vào ngón tay út
này. Cô lấy ra chiếc nhẫn lớn, nhắm mắt khẽ hôn lên đó, nước mắt bỗng tuôn trào
rồi chảy qua hai gò má tràn xuống khóe miệng, cuối cùng thấm vào cổ áo. Cô ngồi
bất động trên nền nhà, thỏa thích tận hưởng mùi vị của nỗi nhớ thương... thì ra
đó là vị đắng.
[4'> Câu vĩ chỉ: Nghĩa là “ngoắc ngón tay út” biểu thị cho lời hứa.
Rất lâu sau đó, Lâm Uyển mới mở mắt, đặt chiếc nhẫn trở về chỗ cũ, nhìn thêm
một lúc rồi đóng chiếc hộp lại, sau đó cô lại kéo rèm cửa kín đến mức không một
tia sáng nào lọt qua. Căn phòng trong nháy mắt lại trở về với sự tối tăm. Cô nằm
trên giường, lắng nghe tiếng thở của mình, còn có cả tiếng tích tắc của đồng hồ
đang chạy, từng chút từng chút một, gõ nhịp lên dây thần kinh yếu ớt của cô. Cô
thì thầm, Vương Tiêu... rồi cô ảo tưởng đặt mình vào một nghĩa địa rộng lớn vắng
ngắt, tối tăm, lạnh giá. Anh ở đó cũng có cảm nhận giống như thế này chăng?
Một âm thanh quen thuộc vang lên, Lâm Uyển bị thức tỉnh từ trong giấc ngủ
say. Cô mơ màng mở mắt, mãi một lúc sau mới nhận ra tiếng chuông cửa nhà mình
đang reo. Thật phiền, muốn ngủ một giấc cũng không yên, dù không muốn quan tâm
đến nhưng chuông cửa vẫn tiếp tục vang không dứt. Cô đoán chắc là người đến kiểm
tra đồng hồ nước. Thế nên mới nói, cuộc sống đúng là phiền phức, bạn không muốn
để ý đến người khác, nhưng luôn có người chạy đến quấy rầy bạn.
Mở cửa ra, ánh sáng phía bên ngoài tràn vào, Lâm Uyển chưa thể thích ứng kịp
vội nheo mắt, rồi sau đó mới từ từ nhìn rõ bóng người cao lớn sừng sững ngoài
cửa... Thật quái gở! Suy nghĩ đầu tiên của cô là quay người vào phòng bếp, lấy
con dao thái, chém chết hắn. Nhưng... cô cân nhắc lại sức lực mình, xác suất
thành công rất thấp, trái lại dễ có khả năng bị đối phương đoạt được vũ khí, vì
quá tức giận mà chém cho tơi bời.
Nghĩ đến đó, cô lập tức đóng mạnh cửa chống trộm, tốt hơn hết là không thấy
gì. Thấy cô đóng cửa lại, Trần Kình cũng không ngăn cản, chỉ thờ ơ hỏi qua tấm
cửa sắt: “Ví tiền cũng không cần hả?”
Lâm Uyển ngẩn người, quả nhiên là ngày hôm đó lúc cô vùng vẫy đã rơi mất trên
xe hắn. Nhớ tới tình cảnh hôm đó, cô liền căm hận đến nghiến răng ken két, không
muốn nhìn thấy hắn ta thêm một lần nào nữa. Thế nhưng, cô không thể nào không
cần ví tiền, chưa nói đến một đống thủ tục rắc rối của ngân hàng, trong đó còn
có thứ quan trọng hơn. Nghĩ vậy cô liền mở cửa, chìa tay ra kèm theo lời lẽ gay
gắt: “Đồ thì để lại, người có thể cút.”
Nhưng Trần Kình lại gạt cả người cô ra, nghênh ngang tiến vào trong, cùng lúc
đó hắn cau mày, sao lại tối om như cổ mộ thế này, đúng là ăn khớp với vẻ quái lạ
của cô nàng.
Lâm Uyển đuổi theo chắn ngang trước mặt hắn, hung dữ hét lên: “Ai cho anh vào
đây? Cút ra!”
Nói xong cô đưa tay đẩy hắn, đuổi ra ngoài.
Trần Kình dễ dàng kéo tay cô ra, tức cười nói: “Lâm Uyển, cô có thể đừng ấu
trĩ như vậy không?”
Nói rồi hắn sải bước qua kéo rèm cửa, mở toang cửa sổ, ánh nắng và không khí
trong lành tràn vào phòng. Lâm Uyển vẫn chưa thể thích ứng giơ tay lên che mắt,
rồi đột nhiên hét to: “Đứng lại, đó là phòng ngủ của tôi.”
Tiếng hét vẫn không thể ngăn nổi bước chân hắn. Loại người gì thế này, một
chút phép tắc thông thường cũng không có, Lâm Uyển tức tối đuổi theo, hướng về
phía hắn kêu ầm lên: “Anh là đồ biến thái à? Tùy tiện vào nhà người khác.”
Trần Kình tự ý mở cửa kéo rèm, trong chớp mắt phòng bếp cũng trở nên sáng
sủa. Bầu không khí cổ mộ mà Lâm Uyển o bế suốt mấy ngày nay đã hoàn toàn biến
mất, chỉ còn lại chiếc chăn mỏng bị cô chà đạp cho rối tung lên. Giường đệm bừa
bộn luôn khiến người ta dễ tưởng tượng linh tinh, ánh mắt của người đàn ông dừng
lại ở đó, lúc này mới quay đầu nhìn thẳng vào Lâm Uyển đang ở đằng sau, ánh mắt
quét qua một lượt từ trên xuống dưới, ý tứ sâu xa lặp lại hai từ: “Biến
thái?”
Lâm Uyển tuy đang mặc trên người bộ quần áo ngủ theo phong cách bảo thủ,
nhưng quần áo mùa hè dẫu sao cũng khá mỏng, hơn nữa bên trong cô cũng không mang
áo lót. Lâm Uyển vội giơ tay che lại phía trước ngực, buông ánh mắt lạnh lùng
nói: “Bây giờ tôi không muốn tranh cãi với anh, trả đồ cho tôi đây.”
Trần Kình vờ không nghe thấy, đi đến cúi đầu hỏi: “Bao nhiêu lâu không chịu
ăn cơm cho tử tế rồi?”
Lâm Uyển lườm một cái rồi quay đầu đi không thèm để ý tới hắn. Tên này vừa bị
đập đầu vào đâu hay sao? Tự dưng lại tới đây giả làm người tốt.
“Uống rượu hả?” Cánh mũi Trần Kình khẽ khụt khịt, giọng nói mang theo chút
phẫn nộ.
“Phải, uống rồi, liên quan gì đến anh?” Lâm Uyển đón lấy ánh mắt hắn, thẳng
thừng tranh luận.
“Mượn rượu giải sầu?” Trần Kình cười nhạt, “Không ai nói với cô đây là phương
pháp rất tệ ư?”
Lâm Uyển nghe thấy cười lạnh lùng: “Chẳng có ai nói với tôi điều đó, mà lại
có rất nhiều người nói ở hiền gặp lành, ác giả ác báo, không phải không báo, là
do chưa báo.” Cô nghiến răng nghiến lợi, gằn bốn chữ cuối vô cùng rõ ràng.
Trần Kình cúi đầu quan sát vẻ mặt khiêu khích và đôi mắt lấp lánh của cô, rồi
chỉ mỉm cười: “Được thôi, chúng ta cùng đợi đến ngày đó đi, nhưng trông bộ dạng