ì cô gái kia đang vùng vẫy. Mắt nhìn thấy cô sắp biến mất
mãi mãi, hắn nhún người vọt lên rồi nhảy xuống. Lúc dầm mình trong nước, hắn mới
ý thức một vấn đề nghiêm trọng, mình có thể kiên trì đến cuối cùng hay
không?
Trần Kình giơ tay vuốt trán, lại là một bàn tay ướt át. Bây giờ mỗi khi hắn
hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó là toàn thân toát mồ hôi lạnh. Hắn thực sự căm
hận khuyết điểm này của mình. Rõ ràng các cụ đã dặn, vừa rơi vào nước liền yếu
đuối như đứa trẻ ba tuổi, cứ tưởng như đó câu chuyện cười.
Đối với hắn mà nói, quá trình dầm trong nước dường như dài đằng đẵng. Hắn
buộc phải ép mình thay đổi sự chú ý, sau đó hắn lại nghĩ, tại sao Lâm Uyển muốn
làm vậy chứ? Cô thật sự muốn chạy trốn đến phát điên rồi, thậm chí không ngại
dùng cả phương thức kiên quyết thế này? Nghĩ vậy hắn bỗng thấy vô cùng tức giận,
mà đúng là luồng giận dữ này đã luôn giúp hắn gắng gượng. Nếu không có lẽ hắn
cũng chẳng còn cơ hội nằm đây hồi tưởng.
Lúc vừa tỉnh lại, ý thức của hắn vẫn còn mơ hồ, suy nghĩ đầu tiên là: Lâm
Uyển đâu? Có thể hắn đã lên tiếng hỏi, ngay lập tức có người nói: “Ở bên ngoài.”
Rồi hắn mở mắt, nhìn thấy mình bị rất nhiều người vây quanh, từng gương mặt đều
cực kì quen thuộc, đều là anh em tốt của hắn, chơi với nhau từ bé đến lớn, thân
thiết như tay với chân. Đúng lúc hắn nhớ đến châm ngôn của họ “anh em như tay
chân, đàn bà như quần áo”, nhưng vừa nãy hắn suýt chút nữa đã vì một bộ quần áo
mà tự cắt tay chân. Hắn bị điên hay bị ngốc thế?
Trước nay hắn chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ vì đàn bà mà làm những việc
điên rồ kiểu này. Trong mắt hắn, luôn có thể dùng tiền để xua đuổi đàn bà. Nếu
nói đến hành động trả giá thì đó chỉ có thể giới hạn ở trên giường. Nếu trên thế
giới này có một người phụ nữ đáng để hắn liều mạng nhảy xuống nước như vậy, cũng
chỉ có thể là mẹ hắn.
Lâm Uyển? Cô ta là cái gì chứ? Chẳng qua là đồ chơi mà hắn say mê chốc lát,
chẳng qua là một con mồi không nghe lời, thợ săn có vì đuổi một con thỏ chạy
trốn mà nhảy xuống hồ không? Hơn nữa, gã thợ săn chết tiệt ấy còn không biết
bơi? Hắn càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng hận, chắc chắn Lâm Uyển đã cho hắn
ăn bùa mê thuốc lú gì rồi. Đúng, đối mặt với sắc đẹp nên hắn nhất thời hồ đồ,
nhất thời kích động làm chuyện dại dột.
Hừ, không phải cô muốn trốn sao? Vậy hắn sẽ trói cô cả đời, cho dù sau này
hắn chán cô rồi, hắn cũng không thả tự do cho cô. Cái mạng này của cô là hắn ban
cho, cô nợ hắn. Trần Kình hắn đại nạn không chết, sau này vẫn sẽ tiếp tục sống
thoải mái, sống vui vẻ. Hắn muốn nhìn thấy cô khó chịu, thấy cô ngày ngày dùng
nước mắt rửa mặt. Cứ nghĩ vậy, hắn liền cảm thấy sảng khoái vô cùng, nhưng xó
xỉnh nào đó sâu trong lòng lại như bị xé toạc, âm ỉ đau đớn.
Vì vậy sau khi tỉnh dậy, bất kể người xung quanh nói gì hắn cũng không nghe
lọt tai, trái lại còn cảm thấy bọn họ ồn ào phiền phức, liền đuổi tất cả ra
ngoài.
Riêng Hướng Dương được ở lại, vẻ mặt nghiêm túc nói với hắn: “A Kình, tôi
cũng không hỏi rốt cuộc giữa cậu và Lâm Uyển có chuyện gì. Tuy tôi rất tò mò,
nhưng bây giờ chỉ nói một câu, cô gái này không thể giữ lại.”
“Tại sao nói vậy?”
“Cậu đã nằm ở đây rồi, cậu nói xem tại sao?” Hướng Dương đột nhiên ngừng lại,
hơi khó khăn tiếp tục: “Suýt chút nữa đã nằm ở chỗ khác, cô gái này rốt cuộc có
gì tốt? Năm lần bảy lượt hãm hại cậu, cậu còn cứ dung túng cho cô ta, bây giờ
ngay cả tính mạng cũng suýt nữa rơi vào tay cô ta...”
“Cô ấy không biết tôi sợ nước.” Hắn mệt mỏi giải thích, vẫn không nhịn được
phải bênh vực, mặc dù trong bụng đã tuyên án sẵn cho cô rồi.
“Sao cậu biết cô ta không biết? Vừa nãy tôi đã xác nhận rồi.” Hướng Dương nói
chắc như đinh đóng cột.
Tim hắn như ngừng đập, miệng lại nói: “Cô ấy, chỉ là nhất thời nghĩ không
thông...”
“Nghĩ không thông? Hừ, tôi thấy cô ta đã nghĩ thông rồi, muốn cùng đến chỗ
chết với cậu.”
Trần Kình vẫn nhớ lúc mình nghe thấy bốn chữ đó, mi mắt giật nảy, như bị bốn
chiếc gai sắt đâm vào tim, đau đến mức hắn không thở nổi. Cô không phải muốn bỏ
trốn, mà là muốn kéo hắn chết cùng ư? Cô hận hắn như vậy, chỉ mong cùng hắn đá
nát ngọc tan? Chẳng lẽ hắn không thể khiến cô rung động, giảm bớt từng ý nghĩ
thù hận của cô dù chỉ một chút? Lúc Phương Chính dẫn Lâm Uyển vào phòng, trong
đầu hắn đang bị lấp đầy bởi một đống câu hỏi, nên hắn phớt lờ cô. Hắn sợ hắn
không kìm nổi mà tra hỏi cô, nhưng hắn chỉ tin bản thân, hắn phải tự mình hiểu
rõ.
Hắn cưỡng ép bản thân bình tĩnh trở lại, vì vậy rất nhanh đã hiểu rõ vấn đề,
là hắn tự đuổi theo ra ngoài tìm cô, cũng là hắn tự nhảy xuống nước, không phải
là kẻ chịu sự chi phối của người khác, tất cả đều do hắn đơn phương tình nguyện,
nhận thức này khiến hắn yên lòng một chút. Nhưng vừa nghĩ đến Lâm Uyển chạy đi
tìm cái chết, hơn nữa còn mới cùng hắn thân mật một đêm xong, hắn liền thấy khó
chịu. Đây gọi là gì? Trước khi chết để lại cho hắn một hồi ức đẹp đẽ?
Hắn không cần hồi ức, cái gì là quá khứ hay tương lai hắn đều không cần, hắn
chỉ cần hiện tại, hiện tại hắn rất tức giận, rất phẫ
