bên cạnh truyền đến một giọng nói khàn khàn: “Như
vậy có ý nghĩa không?”
Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Lâm Uyển đang nhìn hắn chằm chằm, hỏi rõ từng câu
từng chữ: “Oán hận lẫn nhau, giày vò lẫn nhau, có thú vị không? Anh không mệt
sao?”
Hắn không chút do dự đáp: “Không mệt, rất ý nghĩa.”
Bên kia lập tức im bặt.
Một lát sau, Trần Kình bỏ tạp chí xuống, chạm vào vết máu đã đóng vảy ở tai,
hỏi: “Cô biết Chu Hậu Chiếu[4'> không?”
[4'> Chu Hậu Chiếu: Vị hoàng đế thứ Mười Một của nhà Minh trong lịch sử Trung
Quốc.
Lâm Uyển ậm ừ, không phải Hoàng đế thời nhà Minh bỏ bê việc nước đó sao?
Chẳng nhẽ Trần Kình muốn thảo luận với mình về người này? Có khi nào người này
là thần tượng của hắn? Cũng không chừng, nghe nói tên nhãi này cũng rất biến
thái.
“Lúc tôi còn nhỏ, xem sử sách nhà Minh, đọc đến đoạn ông ta sở hữu Báo
Phòng[5'> tôi rất thích thú. Không lâu sau lúc đến sinh nhật, ông ngoại hỏi tôi
thích quà gì, tôi bảo muốn sở hữu một Báo Phòng, ông ngoại cười lớn, mấy hôm sau
thì tặng tôi một con mèo lấy lệ. Sau này tôi về quê nghỉ hè, cậu tôi bảo đã
chuẩn bị cho tôi một sự bất ngờ, vừa nhìn hóa ra là một con báo con mới mấy
tháng tuổi, khi đó tôi thật sự thích thú đến phát điên lên, nhưng chẳng được bao
lâu thì tôi lại chán ngấy, vì cái thứ đó cơ bản đã mất đi tính hoang dã, ngoan
ngoãn hệt như một con mèo. Sau đó ông còn tặng tôi cả một sở thú.”
[5'> “Báo Phòng” được Chu Hậu Chiếu cho xây dựng và bắt nhốt các loài thú quý
hiếm vào trong đó, dùng để thưởng ngoạn và thỏa mãn sở thích săn bắn của bản
thân.
“Lại sau đó nữa, tôi cũng từng nuôi một số động vật, ngựa hoang, chó săn, chó
ngao Tây Tạng, ban đầu đều khá mới mẻ, lâu dần sau khi thuần phục rồi thì chẳng
còn gì thú vị. Ừm, còn có rắn, rất xảo quyệt.” Hắn nói đến đây giống như đang
nhớ lại chuyện cũ, liền mỉm cười, rồi nhìn vào đôi mắt Lâm Uyển đang mở to nhìn
hắn như đang nhìn thấy quái vật. Thế là hắn giật giật lông mày, hỏi: “Sao lại
nhìn tôi như thế?”
Lâm Uyển nghe chuyện cảm giác sởn tóc gáy, đặc biệt là lúc hắn nói đến rắn,
da gà dựng hết lên, cô cảnh giác hỏi: “Anh rốt cuộc muốn nói gì?”
Trần Kình hài lòng quan sát biểu cảm của cô, xoa xoa đầu cô, tiếp tục: “Sau
này tôi mới phát hiện ra, động vật chẳng qua đều như thế, con người mới là phức
tạp nhất, cũng là thú vị nhất. Ví dụ như cô nhé, cô có lúc trông rất mỏng manh,
thậm chí tuyệt vọng, nhưng từ trước đến nay chưa từng tuyệt vọng thật sự, vừa
hồi phục sức lực là lập tức lại bắt đầu gây sóng gió...”
“Anh muốn thuần phục tôi?”
Trần Kình không trả lời, lại bắt đầu độc thoại: “Lúc tôi mới có được con báo
con đó, ngày ngày ôm lấy nó ngủ, trước khi ngủ còn suy nghĩ cái thứ nhỏ bé này
có khi nào đột nhiên ngoạm mình một phát không? Quả thật vừa căng thẳng lại vừa
kích thích. Tôi thường ngủ đến nửa đêm rồi đột nhiên tỉnh giấc, kết quả là thấy
con báo nhãi ranh ngu say như chết, còn hơn cả tôi nữa chứ.”
“Bây giờ tôi đã tìm lại được cảm giác đó. Thấy cô ngày ngày dùng ánh mắt giết
người kia trừng trừng nhìn tôi, tôi đã nghĩ liệu cô có giống như lần trước, nhân
lúc tôi ngủ say mà cầm gối cho tôi chết ngạt hay không, hoặc là cô sẽ đổi cách
thức khác, ví dụ như...” Hắn bỗng ngừng lại, dường như đang thật sự suy nghĩ,
“Ví dụ như cầm dao đâm tôi, hoặc là mở van khí gas để dẫn đến tử vong ngoài ý
muốn?”
Lâm Uyển nghe xong, lạnh toát sống lưng, như thể có một con rắn đang trườn
dọc bò lên vậy, hắn lại có thể biết được suy nghĩ của cô, con người này quả thật
quá đáng sợ. Cô không chịu lép vế, hỏi lại: “Vậy mà anh còn dám giữ tôi lại bên
cạnh, anh không sợ chết?”
Trần Kình cười thản nhiên: “Đương nhiên là sợ, thậm chí còn sợ hơn bất kì ai,
nhưng càng sợ lại càng kích thích, không phải sao? Cuộc sống nhạt nhẽo như vậy,
không thể tìm cho mình chút niềm vui à?”
Lâm Uyển im lặng một lúc, nghiêm túc hỏi: “Thế nhưng, anh không cảm thấy như
vậy rất nguy hiểm sao? Có thể, tôi nói là có thể, anh sẽ yêu tôi.”
Đổi lại là một tiếng cười nhạo của Trần Kình: “Yêu? Cô tin ư?”
Ánh mắt Lâm Uyển thất vọng, rầu rĩ nói: “Tôi đương nhiên tin.”
Trần Kình với ngón trỏ và ngón giữa, cẩn thận vuốt ve vành tai mượt mà của
cô, không đồng ý nói: “Xem, đây chính là sự khác biệt giữa tôi và cô. Tôi không
tin.”
Lâm Uyển ấm ức, khẽ lên tiếng phản bác: “Đó là vì anh chưa từng gặp”
Trần Kình nheo mắt, nói: “Cô đang khoe khoang với tôi? Nhưng cô làm sao biết
thứ cô gặp được chính là tình yêu đích thực? Có lẽ nó chỉ là mở đầu, quá trình
và kết quả đều không phải cái cô tưởng tượng kia. Mà bây giờ tất cả những thứ cô
có chỉ là hồi ức, hồi ức thì sẽ bị chủ quan hóa, nó bị cô lần lượt mỹ hóa, cường
hóa, đến cuối cùng cô sẽ quên mất vẻ ban đầu của nó thôi.”
“Thứ gọi là tình yêu chẳng qua chỉ do phụ nữ các cô hoang tưởng mà ra, lừa
mình dối người, thỉnh thoáng cũng dùng để lừa gạt gì đó của người khác. Theo tôi
thấy, nói chuyện yêu đương chi bằng làm tình thêm vài lần còn thực tế hơn.”
Càng nói càng chẳng ra sao, đúng là miệng chó không thể mọc được ngà voi, Lâm
Uyển nổi giận kết lại: “Không p