Giải thích như vậy, chắc hẳn Diệp Tầm Phương ngu ngốc kia, cũng sẽ
không cho rằng là Ngãi Giai Giai đã nói tất cả mọi chuyện cho anh biết.
“Sao lại trùng hợp như vậy” Tăng Hải Lâm thấp
giọng tự nói.
Chẳng lẽ đúng như Tề Hiên nói sao, tất cả chỉ là
trùng hợp mà thôi, nhưng cái trùng hợp này cũng không tránh khỏi quá khác ý
người đi.
“Đây không phải là trùng hợp, là tôi cố ý sắp
đặt phương thức cầu hôn.” Tề Hiên mỉm cười nhìn Tăng Hải Lâm, giọng nói rất
bình thản khiến người ngoài nhìn vào thì cho rằng bọn họ không biết nhau.
“Vậy sao?” Tăng Hải Lâm cười thầm.
“Vị tiên sinh này, nếu như anh không còn vấn đề
gì, vậy chúng tôi đi trước.” Tề Hiên dắt tay Ngãi Giai Giai, sau đó rời đi.
Tăng Hải Lâm nhìn bóng lưng hai người bọn họ,
càng nghĩ càng thấy không đúng, nhưng lại không biết không đúng ở chỗ nào. Cái
cớ của Tề Hiên thật sự là quá đầy đủ.
Đang lúc Tăng Hải Lâm ở trong trạng thái trầm
tư, thì điện thoại di động đột nhiên vang lên dọa anh giật mình. Vì vậy lấy
điện thoại di động ra, thấy là Diệp Tầm Phương điện tới, thì trong lòng có một
loại dự cảm bất tường, nhưng vẫn nghe điện thoại.
“Nghĩ biện pháp bắt ngừơi đàn bà Ngãi Giai Giai
này, chỉ cần tóm đựơc cô ta, tôi sẽ bỏ qua cho anh em của anh.” Diệp Tầm Phương
ở trong điện thoại tức giận ra lệnh, nói xong cũng cúp điện thoại, sau đó căm
tức nhìn Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên ở trước mặt cô.
“Cô nhìn bọn ta làm gì, nhìn chúng tôi cũng
không tránh đựơc có Tề Hiên bảo vệ cho Giai Giai, cô muốn bắt cô ấy, không có
cửa đâu.” Trần Tiểu Ngoạn khinh thường nói. Chắc là kế hoạch lần nữa của Diệp
Tầm Phương thất bại, cho nên mới tức giận như vậy đi.
“Tôi cũng không tin Tề Hiên mỗi lần đều có thể
vượt qua trót lọt, các ngừơi chờ đó cho tôi, chờ tôi bắt Ngãi Giai Giai tới làm
bạn với các người, ha ha.” Diệp Tầm Phương điên cuồng cười to, sau đó đi ra
ngoài.
Phịch - một tiếng, cửa sắt đóng lại. Tề Tiểu
Hiên lập tức lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Tề Hiên, điện thoại
vừa thông thì vội vàng nói: “Ba có người định đóng gói mẹ mang đi, thi hành kế
hoạch AB của chúng ta.”
“Cái gì kế hoạch AB.” Tề Hiên một tay dắt Ngãi
Giai Giai, một tay nghe điện thoại. Vậy mà Ngãi Giai Giai theo âm đi ra ngoài
điện thoại nghe được đó là giọng nói của Tề Tiểu Hiên, vì vậy kích động kéo tay
Tề Hiên hỏi.
“Thiếu chủ có phải Tiểu Hiên không, có phải
không?”
“Giai Giai, bình tĩnh một chút nghe Tiểu Hiên
nói hết đã.” Tề Hiên ổn định Ngãi Giai Giai.
Ngãi Giai Giai hiểu gật đầu một cái, sau đó im
lặng nhìn Tề Hiên nói điện thoại:
“Tiểu Hiên nói đi, cái gì kế hoạch AB.”
“Ba, ba hãy nghe cho kỹ kế hoạch AB” —— Tề Tiểu
Hiên mới nói có một chút, thì đột nhiên phịch một tiếng, dọa bọn họ giật mình.
Tề Tiểu Hiên đang định nói kế tiếp Tề Hiên nên
làm như thế nào, nhưng cửa sắt đột nhiên bị người đụng vỡ, sợ tới
mức Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên giật mình, kế hoạch AB còn chưa nói ra. Thì
sợ Diệp Tầm Phương phát hiện bọn họ có điện thoại di động, muốn vội vàng giấu
điện thoại di động đi, nhưng đã không kịp.
Diệp Tầm Phương căm tức nhìn Tề Tiểu Hiên, sau
đó đi tới từng bước một dùng chân đá điện thoại di động xuống đất.
“Tôi đã nói Tề Hiên làm sao lại nhiều lần xuất
hiện trùng hợp như vậy, thì ra nguyên nhân là do các ngừơi, thật đúng là lợi
hại. Cũng đã bị trói thành như vậy rồi, còn có thể liên lạc với bên ngoài, để
tôi xem các ngừơi về sau làm thế nào mà liên lạc.” Diệp Tầm Phương đi tới vị
trí điện thoại di động, sau đó giẫm hư di động, hơn nữa còn dùng sức mà đạp.
“Biết thì sao, dù sao kế hoạch của cô cũng đã
thất bại, xì.” Trần Tiểu Ngoạn châm chọc Diệp Tầm Phương. Tuy trong lòng rất
đau cho điện thoại của cô, nhưng suy nghĩ một chút về sau sẽ bảo Tề Hiên bồi
thừơng không cần phải đau lòng.
“Trần Tiểu Ngoạn, cô không có một chút giá trị
nào đối với tôi, có tin bây giờ tôi giết cô hay không?” Diệp Tầm Phương hung
tợn nhìn Trần Tiểu Ngoạn, có một loại kích động muốn giết người, gần như muốn
điên.
“Diệp Tầm Phương, giết người là phạm pháp đó.” Trần
Tiểu Ngoạn bắt đầu hơi sợ Diệp Tầm Phương, nhưng bộ dạng giả vờ không sợ hãi.
Ông trời, Diệp Tầm Phương này sẽ không phải muốn giết chết cô chứ, hình như
người phụ nữ này quá khủng bố.
“Người cản trở chuyện tốt của tôi, tôi tuyệt đối
sẽ không bỏ qua đâu.”
“Tôi cũng không có cản trở chuyện tốt của cô.”
Trần Tiểu Ngoạn cãi lại.
“Kéo con đàn bà này ra ngoài đánh cho tôi.” Diệp
Tầm Phương không để ý tới Trần Tiểu Ngoạn, chỉ muốn tìm người trút giận, bây
giờ cô vẫn không thể động đến con trai của Ngãi Giai Giai, nhưng Trần Tiểu
Ngoạn này cũng không có chút giá trị lợi nào với cô, đánh chết cô ta cũng không
sao.
Giọng điệu Diệp Tầm Phương cứng rắn, nói xong có
hai người đứng ở phía sau cô, đi tới trước mặt Trần Tiểu Ngoạn, khuôn mặt không
chút thay đổi nhìn cô ấy.
“Làm gì vậy? Mấy ngừơi đừng làm loạn nha.” Trần
Tiểu Ngoạn không ngừng lui về phía sau, sợ hãi nhìn bọn họ.
“Mấy người không đựơc đụng đến mẹ nuôi của tôi.”
Tề Tiểu Hiên cảnh cáo hai người đứng đó
