậu ta lại, “chiếu cố” rồi “chiếu cố”, gạt hết đám đàn anh sang một bên,
ném vào xó tường ngồi bên bức tranh tự kỷ, cuộc đời thật bất công a!
Hà Dịch vẫn mang theo nụ
cười trên môi, ánh mắt ôn nhu nhã nhặn, thực lực quả nhiên không thể khinh
thường, không tới bao lâu, khả năng trời cho này của anh đã khiến mọi người sợ
hãi than thầm cùng không cam lòng thừa nhận.
Quả nhiên là thiếu niên
thiên tài tuấn, vượt cấp tốt nghiệp nha, tôi lập tức cảm thấy được ánh sáng của
viên ngọc quý cùng sự nguy hiểm bao vây.
Buổi trưa, mọi người lấy
cớ ăn mừng đồng nghiệp mới, rủ nhau đi ăn cơm.
Lúc ăn cơm, các nữ đồng
nghiệp cũng cướp chỗ Hà Dịch, gắp thức ăn gắp thức ăn, lấy chắn lấy súp, thật
sự là dùng đủ mọi hành động để chăm sóc cậu ta.
Tinh thần của đám đàn bà
bát quái chúng tôi vẫn luôn là kiên cường khó quật, không thể phá vỡ, một bữa
cơm này, các chị em lấy lý do quan tâm thăm hỏi, xuất ra tài năng hóng chuyện
của mình, dò xét rất nhiều vấn đề cùng mọi chuyện linh tinh xung quanh Hà Dịch,
đặc biệt là có bạn gái hay không, và mấu chốt nữa là có phải…GAY hay không???
Đối diện với mấy vấn đề
cá nhân không thể riêng tư hơn nữa này, Hà Dịch cũng không thèm để ý, chỉ dùng
một nụ cười ôn nhu như ánh mặt trời giả bộ ngây ngốc, tiếp tục duy trì sự thần
bí khó hiểu của mình.
Các chị em không thể
phòng bị nổi trước nụ cười của cậu ta, chỉ biết ngẩn ra rồi chảy nước miếng
ròng ròng, đến khi hoàn hồn, thì lại đi lau nước miếng, rồi lại cam tâm tình
nguyện chìm đắm tiếp. Cứ liên tục như vậy, bằng nam sắc của mình, cậu ta né tránh
được hết những vấn đề riêng tư kia, thật đúng là thất sách, thất sách mà.
So với các bà chị đang
kích động, điên cuồ