Insane
Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Tập 1

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Tập 1

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326251

Bình chọn: 10.00/10/625 lượt.



của cô bây giờ, e rằng chẳng sống được lâu như thế.”

Nói xong hắn dùng cánh tay dài đẩy cô đi về phía phòng vệ sinh, không mảy may

cảm thấy hành động này của mình hết sức bất ngờ, ngữ khí trong lời nói cũng càng

giống với người quen, thậm chí giống với cả người thân: “Đi rửa mặt, chải đầu,

đợi một lúc rồi ăn cơm.”

Lâm Uyển vùng vẫy không chịu phối hợp, Trần Kình bỗng xoay người cô lại, nói:

“Vết thương trên trán cô...”, rồi hắn liền giơ tay lên kiểm tra. Lâm Uyển liền

che đầu, tức giận đẩy hắn ra, ngay lập tức đi vào phòng vệ sinh, rầm một cái

đóng cửa kính lại.

Trần Kình nhìn bóng người nhe nanh múa vuốt sau tấm kính mờ, lắc lắc đầu rồi

gọi cho thư ký đặt cơm mang qua.

Trong phòng tắm, Lâm Uyển đánh răng, rửa mặt, chải đầu, cùng lúc đó cô cũng

tranh thủ suy xét về hành động bất thường của Trần Kình. Bình thường hắn là kẻ

không có việc thì không đến, chẳng thể nào chỉ vì muốn trả ví tiền cho cô mà

đích thân tới đây, lại còn làm ra vẻ “quan tâm”, nhất định là chồn cáo đến chúc

tết gà, giả nhân giả nghĩa chẳng có gì tốt đẹp. Nhớ lại mấy lần trước, không

biết hắn vô tình hay cố ý cợt nhả cô, cô bỗng thấy sợ hãi.

Nhưng bây giờ sói đã vào nhà, cô chỉ có thể bày thế trận chờ sẵn, thấy địch

là đánh.

Sau khi xác định tâm lý xong, cô về phòng ngủ ăn mặc chỉnh tề. Vừa quay lại

phòng khách, cô đã thấy kẻ nào đó mặc âu phục, đi giày da đang nghênh ngang ngồi

trên chiếc ghế sofa hoa nhí của mình, còn nhíu mày soi xét đánh giá xung quanh

căn phòng. Lâm Uyển bỗng thấy khó chịu, thoắt cái đã đứng ngay trước mặt hắn, từ

trên cao chìa tay ra, cứng rắn nói: “Trả ví tiền cho tôi.”

Trần Kình lại làm ra vẻ không nghe thấy, mê mẩn quan sát bàn tay Lâm Uyển,

chăm chú tới mức khiến cô hoảng sợ, ngại ngùng rụt tay lại. Đúng lúc cô muốn nói

điều gì đó, chuông cửa đột nhiên vang lên, còn người đàn ông đang ngồi trước mặt

cô bỗng hành động tức cười. Hắn giơ ngón trỏ tay phải đặt lên trước môi, suỵt

một tiếng, sau đó dưới nét mặt tỏ ý nghi ngờ của cô, đứng dậy tiến ra phía

cửa.

Lâm Uyển lúc này mới ý thức được hắn hành động như chủ căn nhà, vội bước theo

sau. Hắn mở cửa, thì ra là người giao hàng. Trần Kình lấy chiếc ví da rồi rút ra

vài tờ tiền đỏ[5'> còn hào phóng nói không cần thối lại. Anh chàng mang mũ lưỡi

chai hớn hở nhận lấy, liên tục cám ơn rồi rời đi.

[5'> Tiền màu đỏ: Tiền mệnh giá 100 tệ.

Trần Kình tay xách một chồng hộp cơm, vừa quay người lại đã nhìn thấy sự

khinh thường viết đầy trên mặt Lâm Uyển, hắn nhếch miệng nói: “Ăn cơm.” Thấy Lâm

Uyển cứ ngây ra đó, hắn liền giơ tay làm ra vẻ định xách cổ áo cô lên, Lâm Uyển

nhanh nhẹn hơn né về phía sau rồi ấm ức đi tới bên bàn ăn.

Trần Kình đặt hộp cơm lên bàn, phủi tay quay trở lại ngồi xuống sofa. Thấy

Lâm Uyển đứng đó không động đậy, hắn tức cười hỏi: “Sao, muốn tôi bón cho ăn

à?”

Lâm Uyển đưa mắt nhìn lướt qua logo khách sạn nào đó được in trên hộp cơm,

lại nhìn người trước mặt hỏi: “Trước tiên trả tôi ví tiền.”

Trần Kình giễu cợt lên tiếng: “Sao cô cứ máy móc như mấy đứa bị đúp lớp thế,

nói một câu hết lần này đến lần khác. Ăn cơm trước đi, ăn xong tôi sẽ trả.”

Lúc cô vừa định mở nắp hộp cơm, hắn lại bổ sung thêm một câu: “Không có thuốc

mê đâu.” Giọng nói mang theo cả ý cười rõ rệt, kèm theo đó là giọng điệu dùng để

trêu chọc trẻ nhỏ, cô không nhịn nổi trừng mắt lườm hắn một cái.

Không hổ danh là tay nghề của khách sạn lớn, hộp cơm vừa mở ra, hương thơm

nghi ngút mà không gây chán ngán, màu sắc tươi ngon hấp dẫn. Lâm Uyển cũng đói,

mấy ngày liền toàn ăn đồ ăn nhanh, vừa nhìn thấy thịt, dạ dày bị hành hạ nhiều

ngày của cô liền run rẫy một cách đáng thất vọng. Cô nghiến răng, dù sao cũng đã

đưa đến tận miệng, không ăn thì tiếc, cái khí tiết gì đó cứ đợi đến lúc cô lấy

lại sức rồi tính sau vậy. Có lẽ do nhịn đói quá lâu nên bàn tay cô có chút gượng

gạo, gắp trượt thức ăn mấy lần, nghe thấy phía đối diện truyền tới tiếng cười

khẽ, cô tức đến mức muốn lật bàn ăn. Chọn được một miếng xương sườn, cô liền coi

nó như kẻ trước mặt mà gặm ngấu nghiến, trong lòng thầm nguyền rủa, sẽ có một

ngày hắn giống như miếng thịt này.

May mà lúc này có hai cuộc điện thoại gọi đến, Trần Kình buộc phải ra hành

lang nghe máy, nếu không cô cứ bị hắn nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi, kiểu

gì cũng bị rối loạn tiêu hóa. Căn phòng vốn không rộng, cho dù có cách xa một

đoạn vẫn có thể nghe thấy đôi câu vài lời, đa số là người đầu dây bên kia nói,

hình như đang báo cáo công việc, còn Trần Kình chỉ thình thoảng dặn dò thêm vài

câu. Nhưng cũng có lúc hắn nỗi cáu, ví dụ như hắn bỗng nhiên quát một hai câu

“Cái này mà cũng phải hỏi tôi, nuôi mấy người để ăn hại hả?”, “Không làm xong

thì đừng có quay lại nữa, tìm chỗ tự đào mồ đi” dọa Lâm Uyển giật mình, suýt

chút nữa cắn phải đũa, trong lòng chửi rủa tên điên bạo lực biến thái kia.

Ăn uống tạm coi là no nê, Lâm Uyển rút khăn giấy tao nhã lau miệng, với tay

ra lần nữa, máy móc lặp lại: “Trả ví tiền cho tôi.”

Trần Kình vừa định mở miệng, di động lại kêu, hắn cúi người nói tiếng xin

phép rồi