ong lúc né qua đã hất về phía Kiếm lão một nắm bột kỳ quái.
Kiếm lão nhìn mấy thứ bột do Nguyệt Vô Thường tung ra dính trên y phục của mình, ngạc nhiên nói:
– Độc dược? Xem như ngươi cũng có bản lãnh.
Kiếm lão không biết độc dược Nguyệt Vô Thường hạ là loại nào nhưng lão cũng
không quan tâm, tùy tiện bỏ vào miệng một viên thuốc để hóa giải.
Nguyệt Vô Thường lấy tay che vết thương trên vai, vẫn chăm chăm quan sát từng
cử động của Kiếm lão, thấy lão uống thuốc hóa giải thầm kêu không xong,
chắc chắn đó là thuốc giải độc do Thương thần y điều chế. Nguyệt Vô
Thường cố gắng trì hoãn thời gian:
– Kiếm lão, ta và ông không thù không oán. Hà cớ gì lại xuống tay ngoan tuyệt như vậy?
Kiếm lão sắc lạnh nói:
– Không thù oán? Chỉ riêng thân phận bất minh của ngươi đã đủ để ta ra
tay diệt trừ hậu hoạn rồi nói chi ngươi còn dám quyến rũ Tang Ly.
Nguyệt Vô Thường hết nói, quả nhiên nói chuyện chính đáng với Kiếm lão là một
chuyện không tưởng. Nàng càng hiểu vì sao Tang Ly luôn chống đối với
Kiếm lão, lão chung quy chưa từng nghe người khác nói, cũng không để tâm đến cảm nhận của người khác.
Nguyệt Vô Thường càng nghĩ càng bất mãn thay Tang Ly, dù biết rõ lúc này không nên kích động Kiếm lão, nàng vẫn không nhịn được mà lên tiếng mỉa mai:
– Ta quyến rũ Tang Ly là sai, vậy lão biến Tang Ly thành công cụ trả thù là đúng sao?
Kiếm lão tức trợn mắt, cặp râu dài của lão rung chuyển theo từng nhịp thở hồng hộc của mình, lão cay cú quát:
– Yêu nữ, ngươi đang giở trò ly gián? Ta nhất định phải giết ngươi!!!
Kiếm lão lần nữa lại xông tới, Nguyệt Vô Thường ngã dài trên đất lăn mấy
vòng mới ngừng lại được. Kiếm lão tiếp tục hướng Nguyệt Vô Thường đâm
xuống liền bị một thanh kiếm cản lại.
Kiếm lão nhìn chủ nhân của thanh kiếm, trách cứ:
– Ngươi lại vì yêu nữ này mà chống đối ta?
Tang Ly trừng mắt nhìn Kiếm lão, trong đáy mắt của hắn còn có cả oán hận. Hắn nghiến răng nói:
– Ta đã nói không được động đến nàng…
Kiếm lão gắt gỏng:
– Ngươi quả nhiên bị yêu nữ này mê hoặc đến mê muội rồi.
Tang Ly bật cười cay đắng:
– Phải! Ta mê muội rồi… ta bây giờ còn chẳng biết mình là người hay là công cụ của các ngươi nữa… ta mê muội thật rồi…
Kiếm lão nghe những lời của Tang Ly nói càng thêm cuồng nộ, quát lớn:
– Tang Ly!!! Nghiệt súc!!! Nếu ngươi đã nhất quyết bảo vệ nàng ta như vậy, ta sẽ giết cả ngươi luôn…
Kiếm lão lần nữa lao vào giao đấu với Tang Ly, từng chiêu từng chiêu đều là sát chiêu, dồn hắn đến chỗ chết.
Nguyệt Vô Thường lồm cồm bò dậy, hốt hoảng nhìn theo Tang Ly chật vật né tránh đòn hiểm của Kiếm lão, vết thương tuôn đầy máu.
– Tang Ly…
Ngay lúc đó, một bóng người lao ra, xô Nguyệt Vô Thường xuống vách núi. Lúc Tang Ly quay đầu
lại thì đập vào mắt cảnh tượng Nguyệt Vô Thường bị té xuống vách núi,
thân thể nàng chao đảo trong không trung rồi rơi thẳng xuống vực sâu.
Tang Ly bỏ mặc Kiếm lão, lao tới chỗ Nguyệt Vô Thường.
– Vô Thường…
Nhưng Tang Ly đã chậm, hắn không thể nắm được tay Nguyệt Vô Thường, không hề suy nghĩ, hắn cũng nhảy xuống theo nàng.
Những người ở đó thấy Tang Ly lao mình xuống vực ai nấy liền biến sắc.
– Tang Ly…
– Tiểu vương gia…
Khi mọi người chạy đến mép núi thì một bóng trắng từ bên dưới bay vụt lên.
Bóng trắng đó là Thương thần y, lão đã chụp được Tang Ly đang nhảy núi, lão
vất Tang Ly đã hôn mê xuống đất, quắt mắt nhìn Kiếm lão.
– Ngươi xem hậu quả của ngươi đi!
Kiếm lão dù căm tức nhưng cuối cùng hậm hực không cãi lại. Suy cho cùng, lão vẫn quan tâm đến sống chết của Tang Ly.
Thương thần y nhìn qua những binh lính ở đây một lượt, lớn tiếng trách:
– Các ngươi đã quên ai là chủ tử của mình!
Những binh lính ở đó ai nấy đều cúi thấp đầu, không dám lên tiếng cãi lại.
– Đưa tiểu vương gia xuống núi trị thương!
Mấy binh lính gật đầu dạ, rồi cõng Tang Ly đi.
Sau khi giải quyết hết mọi chuyện, Thương thần y mới đưa mắt nhìn về một góc khuất, chậm rãi lên tiếng:
– Tiểu thư thượng thư phủ quả thật có bản lãnh!
Ở nơi đó, chính là Liễu Thanh Chi, nàng ta ngồi bẹp trên đất, gương mặt trắng dã không nói một lời.
Liễu Thanh Chi chính là người đã xô Nguyệt Vô Thường xuống núi.
Liễu Thanh Chi bây giờ chết lặng, khi nàng nghe được chính miệng Tang Ly nói trên đời hắn chỉ có một nữ nhân duy nhất, mà người đó không phải nàng,
nàng đã vô cùng đau đớn, đau đến mức không biết làm sao để bộc phát. Sau đó, nàng lại nghe được tin Tang Ly đưa Nguyệt Vô Thường đến viếng mộ
tiền Trấn Vương, đó không phải là thừa nhận Nguyệt Vô Thường sẽ là thê
tử của Tang Ly sao.
Ghen tức! Căm thù! Phẫn hận!
Nàng từ
trước đã núp một bên để theo dõi động tĩnh bên trong lăng mộ, đến khi
thấy Kiếm lão ra tay với Nguyệt Vô Thường, nàng vô cùng kích động, thậm
chí vui mừng. Nếu như Nguyệt Vô Thường chết, Tang Ly biểu ca vẫn là của
nàng.
Nào ngờ, Tang Ly lại vì bảo vệ Nguyệt Vô Thường mà đối kháng với Kiếm lão, thương tích đầy mình.
Nàng không cam tâm! Vì cái gì mà Tang Ly lại đối xử tốt với Nguyệt Vô Thường như vậy?
Bị lòng căm thù làm mờ mắt, Liễu Thanh Chi đã không màng kết quả, xô Nguyệt Vô
