Duck hunt
Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326723

Bình chọn: 10.00/10/672 lượt.

o. Trần Tiểu Ngoạn và con trai cô đều đang

ở trên tay tôi. Chỉ là tôi sẽ không làm hại bọn họ, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe

lời, tôi bảo đảm bọn họ sẽ bình an vô sự. Chuyện này nếu như cô dám nói với

người khác nửa chữ, tôi liền cắt đứt ngón tay của con trai cô, đặc biệt là Tề

Hiên. Nếu cô nói cho anh ta biết Trần Tiểu Ngoạn và con trai cô ở tay tôi. Vậy

thì cô hãy chờ cho nhặt xác bọn họ đi.” Diệp Tầm Phương ở trong điện thoại

không ngừng uy hiếp Ngãi Giai Giai.

“Cô muốn gì?” Ngãi Giai Giai thở hổn hển vô cùng

khẩn trương, rất lo lắng Diệp Tầm Phương sẽ làm hại Trần Tiểu Ngoạn và Tề tiểu

Hiên. Cô nên đoán được tất cả chuyện này là Diệp Tầm Phương làm, chỉ là không

có một chút chứng cớ mà thôi.

“Bắt đầu từ bây giờ Tăng Hải Lâm bảo cô làm gì

thì cô làm theo, hơn nữa không đựơc để cho Tề Hiên biết, nếu không cô phải biết

hậu quả là gì.” Diệp Tầm Phương nói xong câu đó, thì cúp điện thoại sau đó tà

ác cười một tiếng, đảo mắt nhìn Trần Tiểu Ngoạn và Tề tiểu Hiên trói cả người,

ném vào góc, sau đó điên cuồng cười to.

“Ha ha” ——

Vốn là cô muốn bắt Ngãi Giai Giai, ai ngờ trên

xe chỉ có Trần Tiểu Ngoạn đang hôn mê. Ngừơi đựơc phái đi cũng không biết Trần

Tiểu Ngoạn là ai, nên đem cô ta trở thành Ngãi Giai Giai bắt về, nhưng mà điều

này cũng không cần vội, bởi vì Tề Tiểu Hiên ở trên tay của cô. Lần này là cô

thật sự có lợi thế, để xem Tề Hiên có thể làm đựơc gì.

Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên nghe thấy tiếng

cười điên cuồng của Diệp Tầm Phương, thì hơi đồng tình tâm lý của ngừơi đàn bà

này có vấn đề.

“Mẹ nuôi, mẹ nói xem cái dì bệnh thần kinh này,

muốn Tăng Hải Lâm đó làm cái gì với mẹ.” Tề Tiểu Hiên hỏi và cậu tựa vào Trần

Tiểu Ngoạn.

“Quỷ mới biết, nhưng khẳng định không phải là

chuyện tốt!” Trần Tiểu Ngoạn khinh thường nhìn Diệp Tầm Phương.

Nếu không phải là cô hôn mê, chắc chắn sẽ không

để cho người ta trói lại, mà mang tới loại địa phương này.

“Các ngừơi muốn biết sao? Vậy tôi sẽ nói cho các

ngừơi biết, ha ha” —— Diệp Tầm Phương rất đắc ý mà cười cười, nhíu mày nhìn

Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên.

“Không phải là chuyện tốt, tôi không nghe.” Tề

Tiểu Hiên quay đầu đi, không nhìn Diệp Tầm Phương ý bảo không nghe cô nói.

Trần Tiểu Ngoạn cũng giống vậy, quay đầu đi cũng

không muốn nghe Diệp Tầm Phương nói.

“Các ngừơi không muốn nghe, thì tôi càng muốn nói

cho các ngừơi biết. Hơn nữa mỗi ngày đều sẽ cho các ngừơi biết tình huống, và

kế hoạch của bước kế tiếp.” Diệp Tầm Phương ngồi chồm hổm xuống, nắm cằm của Tề

Tiểu Hiên, để cho cậu đối diện với cô.

“Diệp Tầm Phương, cô hãy nhằm về tôi, đừng làm

hại một đứa bé.” Trần Tiểu Ngoạn thấy Diệp Tầm Phương nắm cằm của Tề tiểu Hiên,

nên tức giận rống to.

“Mấy người nghe kỹ cho tôi, tôi muốn làm cho

tình cảm của Tề Hiên và Ngãi Giai Giai hoàn toàn tan vỡ, tôi muốn khiến cho bọn

họ vĩnh viễn không thể ở bên nhau.” Diệp Tầm Phương không để ý tới Trần Tiểu

Ngoạn, vẻ mặt dữ tợn hung ác nắm cằm của Tề Tiểu Hiên, nghiến răng nghiến lợi

nói.

“Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ khiến cho Ngãi Giai

Giai ân ái cùng với ngừơi đàn ông khác, sau đó cùng xuất hiện ở trước mặt của

Tề Hiên. ha ha” ——

“Tôi biết cô muốn cho Tăng Hải Lâm đó đi phá huỷ

tình cảm của Giai Giai và Tề Hiên, cho nên mới không để cho Giai Giai nói

chuyện này cho Tề Hiên biết. Cô muốn dùng hiện tượng giả để khiến Tề Hiên hiểu

lầm Giai Giai, rồi di tình biệt luyến. Diệp

Tầm Phương cô thật sự là quá vô sỉ.” Trần Tiểu Ngoạn liên tưởng đến lời Diệp

Tầm Phương mới vừa nói, đại khái cũng đoán được chuyện cô ta muốn làm.

“Xem ra cô thông minh hơn so với Ngãi Giai

Giai.” Diệp Tầm Phương châm chọc.

“Tôi tin tưởng tình cảm của Tề Hiên và Giai

Giai, cô sẽ không thể phá huỷ được bọn họ.”

“Tôi cũng tin tưởng ba và mẹ tôi, bọn họ nhất

định sẽ ở cùng một chỗ vĩnh viễn.”

Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên đều khẳng định

rất có tự tin.

“Vậy chúng ta liền chóng mắt lên xem đi, đem bọn

họ giam lại mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng không đựơc mở trói cho bọn họ.” Diệp

Tầm Phương ra lệnh cho mấy người đàn ông đứng ở bên cạnh, sau đó cao ngạo rời

đi.

Trần Tiểu Ngoạn cùng Tề Tiểu Hiên bị người ta

ném vào trong một phòng tối đen không thấy năm ngón tay, cả người bị trói quá

chặt, căn bản không thoát ra đựơc, chớ nói chi là trốn. Mới vừa rồi nghe thấy

tiếng đóng cửa, nên bọn họ biết phía trước là một cửa sắt khổng lồ, cho dù

cởi đựơc sợi dây cũng chưa chắc trở ra được.

“Mẹ nuôi, con thật sự lo lắng cho ba mẹ.” Tề

Tiểu Hiên không có giống Trần Tiểu Ngoạn đang cố gắng giãy giụa, mà lẳng lặng

ngồi ở đó trầm tư. Mẹ hơi ngốc nhất định sẽ bị Diệp Tầm Phương đó đùa giỡn xoay

tròn, cậu thật lo lắng cho người mẹ ngốc nghếch này sẽ bị người lừa gạt mà cãi

nhau với ba.

“Yên tâm đi ba con yêu mẹ như vậy, sẽ không có

chuyện gì đâu, có chuyện cũng là chúng ta có chuyện đó, bây giờ chúng ta đang ở

trong tay người xấu nha.” Trần Tiểu Ngoạn vừa giãy giụa vừa giải thích khiến Tề

Tiểu Hiên để có thể an tâm một chút, nhưng cô cũng tin tưởng tình cảm giữa Ngãi

Giai Giai và Tề Hiên sẽ không thể