am nữ bí mật bỏ trốn, mối tình đầu của tôi đến đây là kết thúc, không nghĩ
sẽ có thể kiên cường được như trong tưởng tượng, tôi khi đó còn rơi không ít
nước mắt, trong lòng cũng ê ẩm mãi không thôi.
Xem ra học sinh cấp hai
còn chưa thành người đã nói yêu đương đúng là làm cho người ta khó có thể thích
ứng.
"Ah? Nói như vậy,
tình cảm của hai người hẳn là coi như sai lạc phải không?"
Hàn Lỗi nói một câu nhàn
nhạt đem tôi từ trong hồi ức kéo về.
Tôi đem ánh mắt chuyển
hướng Hàn Lỗi, nguy rồi, người này mặc dù đang cười nhưng trong mắt không có
chút ý cười nào, hoàn toàn có thể nói là trạng thái ngoài cười mà bên trong
không cười, hơn nữa ngữ điệu đó còn có chút kỳ quái nữa.
Tôi cười mỉa một chút,
thật sự không biết nên trả lời thế nào.
Cuối cùng Lâm Triết vẫn
lấy lí do ôn lại chuyện cũ cùng thảo luận công việc chi tiết để mời tôi cùng đi
ăn tối.
Buổi tối, ngồi ở trong
quán ăn cao cấp, tôi cùng với Lâm Triết cúi đầu ăn cơm giống như năm đó cả hai
vẫn còn yêu nhau, cùng dùng bữa chung vậy.
Sau khi ăn xong, Lâm
Triết rót rượu đỏ cho hai bên, bắt đầu tán gẫu.
"Gặp lại em thành
đạt như thế, anh thật sự cao hứng thay cho em đấy.” Lâm Triết cười nói.
Tôi không có ý tốt gảy
một chút tóc, xấu hổ nói: "Làm gì có, đó chỉ là lời nói giỡn của tổng tài
mà thôi.”
"Đúng rồi, tình cảm
giữa anh và học tỷ lúc đó tốt đến mức khiến người ta hâm mộ nha! Lần này sao
không cùng học tỷ trở về ah?” Thật ra thì hiệu trưởng phu nhân cũng đã từng là
học sinh của trường chúng tôi, bởi vì không biết tên của nàng nên tôi chỉ có
thể xưng nàng là học tỷ (đàn chị khoá trên).
Nghe tôi nói thế, ánh mắt
Lâm Triết đột nhiên tối sầm lại, một tia mất mát chợt loé lên, nhìn đến tôi thì
lại khôi phục gió êm sóng lặng, anh cười nói: “Chúng tôi chia tay rồi.”
Tại sao có thể như vậy
chứ, tin tức này khiến cho tôi quá mức kinh hãi, dù sao năm đó bọn họ cũng yêu
nhau đến chết đi sống lại, còn bỏ trốn nữa cơ mà.
"A, không tốt, em
thật vô tâm." Tôi thật sự không biết nên nói cái gì bây giờ.
"Ha ha, vì sao phải
nói xin lỗi chứ, thật ra thì nguyên nhân của bọn anh chỉ là vì tính cách không
hợp mà thôi." Anh nhún nhún vai, vẻ mặt không thèm để ý nói.
Cười mỉa, giờ phút này
tôi chỉ biết cười mỉa.
"Hôm nay một lần nữa
thấy em, anh lại hối hận, hối hận vì đã rời bỏ em." Anh đột nhiên đem thân
thể nghiêng về phía trước, cùng tôi mặt đối mặt chân thành nói.
"Nhưng mà, em đã kết
hôn rồi!" Lo bị nhìn đến tôi không nhịn được bật thốt lên.
"Ai nha, đã tới chậm
một bước."
Lâm Triết nói xong liền
ngồi trở lại trên ghế, giơ cao chén rượu, trong mắt hiện lên ánh nhìn tôi khó
có thể hình dung, sau đó cười nói: “Nhưng chuyện đó chẳng đáng là gì, kết hôn
vẫn có thể ly hôn, dù sao anh vẫn quyết định theo đuổi em một lần nữa.”
Anh làm sao lại có thể
nói như thế chứ, giống như tôi phải đứng ở nguyên chỗ chờ anh, hơn nữa nghe ngữ
khí của người này, thật giống như chỉ có thể cùng anh chia tay mà không thể kết
hôn vậy. Thật là xin lỗi, nếu là trước đây khi tôi chưa gặp được Hàn Lỗi thì có
lẽ tôi đã động tâm, nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa, tôi đây chính là
ngọn cỏ ngon khinh thường kẻ giống ngựa đầu đàn biết sai quay đầu như anh ta.
Nhưng dù sao cũng từng có
với nhau một cuộc tình, vì vậy tôi quyết định phải nhớ là dùng một phương pháp
ít đả thương người nhất để cự tuyệt anh.
Đúng lúc tôi vẫn còn đang
do dự thì nghe thấy thanh âm của Hàn Lỗi.
"Ái chà! Đây không
phải là Lâm tiên sinh sao?"
Hàn Lỗi đột nhiên xuất
hiện ưu nhã hướng tới phía chúng tôi, cuối cùng đứng ở bên cạnh tôi, dối trá
nhìn Lâm Triết chào hỏi nói.
Dối trá a dối trá, Hàn
Lỗi a Hàn Lỗi, ngươi chẳng những nụ cười dối trá, nói liên tục nói giọng cũng
dối trá ah.
Lâm Triết sửng sốt một
chút, sau đó mặt không đổi sắc trả lời: "Đúng vậy a, thật là trùng hợp,
Hàn tổng cũng tới chỗ này ăn cơm sao?"
Hàn Lỗi cười càng thêm
rực rỡ , đặt mông ngồi vào bên cạnh tôi, vươn tay tính ôm eo của tôi, trong mắt
không có chút ý cười nào nói: "Không có, tôi là tới tìm vợ mình, ai bảo cô
ấy đi theo người đàn ông khác ăn cơm mà để cho tôi phải vườn không nhà trống
chứ!"
Lâm Triết dùng ánh mắt
nghi vấn nhìn tôi, nụ cười trên mặt tựa hồ có chút biến hình.
"Ha ha…" tôi
cười mỉa hai tiếng, "Một lần nữa giới thiệu một chút a, Hàn tổng thật ra
thì còn là chồng của em nữa." Sau đó quay đầu nhỏ giọng ở bên tai Hàn Lỗi
nói: "Vị Lâm tiên sinh này thật ra còn là mối tình đầu của em nữa!"
Nghe vậy, Hàn Lỗi trợn to
hai mắt, vẻ mặt thành thật hết sức tôn kính đối với Lâm Triết hô: "Thì ra
là tiền bối a!"
Tiền bối... Anh gọi Lâm
Triết là tiền bối
Tôi vội vàng cúi đầu, cố
nén nụ cười thiếu chút nữa là phốc ra.
Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, anh
thật sự là kẻ thật tài tình!
v
Trên thế giới này trừ đàn
bà điên không nên chọc ra, đàn ông đang ghen lại càng không được chọc.
Câu nói “Tiền bối” kia
của Hàn Lỗi vô cùng ngọt ngào giàu tình cảm khiến cho Lâm Triết mặt mày biến
sắc, càng ngày càng trở nên đen hơn. Tôi nghĩ trăm phần trăm là bị giọn
