y vỗ vỗ ghế tựa: “Ngồi xuống đây.”
Phi Tâm do dự một hồi, y thấy cô tỏ bộ dạng không dám. Sắc mặt đanh
lại, đưa tay túm cô lại. Cô không dám ngước mắt nhìn, cúi đầu nói:
“Hoàng thượng, muốn thử mùi hương nào? “
“Nàng rất thích hoa sen? ” Y kéo tay cô, khẽ nắn nắn những vết chai
trên đầu ngón tay. Tay y cũng có, chấp bút, kéo cung, lâu ngày liên
tiếp, tự nhiên sẽ mọc vết chai.
“Bẩm hoàng thượng, là mẫu thân của thần thiếp thích. ” Hoàng thượng hỏi, cô ắt phải trả lời.
“Mẹ nàng? ” Y nghiêng người, nhìn khuôn mặt nghiêng đang ngước xuống của cô.
“Bẩm hoàng thượng, là mẹ cả của thần thiếp.” Ánh mắt cô như rưng
rưng, vì rượu hoặc cũng có lẽ vì hồi hợp, gương mặt hơi ửng hồng, rất
diễm lệ.
“Nàng là con thứ?” Y vừa hỏi, cô đã run bắn người. Trong lòng thầm
than khổ, chỉ trách mình khi nói không nghĩ kỹ, đã hớ hênh. Trước mặt
hoàng thượng thì đầu cô cứ quay cuồng, tất cả dây thần kinh như dựng
thẳng lên. Việc này thái hậu biết, hoàng thượng chưa chắc đã biết. Để y
nghe thấy không chừng sẽ tưởng rằng phụ thân không nỡ đưa con gái cả vào cung, nên sắp một đứa con thứ vào cho có lệ.
“Nói chuyện với trẫm mà phải phí sức thế à? ” Giọng y không vui, cô
sợ quá vội quỳ xuống. Một tay y choàng eo cô lại, để cô ngã vào lòng y.
Cô hoàn toàn chẳng dám đổi một tư thế thoải mái, chỉ cứng đờ gương mặt
và khẽ nói: “Thần, thần thiếp bởi vì ngoại mạo, với, với….mong hoàng
thượng thứ tội, không phải phụ thân thần thiếp cố ý….”
“Trẫm không trách ai, chỉ nói thế thôi.” Y không kiên nhẫn hứ một
tiếng, nửa nhắm mắt lại, “Tài nghệ chế hương của nàng không tồi, chẳng
trách trẫm nghe nói nàng ở nhà rất được phụ mẫu coi trọng.”
Y dùng hai từ “Nghe nói”, nhưng lòng Phi Tâm cũng tịnh lại, “nghe
nói” chẳng qua là nói qua loa. Nhất định y đã điều tra ngọn ngành gia
đình cô, cũng phải, phong cô chức quý phi, nào có thể không tìm hiểu gì
về gốc gác. Hoàng thượng rất anh minh, làm sao giấu được y? Nên y thật
sự chỉ là muốn trò chuyện, chứ không có ý trách phụ thân cô.
Nghĩ thế, Phi Tâm thoải mái hơn một tí. Cô gật đầu: “Bẩm hoàng
thượng, mẹ cả thần thiếp thích hoa sen, nhất là sen trắng. Thần thiếp
cũng thích hương liệu, khi thần thiếp còn ở nhà, lúc rảnh thường chế
hương tặng mẫu thân.”
“Vậy nàng thích hương gì? ” Y ừ một tiếng, đột nhiên lại hỏi.
“Bẩm hoàng thượng…..” Cô vẫn chưa nói xong, y đã hơi tăng sức tay,
“Những câu vớ vẫn phía trước thì cứ bỏ đi, trẫm nghe mà ngán ngẩm.”
Cô sửng sờ, chẳng dám nói nhiều, bèn khe khẽ lên tiếng: “Những gì mẫu thân thần thiếp thích thì thần thiếp đều thích.”
Cô chẳng có gì là thích hay không thích, bao nhiêu năm nay, trong
cuộc đời cô, dường như rất hiếm có gì cô thích. Cô không cảm thấy hối
tiếc, dù gia đình cô thuộc gia đình nhà buôn, địa vị dù không cao, nhưng tuyệt đối có thể gọi là phú giáp một vùng. Phụ thân biết gia thế thương gia tiền đồ trắc trở, nên rất chú trọng giáo dục con cái. Phụ thân có
bảy phòng cơ thiếp, nhà cô anh chị em đông. Từ nhỏ cô đã hiểu, muốn được sự chú ý của phụ thân thì phải cố gắng gấp bội. Dù cô không phải con vợ cả, điều điện cũng không bằng anh em chính phòng, cơ hội lại càng ít,
được quan tâm cũng không nhiều. Vì thế, cô dụng tâm hơn bất kỳ chị em
nào trong nhà.
Từ năm 4 tuổi, bèn hiểu phải thức giấc, ngủ nghỉ đúng giờ, không một
ngày trễ nải. Phụ thân cô khởi nghiệp bằng hãng trà, suốt năm chẳng có
bao nhiêu thời gian ở nhà, toàn bôn ba bên ngoài. Từ nhỏ cô đã biết may
giày cho phụ thân, cô biết phụ thân có vết chai ở đâu, lòng bàn chân bị đau ở đâu. Tất cả giày cô may đều được phụ thân yêu thích. Lần nào về
cũng đều nhớ đến Phi Tâm – đứa con gái thứ ba. Nhưng thêu thùa có phải
vì cô thích không, cô hầu như đã hoàn toàn phớt lờ. Mẹ cả thích hương
hoa, từ nhỏ cô đã tập trồng hoa, hái hoa thậm chí là chưng cất hương
hoa. Và hương liệu có phải thứ cô thích không, cũng không còn quan trọng nữa. Sự coi trọng của phụ mẫu khi cô còn ở nhà mới có thể giúp mẹ ruột
của cô nâng cao địa vị.
Trong nhà và trong cung cũng không có gì khác nhau, chẳng qua là khi ở trong nhà, cô phải giành sự yêu thương của phụ mẫu. Còn ở đây, cái cô
phải tranh giành chính là sủng ái của hoàng thương và thái hậu. Sự
nghiệp một đời của người phụ nữ, thực ra chính là gia đình. Đàn ông đều
háo sắc, nhưng khởi sự vì sắc thì suy bại cũng vì sắc. Mẹ cả một mình
chấp trưởng trong nhà, phụ thân chẳng lúc nào rời khỏi bà. Dù rằng phụ
thân không ngừng nạp thiếp, nhưng ân tình với mẹ cả không vì thế mà đứt
đoạn. Phụ thân thường bảo, bản thân bôn ba bên ngoài, may nhờ trong nhà
có vợ biết lễ nghĩa, việc gì cũng có thể quản lý tốt. Mẹ cả quản lý
giỏi, nhà tuy nhiều người, dù có tranh chấp cũng chẳng có gì quá lố. Vì
thế, phụ thân chẳng thể rời mẹ cả. Dù mẹ cả có tuổi già phai sắc, cũng
vẫn được phụ thân tôn trọng và yêu quý.
Cô chính là muốn phấn đấu vì mục tiêu này, tuy trong cung cô chỉ là
quý phi, không phải hoàng hậu. Nhưng hiện mọi việc trong cung đều do cô
quản lý. Cô đã dấn thân vào cung thì nơi này đã trở thành nơi cô trấn
thủ cả cuộc đời này. Cô