cô nói: “Tôi đã xin chủ nhiệm Ngô thôi việc.
Lát nữa tôi sẽ bàn giao lại công việc của tôi”.
Thẩm Quan trầm ngâm không nói. Một lát sau, anh ta hỏi: “Vậy… tôi có thể theo đuổi em không?”.
Diêu Ngạn mỉm cười: “Thẩm tổng, anh đừng nói đùa, tôi đã có bạn trai”.
Thẩm Quan ngạc nhiên: “Bạn trai?”.
Diêu Ngạn gật đẩu: “Ừm, chính là… Tưởng Nã”.
Gió ngoài cửa lùa vào, thổi tóc trên gò má Diêu Ngạn bay nhẹ. Cừa phòng làm việc hơi hở ra chậm rãi khép lại.
Hành lang vắng vẻ, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ in vệt nắng lên
nền nhà. Một đôi giày da đen lấm lem bụi đất giẫm lên ánh nắng trải dài từ tường xuống đến nền đất.
Tưởng Nã nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Mùa hè oi bức năm nay dài
dằng dặc, hoa quế mãi vẫn chưa tỏa hương. Nhưng ngay giây phút này, anh
có thể ngửi ra mùi hoa thanh mát giống như người phụ nữ của anh đang thỏ thẻ bên tai. Tưởng Nã khe cười, vẻ mặt sung sướng ngất ngây của anh
khiến các anh em hết sức ngạc nhiên.
Diêu Ngạn xin thôi việc ở tòa nhà phía đông, thuận lợi bàn giao công việc cho đồng nghiệp. Các đồng nghiệp không nỡ để cô đi, họ hẹn cô khi
nào rảnh rỗi gặp mặt uống nước. Diêu Ngạn chỉ cười cười ứng phó, cô
ngoảnh đầu nhìn thoáng qua phòng làm việc đóng kín của chủ nhiệm Ngô. Cô hỏi: “Chủ nhiệm Ngô bình thường không ở phòng nghiên cứu, vậy ông ấy đi đâu?”.
Đồng nghiệp nhún vai: “Ai mà biết được. Ông ta giỏi nịnh bợ, trốn
không làm việc cũng chẳng sao, chạy đến chỗ Thẩm tổng nói vài câu là
xong”.
Diêu Ngạn cười gượng gạo, cô chào tạm biệt họ, rời khỏi phòng nghiên cứu tòa nhà phía đông.
Bận bịu đến giờ tan tầm, Diêu Ngạn nhận được điện thoại của Tưởng Nã. Anh nói: “Lát nữa cùng nhau đi ăn”.
Diêu Ngạn từ chối: “Không được, lát nữa tôi bận”.
Tưởng Nã tỏ thái độ bất mãn, Diêu Ngạn giải thích: “Tranh thủ lúc nhà máy của chị tôi chưa tan ca, tôi đến đó giải quyết chút chuyện.” Tưởng Nã nghe vậy mới chịu thôi.
Thu dọn xong đồ đạc, Diêu Ngạn cầm hộp quà mình mang đến công ty sáng nay đi tới nhà máy cũ của Diêu Yên Cẩn.
Công nhân vẫn đang giờ làm việc. Diêu Ngạn tìm đến phòng nhân sự, cô
cười đi tới chỗ của một chị làm trong đó: “Em cứ lo đến không kịp, chị
tan sở rồi cơ. Lâu ngày không gặp em mua cái này tặng cháu ở nhà”.
Chị ta xua tay: “Ôi, em mua làm gì. Em đến thăm là vui rồi!”.
Diêu Ngạn mỉm cười, cô nói: “Vậy sao được, tay không tới thăm em
ngại lắm”. Cô kéo ghế ngồi xuống hỏi thăm chị ta, sau đó nói: “Chị, anh chàng lần trước chị giới thiệu cho chị em, mẹ em thích lắm”.
Chị ta cười cô: “Chị gọi người ta là anh chàng, sao em cũng bắt chước gọi theo vậy hả? Người ta lớn hơn em vài tuổi đây”.
Diêu Ngạn phì cười, cố nói: “Em nghĩ nếu họ được làm việc chung với
nhau thì càng có nhiều cơ hội nuôi dưỡng tình cảm. Nhưng chị cũng biết
tính chị em, chị ấy không thích làm việc trong nhà máy. Lần trước chị
ấy còn lấy lại giấy xác nhận khuyết tật, sau bị mẹ em đánh một trận
tơi tả, bây giờ ngoan hơn rồi, cũng biết bản thân đã sai”.
Chị ta vỗ vỗ tay cô: “Chị em bồng bột, nhà em phải từ từ. Thế này
đi, nếu chị em bằng lòng thì mang giấy xác nhận khuyết tật đến nhà máy.
Tuy ba trăm tệ mỗi tháng không nhiều nhưng có còn hơn không”.
Diêu Ngạn cảm thấy nhẹ cả người, cô trò chuyện thêm một lát rồi chào tạm biệt ra về.
Ra tới cổng nhà máy, một chiếc xe Jeep đậu ven đường nhấn còi inh ỏi. Diêu Ngạn quay qua nhìn, Tưởng Nã nhoài người ra ngoài cửa sổ: “Xong
hết việc rồi chứ? Lên xe!”.
Diêu Ngạn ngó dáo dác xung quanh. Thấy không có người quen mới bước đến cạnh xe Jeep, cô nói: “Mẹ tôi đang chờ ở nhà”.
Tưởng Nã thờ ơ lấy điện thoại di động trong túi Diêu Ngạn lục tìm lịch sử cuộc gọi, giơ điện thoại áp lên tai Diêu Ngạn.
Diêu Ngạn ngỡ ngàng, bà Diêu ở trong điện thoại đã gọi cô. Tưởng Nã
làm khẩu hình kêu Diêu Ngạn nói chuyện. Diêu Ngạn đành nhíu mày tìm cớ,
bà Diêu oán trách: “Tại sao lại tăng ca, công ty con bận đến vậy ư?”.
Xe Jeep chạy khỏi khu khai phá nhưng bà Diêu vẫn càu nhàu không ngừng. Đến khi Tưởng Nã cho xe dừng lại bà Diêu mới nói xong.
Đường đầy bùn đất và đá vụn, hồ nước hai bên trong vắt, cây cối
xanh ngát che chắn tạo bóng mát. Tưởng Nã lấy khỏi xe một hộp bánh kem.
Anh đảo mắt, đi đến chỗ có chiếc xe ba bánh đậu dưới tán cây. Anh đặt
bánh kem lên đó, ngồi xuống giá đỡ bên cạnh, dang tay gọi Diêu Ngạn:
“Qua đây!”.
Diêu Ngạn ngơ ngác bước lại, Tưởng Nã liền kéo cô ngồi kế bên anh.
Giá đỡ bằng sắt chỉ là một cây gậy dài nên ngồi cảm giác hơi khó chịu,
cô khó khăn dịch người. Tưởng Nã nói: “Ngày mười lăm đó là sinh nhật của anh, hôm nay em phải đền bù”.
Diêu Ngạn ngẩn người: “Sinh nhật bù?”.
Tưởng Nã gật đầu: “Đợi trời tối, chúng ta thắp nến lên, anh sẽ giành cho em một bữa tối dưới ánh nến”. Tưởng Nã chỉ hồ nưóc, nói tiếp:
“Phong cảnh ở đây cũng hợp mắt, đã vậ còn vắng vẻ, không ai lui tới.
Trong hồ nước có cá có tôm, em muốn đi câu thì anh chuẩn bị cần câu”.
Khóe miệng Diêu Ngạn trĩu xuống, cô lắc đầu: “Không cần”.
Thời tiết vẫn oi bức như những ngày giữa hè nhưng nắng chiều tắt sớm, chỉ lát sau bầu trờ