hét: “Vương Tiêu!”
Người con trai cau mày hỏi: “Sao em lại tới đây?”
Tại sao ai cũng hỏi như vậy, cô sai rồi sao? Chỉ là cô không muốn cô
đơn một mình, cô khẽ nói: “Em muốn tới hành tinh B612 cùng anh...”
Người con trai cười gượng, đáp: “Ở đâu có B612 chứ, đó là hư
cấu.”
“Không đúng, có mà, trên đó còn có ba ngọn núi lửa, hai ngọn hoạt
động, một ngọn đã tắt...”
“Uyển Uyển, đừng nói nữa, về đi!”
“Về đi...”
Bà ngoại, còn có người phụ nữ tự xưng là mẹ cô kia, đều đang nói hai
chữ này. Sau đó có vô số thanh âm khác vang lên theo, ba bóng hình kia liền xoay
người lại rời đi trong thanh âm ấy.
“Đừng đi.” Lâm Uyển với tay bắt lấy bóng hình người con trai, nhưng
thứ chạm được lại là một tấm gương, tấm gương đó ngay tức khắc vỡ tan ra, mảnh
vỡ như mưa tên trút lên cô, cô tránh không kịp, chỉ có thể tuyệt vọng nhắm mắt
chờ chết...
Dường như không có cảm giác đau đớn, Lâm Uyển mở mắt ra, bị giật mình
bởi cảnh tượng trước mắt. Bây giờ cô đang dầm mình giữa hồ, xung quanh mênh mông
trắng xóa toàn nước, còn tay chân cô đang tự động vẫy vùng, vậy nên mới có thể
duy trì không chìm xuống. Cô chưa hết hi vọng, sờ lên mặt một lúc, mịn màng như
lúc đầu, không có vết thương nào, cho nên tất cả những gì vừa nãy kia đều là ảo
tưởng? Bệnh của cô đã nghiêm trọng đến mức độ này rồi sao?
Lâm Uyển chẳng kịp nghĩ nhiều, hít sâu một hơi. Cô không thể nhớ rõ
phương hướng xuống nước, chỉ có thể dựa vào cảm giác để bơi vào phía bờ gần
nhất. Nhưng do nước quá sâu, lại thêm một hồi tinh thần rời rạc trước đó, thể
lực đã tiêu hao quá nửa, tay chân cũng trở nên thiếu linh hoạt, mới bơi một lúc
mà cô đã mệt đến mức thở hồng hộc, cơ thể càng ngày càng nặng nề. Bơi mãi bơi
mãi, cô bỗng không thể tiến về phía trước, như có một bàn tay ở phía dưới giữ
chặt lấy cô, lòng cô bỗng sợ hãi, lẽ nào thật sự có thủy quái? Sau đó phát hiện
là do chân phải bị cỏ nước quấn vào, cô theo bản năng liền giãy giụa vài cái,
nhưng lại bị quấn càng ngày càng chặt.
Trong lúc cấp bách, cô nghĩ ra nên lặn xuống nước để gỡ, nhưng ngay
giây sau đó cô lại phát hiện một vấn đề, chân cô bị chuột rút, hơn nữa là hai
chân cùng bị chuột rút. Lâm Uyển muốn cười, có phải cô bị thần xui xẻo bám vào
người không, sao lại đen đủi như vậy? Cô còn muốn khóc, vì cô không muốn chết,
nhưng phát ra miệng lại là tiếng kêu cứu theo bản năng, chỉ vì trước đó đã khóc
nên giọng cô trở nên khàn khàn khó nghe.
Trời đã sáng lên nhiều, nhưng ngoài bầu khí quyển mịt mờ ra thì không
thể nhìn rõ thứ gì. Lâm Uyển đau khổ nghĩ, hóa ra là sương mù, thật thích hợp là
ngày xảy ra bi kịch. Xung quanh vẫn yên tĩnh, ngay đến một tiếng chim kêu cũng
chảng có, im lặng như tờ, chỉ có tiếng cầu cứu bất lực của cô, nhưng yếu ớt
không thể truyền đến bờ.
Cơ thể từ từ chìm xuống, nước không ngừng tràn vào tai, vào mũi, vào
miệng. Hô hấp càng ngày càng khó khăn, lục phủ ngũ tạng đều khó chịu, tứ chi trở
nên cứng đờ tê dại, nhưng vẫn bị bản năng ép buộc vùng vẫy. Bây giờ cuối cùng cô
đã biết, gần chết có cảm giác gì, so với những thời khắc nguy cấp trước đó, đây
mới là tuyệt vọng nhất, vì nó quá cô độc.
Cô biết tại sao mọi người trước lúc lâm chung luôn muốn gọi người
nhà, bạn bè đến trước giường, một nửa là để nhắn nhủ di ngôn, nửa khác có lẽ
không muốn mình ra đi một cách cô đơn lạc lõng. Con người đến với thế giới trong
sự mong đợi của mọi người, rời đi cũng nên có người trào lệ tiễn đưa, như vậy
một đời mới được gọi là viên mãn.
Quá trình này vì cô đơn mà càng thêm dài đằng đẵng, cảm giác sợ hãi
lan tràn rộng vô bờ bến. Lâm Uyển chợt nghĩ, có lẽ cuối cùng cô không phải bị
chết chìm mà là bị sợ đến chết. Để chết ung dung một chút, cô bắt đầu ra sức nhớ
lại chuyện cũ, lấy nó để thay đổi sự chú ý. Cô vốn dĩ muốn nhớ lại một chút về
tình yêu và sự ấm áp với Vương Tiêu, nhưng bị kí ức cưỡng ép kéo về rất nhiều
năm trước...
Năm cô chín tuổi, có một hôm, trên đường tan học bị một bà lão gầy gò
gọi lại, cô còn tưởng bà ta cần giúp đỡ liền vui vẻ chạy qua. Kết qua bà lão
tiến lên nói một câu: “Cháu không có mẹ à?”
Năm chữ đó như năm chiếc kim đâm vào trái tim trẻ thơ của cô, nhưng
cô vẫn nhìn trái phải theo bản năng để xác định không có bạn học đi qua. Cô đồng
ý cùng bà ngoại về phương Bắc, chính vì đã chịu đựng đủ những ngày tháng bị
người ta gọi là “đứa trẻ không có mẹ”. Trong nhà trẻ, bài hát đầu tiên mà cô học
chính là “Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất”, nhưng cô chỉ nhớ một câu, “đứa trẻ
không có mẹ giống như cỏ dại”. Cô không đòi hỏi được người ta nâng niu trong tay
như báu vật, nhung cũng không chịu nổi ánh mắt người khác nhìn mình như cây cỏ
dại. Ở đây không có ai biết bí mật của cô, cô còn nói với bạn học rằng cha mẹ
bận công việc nên mới nhờ bà ngoại nuôi mình. Bây giờ cô sợ chết đi rồi, bí mật
của cô sẽ bị vạch trần, cô chẳng những là đứa không có mẹ, còn là đứa nói dối.
Đến lúc đó người khác nhất định sẽ bảo cô không có gia giáo, có người sinh không
có người dưỡng.
Bà lão còn mang vẻ mặt lấy làm tiếc mà rằng: “Đứa trẻ như cháu nhìn
tướng khô
