ô
vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn.
_Tiểu Minh…
Hạo Du xót xa nhìn Tiểu Minh ngồi khóc trước mặt, nước mắt cũng muốn ứa
ra nhưng không thể. Cậu đau đớn gọi tên Tiểu Minh rồi đứng hẳn dậy đến
bên cô. Hạo Du không dám ôm cô vào lòng, nhưng càng không thể cứ đứng
ngồi nhìn cô khóc như vậy được, liền ôm lấy vai Tiểu Minh, khe khẽ nói:
_Em…mình đi nơi khác, đừng khóc ở đây, nhé.
Tiểu Minh ngước nhìn Hạo Du qua làn nước mắt, không hiểu Hạo Du có ý gì
nhưng cũng gật đầu. Rồi Hạo Du đưa Tiểu Minh đến công viên, kiếm một chỗ nào đó khá vắng vẻ rồi cùng Tiểu Minh ngồi xuống. Tiểu Minh vẫn khóc,
nhưng không còn nức nở như trước. Lúc này, Hạo Du mới lấy một gói giấy
ăn vừa xin được ở Rainbow ra đưa cho Tiểu Minh, để tự cô lau nước mắt thôi chứ cũng đâu dám đưa tay mình lên…
Thấy Tiểu Minh bình tâm hơn được rồi, Hạo Du mới cất tiếng, cậu vẫn nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ:
_Tiểu Minh, em... Đừng khóc nữa nhé, bình tĩnh lại.
Tiểu Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng mắt cô phút chốc lại đầy
ăm ắp nước. Cứ nghĩ đến chuyện Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối mình,
cô lại thấy đau đớn vô cùng, không sao kìm được nước mắt.
_Tiểu Minh, em đừng khóc nữa, anh xin em.
Hạo Du rụt rè đưa tay lên xoa nhẹ đầu Tiểu Minh rồi nắm lấy cả hai bàn
tay cô. Hành động thân mật thế này, Hạo Du đã lâu không được làm. Chỉ vì Tiểu Minh đã là của người khác nên cậu không muốn làm cho cô khó xử.
Nhưng trong lúc cô đang đau khổ thế này, lại do cậu gây ra, Hạo Du muốn
làm gì đó để an ủi cô.
Tiểu Minh để yên cho Hạo Du nắm tay mình, không nói gì. Cô sụt sịt một lúc rồi mới có thể nín khóc hoàn toàn.
Không gian bao quanh hai người lúc này bỗng chìm trong yên lặng, Hạo Du
và Tiểu Minh đều không nói gì. Một lúc sau, Hạo Du mới cất tiếng:
_Tiểu Minh, em thấy bình tâm lại chưa. Giờ kể anh nghe, sao em bây giờ lại tin lời anh được không, chẳng pải hôm trước…?
Tiểu Minh nghe Hạo Du hỏi, đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn cậu, không kìm được thở dài một cái. Khẽ đưa tay ra khỏi tay Hạo Du, Tiểu Minh cúi gằm mặt
xuống đất, chậm rãi lên tiếng:
_Hôm qua, em… Em có việc nên đến viện, gặp một chị y tá bốn năm trước đã chăm sóc em, chị ấy nói có phải em với anh không làm bạn nữa, rồi kể
anh trước kia đã cùng Đình Phong vào viện cùng ở bên em, cùng lo lắng
cho em… Em mới biết những gì anh nói là thật, và…và…
Thấy Tiểu Minh giọng nghẹn lại, Hạo Du vội vàng lại đưa tay nắm chặt lấy tay cô, cuống cuồng nói:
_Đừng, em đừng khóc nữa, Tiểu Minh…
_Vâng, em…em biết.
_Tiểu Minh… Nhưng như thế có nghĩa là, hai người không chỉ giấu em chuyện anh đã chọn em mà còn…
_Ừm, vâng, Đình Phong…nói với em…anh…anh đã không đến thăm em, lúc em…tự tử, không đến một chút nào.
Hạo Du nghe Tiểu Minh nói thế không khỏi toàn thân bỗng chốc nóng bừng
vì giận dữ. Cậu biết Đình Phong quá yêu Tiểu Minh, cậu biết điều đó,
nhưng nói dối cô như thế có đáng không. Mà Đình Phong nói dối Tiểu Minh
có nghĩ đến một ngày Tiểu Minh sẽ biết và đau khổ thế này không. Nhưng
mà…dù sao, cũng là lỗi do cậu, do cậu…đã nói ra cái sự thật đó, tuy chỉ
là “nạn nhân”, Hạo Du vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn. Cậu hối hận lắm.
_Vậy à.
_Em…xin lỗi, Hạo Du, xin lỗi anh nhiều lắm.
Tiểu Minh tay để trong tay Hạo Du, khẽ rút ra rồi lại nắm lấy bàn tay to lớn của cậu. Mắt cô nhìn chăm chăm vào mắt cậu, lông mày hai bên vẫn cứ chau lại.
Hạo Du thật sự lúc này chỉ muốn ôm chặt lấy Tiểu Minh vào lòng mà che chở.
_Không phải xin lỗi anh, Tiểu Minh. Em không có lỗi gì cả, là tại anh, tại anh hết mà.
Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thế lòng lại càng thêm buồn. Cô hiểu những gì
Hạo Du nghĩ trong đầu lúc này. Cô thở dài một cái, rồi nhìn Hạo Du nói:
_Mà Hạo Du này…
_Ừ, anh đây, em cứ nói đi.
_Là Tú Giang nói cho anh à? Chuyện…
_Ừm, là Tiểu Giang nói cho anh biết.
_Cô ấy nói thế nào ạ?
Hạo Du nghe Tiểu Minh hỏi liền thật thà nói:
_Thì…như những gì anh nói với em hôm qua. Lần trước về nước, Tiểu Giang
bảo tưởng em biết chuyện anh chọn em rồi mà vẫn chọn Đình Phong, muốn
hỏi em nhưng lại thấy em hạnh phúc nên không nói. Giờ biết chuyện, Tiểu
Giang mới bắt anh nói, anh thực ra cũg không muốn làm khó em, quyết định là ở em thôi, Tiểu Minh à.
_Quyết định?
_Đình Phong và Tiểu Phần…hai người có lẽ vì muốn tốt cho em nên mới làm
như thế. Anh tất nhiên là không muốn, cũng không tán thành chuyện hai
người làm nhưng…thực sự khó mà trách hai người đó được.
Tiểu Minh nghe thấy Hạo Du nói đến Tiểu Phần, tim lại nhói một cái buốt
đau. Ừ, Đình Phong thì cô có thể không trách, có thể thôi, chứ Tiểu
Phần… Tại sao chứ, tại sao Tiểu Phần lại làm vậy với cô, giấu cô chuyện
Hạo Du đã yêu và chọn cô chứ, Tiểu Phần thừa biết cô yêu Hạo Du đến thế
nào kia mà. Tiểu Phần cũng là người chứng kiến những đau khổ mà Tiểu
Minh đã phải chịu đựng vì yêu Hạo Du. Tại sao đến khi Hạo Du chọn cô rồi Tiểu Phần lại giấu cô chứ, nếu Tiểu Phần không giấu cô, cô đã không
chọn Đình Phong. Tuy nói như thế thật bất công với Đình Phong nhưng…với
những gì anh nói dối cô, Tiểu Minh