sao vậy? Hắn không phải người không biết bơi,
lẽ nào là bệnh tật gì đó đột nhiên phát tác? Cô phát hiện mình quả thật không
biết chút gì về hắn, bỗng một suy nghĩ như tia chớp đánh trúng đại não, hắn sợ
nước...
Hơi thở cô bỗng gấp gáp, “sợ nước” rốt cuộc là khái niệm gì? Lúc đó sao cô
không truy hỏi đến cùng chứ? Lâm Uyển không kịp nghĩ quá nhiều, vì tình trạng
bây giờ của hắn rất tệ. Mặc dù cô không muốn thừa nhận, nhưng hắn thật sự giống
như sắp chết đến nơi. Cô phải nghĩ cách, đúng, hô hấp nhân tạo, trên ti vi đều
diễn như vậy. Cô hết sức cẩn thận giúp hắn lật người lại, để hắn nằm ngửa, một
tay nâng cằm hắn, một tay bóp chặt mũi hắn, hàm răng hắn vẫn khép chặt, cô lấy
ngón tay dùng sức cạy ra, rồi hít một hơi sâu thổi vào miệng hắn.
Làm như vậy vài lần, Trần Kình vẫn không hề có biểu hiện tỉnh lại, Lâm Uyển
đành bó tay. Bộ dạng này của Trần Kình khiến cô nhớ lại một từ hắn thường mắng
cô: Xác chết. Cô ổn định lại tinh thần, không được, cô phải đi cầu cứu, nhưng
sau khi cô đứng dậy, lại phát hiện hai chân mình đang run rẩy, không biết do vẫn
chưa trở lại bình thường hay do bị bộ dạng này của Trần Kình làm cho sợ hãi. Cô
loạng choạng bước được vài bước đã quay về, nới lỏng thắt lưng của hắn vài nấc,
phủi bùn và bụi bặm trên mặt hắn, sau đó mới lau mặt rời đi.
Lúc đến đầu óc không được minh mẫn, giống như trong mơ hồ bị thứ gì đó dẫn
dắt mới tới được đây, bây giờ Lâm Uyển xót xa phát hiện rằng, cô đã lạc đường.
Xưa nay cảm giác về phương hướng của cô không tốt, lại không quen lắm với nơi
này, cô như con ruồi không đầu, chạy như điên dọc theo con đường nhỏ cạnh hồ,
nghĩ bụng, xong rồi, Trần Kình sắp chết rồi, chết trong tay cô.
Cái nơi chết tiệt này sao lại nhiều đường như vậy, bây giờ trời đã sáng rồi,
tại sao ngay đến một bóng người cũng chẳng có? Mỗi khi gặp phải chỗ rẽ, Lâm Uyển
liền cảm thấy mình đang chơi một canh bạc, đánh cược sống chết của một người. Cô
sợ hãi, cô không gánh nổi, nhưng cô chỉ có thể miễn cưỡng mà chọn lựa.
Lâm Uyển vừa chạy vừa khàn giọng hét: “Có ai không, cứu tôi với!” Cẳng chân
bị chuột rút xong còn để lại di chứng, chạy một bước đều rất đau, nhưng cô không
lo nghĩ nổi, vì cô đang chạy đua với thời gian, cô vừa chạy vừa nghĩ trong lòng,
Trần Kình, kiên trì nhé, Trần... Cô bỗng dừng bước, Trần Kình? Đó không phải kẻ
thù của cô sao? Bây giờ cô lại muốn cứu kẻ thù của mình? Không phải cô hận hắn
đến mức mong hắn chết đi? Cô bị điên hay bị ngốc rồi?
Lâm Uyển khom lưng há miệng thở dốc, trong mắt lướt qua một tia hờ hững, có
lẽ chỉ cần chậm một chút, cô sẽ có thể được giải thoát, được tự do, đó chẳng
phải điều mà cô tha thiết mong ước sao... Nhưng cô lập tức lắc đầu đau khổ, hắn
vì cô mới thành ra nông nỗi này, cô không thể ích kỉ như vậy. Khi đứng thẳng
người dậy, đúng lúc nhìn thấy nóc nhà màu đỏ của khách sạn, có lẽ đây chính là
vận mệnh an bài, cô không đi sai đường, hay là, trời cũng không tuyệt đường sống
của hắn.
Lúc chạy về phía vệt màu đỏ kia, Lâm Uyển thầm nghĩ, rốt cuộc cái gì là “tự
do” đây? Thứ cần tự do không chỉ có thể xác, mà còn có cả tinh thần. Nếu hôm nay
cô thấy chết không cứu, cả đời sẽ luôn bị vây hãm trong khoảnh khắc này, đây
không phải cao thượng, đây chỉ là mềm yếu, cô chỉ là một người bình thường mà
thôi.
Lâm Uyển thở hổn hển trong đại sảnh khách sạn, kể đơn giản một lượt tình hình
cho nhân viên bảo vệ. Họ lập tức gọi trung tâm cấp cứu địa phương, sau đó gọi
điện thoại đánh thức bạn bè của Trần Kình. Lâm Uyển liếc nhìn đồng hồ treo
tường, vừa qua sáu giờ, chẳng trách đi trên đường không gặp lấy một người. Hơn
nữa lúc đó lòng dạ cô rối bời, cũng không biết đã tốn mất bao nhiêu thời gian,
không biết Trần Kình bây giờ ra sao.
Một lúc sau, trong đại sảnh tiếng người huyên náo, nhân viên làm việc của
khách sạn chạy đôn chạy đáo, luống cuống như kiến bò chảo nóng. Ngoài cửa truyền
tới tiếng khởi động xe rầm rầm, Hướng Dương đến nhanh nhất, cài khuy áo đi ra
khỏi thang máy, nhìn thấy Lâm Uyển cả người nhếch nhác đứng đó, mặt hung dữ hỏi:
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Lâm Uyển còn chưa hồi sức, vừa ho vừa nói: “Anh ấy từ trong hồ bơi lên bờ
liền bất tỉnh...”
“Mẹ kiếp, tôi hỏi cô, sao cậu ta lại xuất hiện ở đó?” Hướng Dương nổi trận
lôi đình, lớn tiếng chất vấn dọa Lâm Uyển sợ run cầm cập.
Lúc này lại có vài người xuống, Lý Vĩ gương mặt không chút biểu cảm, nói:
“Trước tiên cứu người quan trọng hơn, việc khác để sau hẵng nói.”
Phương Chính là người ra sau cùng, lúc nhìn về phía cô, biểu cảm có chút phức
tạp, đi được vài bước lại quay đầu nói: “Đi thôi, cô phải dẫn đường cho chúng
tôi.”
Lâm Uyển lê hai chân cứng đờ đi ra, vài chiếc xe việt dã đang gầm gừ đổ bên
ngoài sẵn sàng lên đường, mấy người đàn ông sớm đã ngồi vào trong, Phương Chính
mở cửa một chiếc xe trong số đó, nói với cô: “Ngồi xe này đi.”
Lâm Uyển dẫn họ đến nơi phát sinh sự cố, Trần Kình vẫn giữ tư thế nằm ngửa
bên bờ hồ lúc cô rời đi, từ xa nhìn lại, càng thêm thảm hại thê lương, không rõ
là sống hay chết. Mọi người nhao nhao xuống xe, vâ