thêm tai
họa, anh muốn ép họ oan ức đến chết hả?”
“Anh cũng không chịu nghĩ xem những hành động của anh ảnh hưởng thế nào đến
ông ngoại anh, đến cậu anh sao? Có phải lôi hai nhà Trần - Viên xuống đáy sông
anh mới vừa lòng?”
“Đồ phá hoại, đúng là một cặp phá hoại.”
Trần Kình im lặng nhẫn nhịn, hắn không muốn phản bác, cũng không thể phản
bác. Bởi ông cụ nói đúng, những đạo lý to lớn kia hắn đều hiểu, nhưng lý thuyết
là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác. Chẳng nhẽ hắn phải mở to mắt nhìn em
trai bị bắt, bị kết án? Chẳng nhẽ cứ xử Trần Túy tám năm, mười năm là người chết
có thể sống lại hay sao?
Nói thực lòng, hắn không nghĩ mình đã sai. Người không vì mình, trời tru đất
diệt, quy luật của xã hội này chính là cá lớn nuốt cá bé. Người khác nói công
bằng chính trực cái quái gì kia, đó là vì họ không có tiền bạc vượt lên công
bằng chính trực. Với lại hắn cũng không phải thằng ngốc, sao có thể mạo hiểm
danh dự của gia tộc và tiền đồ chính trị của người thân? Bình thường, chuyện nào
hầu như hắn cũng xử lí khá chu toàn, đảm bảo tuyệt đối không sai sót. Lần này
cũng vậy, hắn liền điều tra hoàn cảnh của Vương Tiêu, vừa may phát hiện ra cha
Vương Tiêu từng bị nghi ngờ có dính líu tới vụ trọng án nào đó. Sau đấy, suốt
đêm hắn tìm người kiểm tra tài liệu quan trọng, mấy tờ giấy trắng mà giống hệt
như bùa chú của Phật Tổ Như Lai, ngay lập tức áp chế tất cả sóng gió.
Có trách thì trách thế giới này quá phức tạp, thủ đoạn lừa gạt quá nhiều, dù
là ai cũng không còn trong sạch. Những điều hắn làm cũng chẳng qua là thừa nước
đục thả câu mà thôi.
Ông càng đánh càng tức giận, chỉ vào trán Trần Kình mà quát: “Anh đem thằng
nhãi kia giấu đi đâu rồi? Dám gây rắc rồi thì phải dám chịu trách nhiệm, chui
rúc như con rùa rụt cổ là cái thứ gì hả?”
Trần Kình không nói, trong bụng thầm nghĩ: Con trai của cha mà cha không biết
à, nó mà có dũng khí đó thì con đã đỡ phải bận tâm lo lắng rồi, việc gì phải một
mình chịu tội.
“Đừng có tưởng rằng cứ trốn là xong chuyện, nó có bản lĩnh thì cả đời này
đừng có về nhà, về đây tôi không cần tòa án xử nó, tôi sẽ đích thân đánh gãy
chân nó...”
Trần Kình biết, chuyện này coi như đã tạm xong, ông cụ tuy vô cùng tức giận,
nhưng Trần Kình cũng không ngốc, có những ranh giới không thể chạm tới, chỉ cần
Trần Túy trong thời gian này không lộ diện là sẽ ổn. Nhưng hắn thì thảm rồi, bởi
vì ông cụ nộ khí bừng bừng mà không có chỗ phát tiết nên đều xả hết lên thằng
con này của ông.
Cuối cùng roi bằng trúc đã gãy, lưng Trần Kình đương nhiên cũng xuất hiện
ngàn vạn khe rãnh vô cùng thảm thương.
Bà Viên đúng lúc đó xông vào, phủ phục lên người con trai khóc vang rầm trời.
Sức lực của ông Trần cũng chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ tay vào mẹ con họ lắc
đầu, thở hổn hển quay về thư phòng hút thuốc.
Lúc đang bị đánh, Trần Kình bỗng nghĩ đến Lâm Uyển. Tang lễ chiều hôm đó hắn
cũng tới nghĩa trang, bất luận ra sao vẫn nên đến nói một tiếng xin lỗi. Vừa
tiến vào, xa xa đã thấy một cô gái ôm bia mộ gục đầu xuống không động đậy. Trực
giác mách bảo hắn, cô gái này chính là Lâm Uyển, chỉ có cô mới hành động như
thế. Hắn đi tới xem, quả nhiên là cô. Lâm Uyển bị dầm mưa cả người ướt sũng,
cũng đã ngất xỉu rồi, trán nóng hầm hập. Hắn tốn bao nhiêu sức lực mới tách được
tay cô ra...
Thực ra ví tiền của cô luôn để trong xe hắn, nhưng ngày hôm đó hắn không để
lại, mà cách vài hôm sau hắn cố tình mang tới tận nhà cô. Có lẽ do hắn không
muốn cho cô biết là mình đã đưa cô tới bệnh viện, cũng có lẽ chỉ vì hắn muốn có
thêm một cơ hội nhìn thấy cô, bởi bộ dạng của cô thật sự khiến hắn không thể nào
yên tâm.
Loáng cái vài ngày đã trôi qua, không biết cô gái kia bây giờ ra sao. Hắn nằm
sấp trên giường cả nửa ngày, đợi thuốc xoa trên lưng khô liền viện cớ ra
ngoài.
Vừa đến đã thấy Lâm Uyển bước đi trong mưa như người mất hồn, lại cũng không
biết căng ô lên. Từ phía sau, hắn chầm chậm lái xe theo, trong lòng xem ra vẫn
chưa thấy thỏa mãn. Cô gái quả nhiên là người trọng tình cảm, nhất định phải làm
tới kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ thì mới dừng lại sao? Nhìn bộ dạng
dầm mưa ướt sườn sượt của cô, trong lòng hắn bỗng xuất hiện nỗi buồn khác
thường. Hắn biết thứ hắn không muốn thấy nhất là dáng vẻ thảm thương của người
con gái này, thê lương mà đẹp đẽ đến mức muốn lấy mạng kẻ khác.
Sau đó hắn thấy đồ của cô rơi xuống, cô cúi người nhặt nhưng lại ngẩn ra
không động đậy. Hắn bỗng do dự, hay là mình nên cầm ô xuống xe? Nhưng tiếp theo
đó hắn lại mất kiểm soát. Hắn thề mình chỉ định đến xem thử ra sao, không hề
nghĩ sẽ có hành vi gì quá quắt, hắn tự thấy mình vẫn chưa thú tính như thế.
Nhưng vừa nhìn thấy Lâm Uyển với bộ quần áo ướt đẫm, phác họa lại đường cong
cơ thể, còn đôi môi đỏ thắm đang run lên và ánh mắt ướt át kia nữa... Hắn bỗng
lung lay dao động. Và thế là hắn hôn cô. Chết tiệt! Cảm giác lại tuyệt vời như
vậy, khiến người ta muốn tìm kiếm nhiều hơn nữa. Rồi hắn xâm chiếm, tranh đấu,
vết thương bị cô cào cấu đau nhức. Mẹ nó, đau chết mất, so với lúc hắn bị đ