Tiểu Ngoạn, bảo cô ấy tới đón cô.
Mỗi lần gặp phải khó khăn, cô sẽ tìm Trần Tiểu
Ngoạn hỗ trợ, nhưng mà cô biết rõ, Tiểu Ngoạn cũng là phụ nữ, một ngày nào đó
cô ấy cùng người đàn ông yêu mến mình rời khỏi cô, cho đến lúc đó, cô sẽ tìm ai
giúp đỡ?
Ngãi Giai Giai lấy điện thoại di động trong túi
ra, ngẩn người với điện thoại một lúc, cuối cùng quyết định vẫn là gọi điện
thoại cho Trần Tiểu Ngoạn. Khi cô đang tìm dãy số của Trần Tiểu Ngoạn thì kết
quả đột nhiên một người vọt ra, hung hăng đẩy cô một phen, sau đó đoạt điện
thoại đi.
"A ——" Ngãi Giai Giai bị đẩy ngã trên
mặt đất, đau đớn mà kêu một tiếng, cục đá nhỏ trên mặt đất cứa vào bàn tay của
cô nhiều vết thương, vết thương tuy không lớn, nhưng mà rất đau, những vết máu
nhỏ từ từ xông ra.
Ngãi Giai Giai cố gắng đưa tay lên tới bên
miệng, thổi hơi một chút, dùng cái này để giảm bớt đau đớn.
Thì ra cô không chỉ là người ngu ngốc, còn là
một người xui xẻo, không đến vài ngày, liên tục bị đoạt hai lần, lần đầu tiên
có con của cô lấy lại được đồ, lần thứ hai thì sao, chỉ sợ không có ai giúp cô.
Trên người vốn là không có tiền, liền điện thoại
duy nhất cũng bị đoạt, thiếu chủ cũng không cần cô, Tiểu Hiên cũng không thấy,
bây giờ rốt cuộc cô còn có thể làm cái gì, cô còn có cái gì?
Ngãi Giai Giai lạnh lùng cười, bất đắc dĩ mà lắc
đầu, ngồi dưới đất, ánh mắt trống rỗng không biết đang nhìn cái gì, nước mắt
ràn rụa, hai mắt sưng đỏ, ánh mắt đờ đẫn, rất giống một búp bê bằng sứ không
biết tức giận.
Ầm ầm —— lúc này bầu trời sấm vang một hồi,
tiếng vang này, làm cho người trên đường bước
nhanh hơn, tìm nơi trốn đi, vốn đường cái náo nhiệt, không đến một hồi thì trở
nên rất vắng lạnh.
Ầm ầm —— lại một trận nổ, không lâu chính là mưa
to tầm tã.
Trời mưa, ông trời vào lúc này mà mưa, vì sao?
Ông trời tại sao muốn cô ở thời điểm bất lực như thế lại đổ mưa, chẳng lẽ là vì
cô khóc sao?
Ngãi Giai Giai không có tránh mưa, vẫn ngồi dưới
đất, nhìn lên bầu trời, để cho mưa đánh lên trên mặt của cô, hai mắt nhắm lại,
cảm thụ mưa lạnh như băng.
Nhưng cho dù nước mưa lạnh, cũng không bằng lòng
cô giờ này khắc này lạnh, mất hết ý chí, hình dung đúng loại cảm giác hiện tại
này của cô.
Ngãi Giai Giai mặc mưa xối ở trên người cô, ở
trong mưa cười khổ, nước mắt đi theo cùng mưa, không ngừng chảy xuống từ trên
mặt, khiến cho cô phân không ra đâu là nước mắt, đâu là mưa?
Đột nhiên, mưa không đánh tới trên người của cô
nữa, cô cho rằng hết mưa rồi, nhưng mà cách đó không xa, vẫn còn có giọt mưa
lớn như hạt đậu không ngừng từ phía trên rơi xuống, vì vậy ngẩng đầu lên nhìn.
Thì ra trên đầu cô xuất hiện một cái ô lớn màu
đen, mà chủ nhân của cái ô lại tự xưng là bạn học của cô Tăng Hải Lâm.
"Giai Giai, làm sao một mình em ở nơi này,
mưa lớn như vậy, xối em như vậy, sẽ sinh bệnh đó." Tăng Hải Lâm vừa che
dù, vừa ngồi xổm xuống, muốn nâng Ngãi Giai Giai dậy.
Ngãi Giai Giai không đứng dậy, vươn tay gỡ tay
anh ta đặt ở trên cánh tay cô ra.
"Xin anh thả tôi ra."
Thiếu chủ không thích người này, cho nên cô
không muốn cùng người này có bất kỳ giao du nào.
"Giai Giai, bạn trai em đâu rồi, anh ta làm
sao có thể để em một mình ở nơi này, mau đi theo anh đi, cơn mưa
này rất lâu mới ngừng." Tăng Hải Lâm không buông, tay bị lấy ra rồi, nhưng
mà lại trả về.
"Tôi bảo là anh thả tôi ra." Ngãi Giai
Giai rất mãnh liệt rống to với Tăng Hải Lâm, lần nữa lấy tay anh ta ra.
"Anh sẽ mặc kệ không tha em, em bị
xối như vậy, nhất định sẽ sinh bệnh, đi, mau theo anh đi." Tăng Hải Lâm
dùng sức, thật sự chỉ muốn kéo Ngãi Giai Giai lên.
"Anh thả tôi ra, tôi bảo là anh thả tôi ra,
không cho phép đụng tới tôi." Ngãi Giai Giai bị kéo lên, cố gắng hất Tăng
Hải Lâm ra, sau đó đi ra khỏi cây dù của anh ta, tiếp tục để cho mưa xối đánh
cô.
"Giai Giai, nhà của em ở đâu, anh đưa em
trở về." Tăng Hải Lâm đuổi kịp cô, bung dù che cho cô.
"Không cần anh lo, không cho phép theo
tôi." Ngãi Giai Giai dùng giọng ra lệnh Tăng Hải Lâm, sau đó đi lung tung
ở trên đường cái, cũng không biết chính mình đi tới đâu.
Tăng Hải Lâm rất bất đắc dĩ, chỉ có thể đi theo
cô, cùng cô bảo trì khoảng cách xa ba bước.
Người tránh mưa ở một bên nhìn một màn Ngãi Giai
Giai và Tăng Hải Lâm ở trong mắt, tất cả mọi người cho bọn họ là một đôi tình
nhân, đang cãi nhau !
Tề Hiên ngồi ở trong xe, nhìn mưa bên ngoài,
trong lòng rất lo lắng, cũng rất sốt ruột.
Thời tiết vừa rồi khá tốt, nói như thế nào đã có
mưa xuống, Giai Giai một mình ở bên ngoài, không biết hiện tại cô ấy thế nào,
có thể tìm nơi tránh mưa hay không?
"Đáng ghét ——" Tề Hiên tức giận nửa
ngày, cuối cùng đánh không lại nỗi lo lắng và bất an ở trong lòng, vì vậy lái
xe trở về, trở về tìm Ngãi Giai Giai.
Cái cô gái ngốc này, có lẽ bây giờ còn không
nghĩ ra tại sao anh tức giận rồi, nhưng mà anh vì chút chuyện ấy mà giận dỗi
cô, hình như là hơi quá đáng.
Lúc Tề Hiên lái xe trở về thì đã nhìn không thấy
bóng dáng Ngãi Giai Giai, hiện tại anh đã không còn tâm tư để tức giận, chỉ có
lo lắng thôi. .
Anh sao
