The Soda Pop
Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328292

Bình chọn: 7.5.00/10/829 lượt.

: “Bất cẩn chút thôi mà”.

Cô họ nổi giận lườm ông: “Tôi thấy ông ở Lô Xuyên ăn đòn đến đầu óc

có vấn đề rồi đây!” Nhìn thẳng phía trước, bà nói: “Đúng rồi, chúng ta

nên mua đồ biếu hàng xóm. Chúng ta mượn xe của người ta nhiều ngày,

cũng cần tỏ lòng biết ơn”.

Dượng cau có gật đầu, tâm tư cùa ông trôi theo hình ảnh vô tình chứng kiến vừa nãy.

Bầu trời tối đen, Tưởng Nã mới chở Diêu Ngạn về nhà. Nhìn cô mất tăm trong ngõ, anh khởi động xe chạy đi.

Diêu Ngạn về nhà, đem túi tượng để ngoài cửa vào trong, cô hỏi: “Về sớm vậy mẹ?”.

Bà Diêu mang dưa hấu ra khỏi bếp, bà nói: “Ngày mai, bọn nhỏ đi

học, tối nay buôn bán cũng ế ẩm, Yên Yên còn đau bụng nữa nên mẹ dọn

hàng sớm”.

Diêu Ngạn gật đầu, rửa tay ra ăn dưa hấu. Diêu Yên Cẩn mang vài tờ

tiền khác nhau bày lên bàn trà. Cô vừa ăn dưa hấu vừa bảo Diêu Ngạn dạy mình cách phân biệt tiền. Lặp đi lặp lại những con số giống nhau nhiều lần, khó khăn lắm Diêu Yên Cẩn mới có chút ấn tượng.

Ngày hôm sau, Diêu Ngạn đến công ty nước giải khát làm việc bình

thường, các đồng nghiệp dồn đến hỏi thăm cô. Diêu Ngạn nở nụ cười, nói:

“Em nghỉ ngơi vài ngày nên khỏe rồi”.

Đổng nghiệp tỏ vẻ lo âu: “Chị thấy em không tự thương lấy thân, không biết giữ sức gì cả. Trước đây xuống phân xưởng, người ta sai cái gì, em làm cái đó, không biết tranh thủ lười nhác gì hết! Bây giờ, em còn làm

thêm ở tòa nhà phía đông, sức khỏe của em sao mà chịu nổi”.

Một đồng nghiệp khác hỏi Diêu Ngạn: “Đúng rồi, em xin thôi việc bên

tòa nhà phía đông chưa?”. Chị ta nói nhỏ: “Tuần trước, Trần tổng dùng

cơm với tòa nhà phía đông. Nói sao đi nữa sau này chúng ta cũng hợp tác

làm việc, quan hệ nên phân chia rõ ràng”.

Diêu Ngạn nói: “Em hiểu, lát nữa em đi tìm chủ nhiệm Ngô nói chuyện”.

Buổi trưa, Diêu Ngạn tới tòa nhà phía đông đúng lúc chủ nhiệm Ngô

đang trong phòng làm việc. Chủ nhiệm Ngô cười cười, vẫy cô: “Tiểu Diêu,

mọi người đều biết năng lực làm việc của cô. Đãi ngộ và phúc lợi bên này không thua kém bên kia”. Ông ta rút một chồng tài liệu sát hạch và kế

hoạch nửa năm của công ty ra nói: “Cô xem đi, công việc của mọi người

phân chia rõ ràng, thực ra cũng không vất vả lắm. Bên tôi muốn mở rộng phát triển mảng đồ uống, vài năm nữa sẽ tìm đại diện phát ngôn, tiền đồ không cần nói cũng biết!”.

Diêu Ngạn gật đầu lấy lệ, miễn cưỡng nhìn chồng tài liệu. Trong lúc

chủ nhiệm Ngô khuyên bảo, cô vô tình lia thấy cuốn lịch để bàn khoanh

tròn ngày mười, bên cạnh ghi hai chữ “Lô Xuyên”. Diêu Ngạn nhíu mày, hai chữ này bây giờ cực kỳ nhạy cảm với cô.

Chủ nhiệm Ngô khuyên nhủ hết lời nhưng Diêu Ngạn vẫn tỏ thái độ hời

hợt, không mảy may lay động. Ông ta lại nói: “À Thẩm tổng nói cô đến thì lên chỗ anh ấy. Cô lên đó trước, tôi nói chuyện nghỉ việc với cô sau”.

Diêu Ngạn không biết làm gì khác, đành lên tầng gặp Thẩm Quan.

Thẩm Quan xử lý văn kiện, cạnh tay anh ta là một xấp hình sống động

đầy màu sắc. Thấy Diêu Ngạn xuất hiện, anh ta đưa hình cho cô: “Em rửa

hình chụp chung của chúng ta đi”.

Diêu Ngạn nhận lấy nhìn sơ qua, cô nở nụ cười, nói: “Cảm ơn Thẩm tổng”.

Thẩm Quan vòng qua bàn làm việc đến gần Diêu Ngạn: “Tối hôm trước tôi về nhà nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy em đang cố tình xa lánh tôi. Không

phải tôi tự suy nghĩ lung tung đúng không?”.

Diêu Ngạn bần thần. Thẩm Quan cười nói: “Em biết lần đầu tôi gặp em là khi nào không?”.

Anh ta điềm tĩnh nhìn Diêu Ngạn, chậm rãi cất lời: “Ngày đầu tiên tôi tới Trung Tuyển, tài xế chạy nhầm đường. Xe đến cổng trường tiểu học,

gặp đúng lúc em đang bán hàng”. Anh ta nhặt sợi tóc rơi bên má Diêu

Ngạn, Diêu Ngạn nghiêng đầu, tay của anh ta sững lại: “Trời nắng gắt, em toàn thân mướt mải mồ hôi nhưng nụ cười của em rất đẹp. Khi gặp lại em, tôi không nhớ ra. Sau đó tài xế nhắc tôi mới nhớ đến, dáng vẻ của em

hiện từng chút một trong đầu tôi. Thế nhưng đó không phải lần đầu tiên

chúng ta gặp nhau”.

Diêu Ngạn khó hiểu nhìn anh ta. Thẩm Quan điềm tĩnh hồi tưởng: “Bốn

năm trước lúc vừa đến Nam Giang, tôi tới đại học Nam Giang tìm người

quen. Lúc vào phòng thí nghiệm, tôi thấy em đang dọn dẹp vệ sinh ở đó.

Họ nói em dùng thời gian sau buổi học để làm thêm.” Diêu Ngạn kinh ngạc mở to miệng. Thẩm Quan mỉm cười: “Tôi mới nhớ ra gần đây. Càng nhìn

em, tôi càng cảm thấy quen mắt”.

Diêu Ngạn không hề có ấn tượng về anh ta. Cô thắc mắc hỏi anh ta: “Người quen anh tìm là ai?”.

Thẩm Quan cười đáp: “Cô Từ – Từ Anh. Trước khi đến đại học Nam Giang

công tác, cô Từ dạy học ở Tân Châu. Chúng tôi quen biết tại Tân Châu”.

Diêu Ngạn ngớ người, miệng cô run run không thốt thành tiếng. Thẩm

Quan hỏi cô: “Lẽ ra bốn năm trước chúng ta nên quen biết nhau. Diêu

Diêu…”. Anh ta vân vê sợi tóc rủ xuống của cô, khe khẽ cất giọng: “Có

thể nói tôi biết tại sao em giữ khoảng cách với tôi không? Tôi không

muốn khi mình vẫn chưa tham gia cạnh tranh thì cơ hội đã vuột mất”.

Diêu Ngạn hoàn hổn, cô thụt lùi về sau một bước, tóc cô còn trong tay anh ta làm da đầu cô đau nhói. Cô cau mày, kéo tóc khỏi tay Thẩm Quan.

Khuôn mặt cô nghiêm lại,