i không thanh thản như thế, vì trước ngực cô còn lưu lại vết cắn, bây
giờ rượu mạnh tràn vào vết thương khiến cô đau buốt như bị kim châm, cô không
chịu nổi phải rít lên.
“Muốn nghe cô hét mấy tiếng thật không dễ dàng, cứ nhất định phải thế này mới
được.” Trần Kình xúc động: “Đây là rượu quý lâu năm, cũng phải tiết kiệm chút.”
Dứt lời, hắn cúi đầu mút dọc theo cổ cô, Lâm Uyển bây giờ mới hiểu “tiết kiệm
chút” mà hắn nói là ý gì. Cô không nhìn thấy vết thương của mình trông ra sao,
chỉ cảm thấy đau, đau như kim châm muối xát, còn cả cảm giác tê dại lúc phần
nhạy cảm bị hắn mãnh liệt mút lấy, tê dại đến mức cơ thể cô không thể khống chế,
không ngừng run rấy.
Rất lâu sau, Trần Kình đã không hề lãng phí, hút cạn tất cả rượu trên người
Lâm Uyển. Hắn ngẩng đầu quan sát người con gái mang vẻ mặt đau khổ, dùng ngón
tay vuốt nhẹ hai má hơi ửng hồng của cô, nói bằng giọng tha thiết: “Uyển Uyển,
xem tôi đối tốt với cô bao nhiêu, vì chữa bệnh cho cô mà rút lại lời đã nói
trước đây cấm cô uống rượu, cô cảm động không?”
Lâm Uyển nhắm chặt mắt, giờ cô chỉ hi vọng sự đày đọa này nhanh chóng kết
thúc, hoặc là dứt khoát làm cô đau đến tê liệt, không còn cảm giác, thì hắn có
lại làm gì đi nữa cũng chẳng sao hết.
Trần Kình trêu đùa xong, hắn tách hai chân cô, lại lần nữa xâm nhập, động tác
vẫn thô bạo như trước, nhưng cơ thể cô cũng vẫn khô ráo như trước. Hắn bỗng thấy
hơi đau đầu, trước đó tưởng rằng Lâm Uyển không hiểu, mà hôm nay nhìn thấy biểu
hiện của cô trên sân khấu, mỗi động tác đều vô cùng mê người, nào có phải không
hiểu, rõ ràng là cô đã quá hiểu rồi. Nhưng nếu đã hiểu thật, tại sao cô lại
chẳng có chút phản ứng, lẽ nào cô thật sự có thiếu sót về mặt sinh lí?
Lâm Uyển liên tục thử tiến vào trạng thái suy tưởng, hoặc nói là vọng tưởng
thì càng chính xác, vọng tưởng rằng cơ thể bị giày vò này không phải là của
mình, dường như điều đó thật sự có hiệu quả. Đến lúc bị Trần Kình nắm chặt cô
mới khôi phục lại tri giác, cô đau đớn cau mày. Song, trong chớp mắt đồng tử của
cô co lại, miệng cũng mất tự chủ hét lên: “Đừng...”
“Đừng cái gì?” Trần Kình đang cầm chai rượu tư thế nằm nghiêng trong tay,
phía dưới là nơi mà hai người vẫn đang giao họp, nếu đổ vào thì...
Lâm Uyển sợ sệt lên tiếng: “Đừng đổ.”
“Cô đang cầu xin tôi?” Đôi mắt Trần Kình sáng lên nhìn cô, hành động vẫn chưa
thu lại.
Lâm Uyển ngoan ngoãn gật đầu, trong mắt lấp lánh ngấn nước. Cô không cam tâm,
đúng là cô sợ, việc này chắc chắn sẽ lấy mạng cô, cô vẫn chưa muốn chết, mà dù
chết cũng không thể dùng cách này.
“Nhưng không được rồi.” Trần Kình cười nói: “Cô luôn im lặng như vậy, tôi đã
bị cản trở quá nhiều rồi, vừa nãy tôi còn nói nếu không làm cho cô lên đỉnh thì
mang họ của cô luôn, mà cô không thể để tôi cũng mang họ Lâm đấy chứ? Vậy thì
hai chúng ta thành ra cái quan hệ gì, anh em à?”
Trần Kình như đang kể chuyện cười, hắn nói một cách chậm rãi, khóe miệng Lâm
Uyển trùng xuống, hai hàng lệ trào ra. Hắn nhìn thấy bỗng mềm lòng, vung tay
sang bên cạnh, bình rượu rơi cách một thước bên ngoài tấm thảm, trong nháy mắt
đã thấm ướt cả một khoảng. Hắn thở dài một tiếng, ôm Lâm Uyển vào lòng, giọng
nói dịu dàng: “Nếu cô sớm chịu thua thì đã chẳng việc gì rồi không?” Sau đó hắn
dụi vào tóc cô, nói: “Nhưng tôi hù dọa mà cô cũng tưởng thật? Không phải cô to
gan lắm hay sao?”
Lâm Uyển nghẹn ngào không lên tiếng, cơ thể run lên trong lòng hắn. Trần Kình
mỉm cười: “Được rồi được rồi, hôm nay không làm nữa, nhưng sau này cô phải thay
đổi, lúc nào cũng như vậy thì không được, sự nhẫn nại của tôi có hạn, còn phải
nghĩ cách trị cô. Nam nữ quan hệ là chuyện thường tình của con người, tại sao cô
không nghĩ thoáng ra chứ!”
Sự dịu dàng của hắn chẳng mảy may khiến Lâm Uyển cảm thấy khá hơn, lòng cô
buồn bã, buồn đến chết mất. Cô thua rồi, cô đã cầu xin hắn, vừa nãy trong khoảnh
khắc gật đầu kia, cô dường như nhìn thấy một bức tượng sụp đổ ầm ầm ngay trước
mặt.
Giọng nói của Trần Kình còn đang tiếp tục: “Có điều, hôm nay cô cũng làm quá
rồi, trước mặt nhiều người như thế, không phải làm mất mặt tôi sao? Còn có người
chụp ảnh, nếu mà lan lên mạng, hai chúng ta chắc sẽ nổi như cồn. Ở nhà quấy
nhiễu thế nào cũng được, ra ngoài thì phải động não nhiều hơn một chút. Tôi đây
tính khí không tốt, ăn miếng trả miếng, cô mà chọc tức tôi, cuối cùng cũng là tự
làm khổ chính mình mà thôi.”
Ngày hôm sau, Lâm Uyển không đi làm mà nằm trên giường nghĩ ngợi cả ngày.
Buổi tối khoảng tám giờ hơn, Trần Kình mới quay về, thấy gương mặt cô xanh xao,
hắn mắng vài câu, rồi gọi người đặt cơm mang đến.
Hắn bận làm việc trong thư phòng xong, lúc về phòng ngủ đã là mười một rưỡi,
nghĩ đến việc phải tắm rửa nhưng sờ vào miếng gạc trên cổ, lại nghĩ thôi bỏ đi,
để dơ vậy. Lâm Uyển che đậy kín mít, nằm quay lưng về phía hắn, hít thở đều đều,
nhưng căn cứ vào kinh nghiệm của hắn, mười phần thì có đến tám chín phần là giả
vờ ngủ. Hắn chỉ để lại đèn đầu giường phía bên này của mình, tiện tay cầm một
quyển tạp chí lật xem.
Đang xem rất chuyên tâm,